Samantha có chút kinh hoàng, theo bản năng hỏi: "Nơi nào an toàn?"
Luke nhắc nhở: "Ví dụ như nơi dễ dàng đóng kín cửa ra vào, lại là kiến trúc xi măng ở trong kiến trúc, nhà gỗ phổ thông có thể sẽ không ngăn cản được một ít con nhện khổng lồ."
Samantha: "Sao cơ? Để tôi suy nghĩ một chút, để tôi suy nghĩ một chút. Đúng rồi, trung tâm thương mại, khu trung tâm thương mại do thị trưởng xây lên kia, bộ phận chính ở nơi đó đều bằng xi măng, rất kiên cố."
Luke: "Vậy là tốt rồi. Mặt khác, có thể là chúng tôi sẽ phải treo huy hiệu cảnh sát lên để cứu người, bà không ngại chứ?"
Samantha không hề do dự: "Không có vấn đề, tôi cho phép hai người sử dụng tất cả các loại vũ khí, bảo vệ dân trong thị trấn an toàn."
Luke: "OK, tùy thời giữ liên lạc, có tình huống gì lập tức cho tôi biết." Nói xong hắn cúp điện thoại.
Lúc này hai người đã đi ra ngoài tiệm ăn nhanh, đi tới bên cạnh xe ô tô.
Trời chiều chỉ còn một chút ánh sáng cuối cùng, sắc trời trong thị trấn nhỏ đã trở nên u ám.
Trong lúc hắn gọi điện thoại, Selina đã mở cửa xe ra, cực nhanh từ bên trong hòm chứa vũ khí lấy ra hai cái áo chống đạn, chính cô ta mặc vào một cái, không hề dừng lại tiếp tục gài băng đạn, trang bị lên trên người.
Đợi tới lúc Luke gọi xong điện thoại, cô ta lập tức một cái áo chống đạn khác cho hắn.
Loại áo chống đạn này do Luke tự chế ra, có thể cắm băng đạn ra bên ngoài, ngoài ra còn có các loại trang bị nhỏ thích hợp cho hai người, lại không có tiêu ký của LAPD.
Luke nhanh chóng tròng áo chống đạn lên người, Selina ném một khẩu MA41 làm vũ khí chính đến, cô ta lại tiếp tục đeo lên một khẩu shotgun Benelli M1014 và hai chuỗi dây băng đạn.
Luke cũng đúng lúc mặc xong áo chống đạn, một tay phối hợp khăng khít giơ lên bắt lấy khẩu M4A1 đeo lên người, tay kia đón lấy ba lô chiến thuật tiếp tục được ném đến.
Hắn kéo khóa ba lô ra, từ bên trong liên tục móc ra từng băng đạn cắm vào ba túi chứa băng đạn của áo chống đạn, cũng nhét cả bom cay vào.
Selina gần như là hoàn thành chuẩn bị cùng một lúc.
Lúc này hai người mới lấy huy hiệu cảnh sát từ trong túi ra, cho vào thẻ, móc vào dây kim loại chuyên dùng, đeo lên cổ, để lộ ra ở trước ngực.
Một loạt các chuẩn bị này của hai người làm xong cũng không tới hai phút, đã hoàn thành toàn bộ.
Luke: "Đi theo tôi, chú ý sau lưng và trên đỉnh đầu." Nói xong bước nhỏ bắt đầu chạy.
Bước di chuyển của hắn mặc dù nhanh, nhưng cũng không mất trật tự.
Cứu người nhưng cũng cần phải bảo đảm an toàn của mình, bằng không lại góp chính mình đi vào mới là chuyện cười lớn.
Một đám thực khách bên trong tiệm ăn nhanh trợn mắt há hốc miệng nhìn: Đây là đang làm gì thế? Sao lại đột nhiên, hai thanh niên tình lữ đang ăn uống vui vẻ trong tiệm, lại đột nhiên biến thành hai đặc công uy mãnh?
Nhưng cũng không có ai hiểu lầm hai người bọn họ là tội phạm, dù sao thì mọi người nhìn ví da huy hiệu cảnh sát mà hai người móc ra đeo trước ngực rất quen mắt, là phương thức hành động mà cảnh sát thường dùng nhất.
Trong thị trấn nhỏ chỉ có hai vị cảnh sát trưởng, gần đây lòng người bàng hoàng, cảnh sát trưởng cầu viện với Felix, tìm đặc công bên kia đến đây trợ giúp cũng là chuyện bình thường.
Khách hàng cảm thấy tò mò đi đến gần cửa sổ kính, nhìn về hướng hai người chạy đi, muốn biết đến cùng là bọn họ muốn làm gì.
Hai người bọn Luke rất nhanh đã vọt tới một nhà lầu nhỏ cách đó hơn năm mươi mét, trực tiếp hô to police, đạp cửa đi vào.
Một ông lão bên trong mặt mũi đang tràn đầy vẻ sợ hãi không chút do dự kêu cứu: "Cứu mạng, bên trong có quái vật. Khổng lồ, quái vật khổng lồ!"
Luke chỉ phất phất tay, ra hiệu cho ông lão này thối lui, phương hướng di động, đối diện với cửa ra vào.
Một con nhện khổng lồ có thân thể còn lớn hơn cả chậu rửa mặt, cộng thêm tám cái móng có thể ôm trọn lấy người xuất hiện ở trước mắt hắn.
Phanh phanh!
Con nhện khổng lồ bị bắn nổ đầu, thân thể ngã sang một bên, lốp bốp đụng ngã rất nhiều đồ vật.
Luke bước nhanh đi vào, một cước đá bay thi thể con nhện vẫn còn đang co giật, đồng thời rút dao Dogleg đeo trên chân ra, hai cú cắt chém đã mở một cái kén hình người ở trên ghế ra.
Một bà lão bên trong hít vào một hơi thật dài, sau đó ho khan.
Luke cũng không nói nhảm, xốc bà lão này lên: "Có súng không? Có thì cầm lên, lại đi ra lái xe, dẫn theo bà ấy đi tới trung tâm thương mại của vị thị trưởng kia, nếu gặp phải con nhện trên đường thì cũng đừng có ngừng lại, trực tiếp đụng tới, hiểu không?"
Lời này là hắn nói với ông lão kia.
Ông lão kia chỉ có thể mờ mịt gật đầu, nhìn hai người võ trang đầy đủ lôi kéo vợ mình đi ra bên ngoài, mới hồi phục lại tinh thần, vội vàng từ bên trong một chỗ tủ bát lấy ra một khẩu súng săn hai nòng và mấy hộp đạn, lại tiếp tục chộp lấy chìa khóa xe ở trên bàn trà sau đó đi ra ngoài theo.
Hai người ra ngoài, nhét bà lão kia vào trong xe hơi của bọn họ, nhìn hai người khởi động xe hơi rời đi.
Thính lực nhạy bén của Luke đã nghe thấy, không ít chỗ bên trong thị trấn nhỏ đều có tiếng động dị thường.
Có tiếng kêu sợ hãi, có tiếng chó sủa, còn có tiếng súng rải rác.
Hắn nheo lại mắt, nhìn xuống dãy núi phía đông, phát hiện ra mơ hồ có một vài điểm đen đang nhảy vọt đến.
Đó là phương hướng chỗ quặng mỏ.
Luke lại một lần nữa bấm một dãy số, vừa chạy vừa chờ đợi kết nối.
Tốc độ nhận điện thoại bên kia rất nhanh, giọng một người đàn ông bình tĩnh vang lên: "Thám tử Luke, đã lâu không gặp, có chuyện gì không?"
Lúc này Luke đã vọt vào bên trong một ngôi nhà xa hơn, phanh phanh đánh chết một con nhện khổng lồ, kéo một người phụ nữ trung niên đang ở nơi đó hét lên như quỷ khóc sói gào, ném cho Selina: "Anh khỏe chứ, tổ trưởng Wales. Tôi đang ở thị trấn Prosperity ở tiểu bang Arizona, bây giờ nơi này xuất hiện lượng lớn nhện khổng lồ, tôi nghĩ hẳn là aanh sẽ cảm thấy hứng thú."
Đầu điện thoại bên kia lập tức hỏi: "Con nhện khổng lồ gì cơ?"
Luke đưa tay giơ súng, phanh phanh phanh liên tục bắn ba phát, một con nhện khổng lồ mới vừa ló đầu ra khỏi mái nhà định đánh lén Selina giãy dụa bay ra ngoài, bịch một tiếng ngã xuống mặt đất, tuôn ra một đoàn dịch thể buồn nôn.
Giọng nói của hắn vẫn bình tĩnh nói: "Chỉ tính mấy con mới bị tôi giết chết chỗ này, không tính chân, độ dài thân thể đại khái từ 30 đến 50 cm, bọn nó mỗi một con đều có thể đơn độc đi săn nhân loại, hơn nữa bọn nó đã đang đi săn dân trong thị trấn. Tôi sẽ lập tức gửi hình ảnh sang cho anh, các anh phải hành động nhanh một chút."
Phanh phanh phanh phanh!
Selina quả đoán nổ súng, đánh cho một con nhện khổng lồ từ bên cạnh xông tới tuôn ra một dòng dịch thể màu xanh đen buồn nôn.
Wales: "Cậu kiên trì một chút, tôi sẽ lập tức kêu gọi trợ giúp cho các cậu, bảo trì điện thoại thông suốt." Nói xong anh ta cúp điện thoại.
Luke hơi an tâm hơn một chút.
So với FBI chính quy, lúc S.H.I.E.L.D đối mặt với một ít tình huống nguy cơ, hành động lại càng thêm cấp tốc.
Con nhện khổng lồ mà hắn đã nhìn thấy cũng không dưới hai mươi con, đây chính là bằng chứng, đủ để cho hắn kêu gọi trợ giúp.
Vừa nghĩ, hắn vừa đưa điện thoại nhãn hiệu giả đến sát bên miệng, cực nhanh ghi lại một đoạn văn bản, điểm vào nút phát ra lặp lại, sau đó lại cắm nó vào trong túi trước ngực.
"Tất cả mọi người chú ý, trong thị trấn nhỏ đã xuất hiện lượng lớn con nhện khổng lồ, bọn nó đang chủ động công kích người. Nếu nhà ai có kiến trúc kiên cố đóng kín, xin trốn vào lặng lẽ đợi cứu viện, những người khác xin mau sớm rời khỏi nhà, lái xe đi tới chỗ trung tâm thương mại mới xây, cảnh sát trưởng Samantha sẽ ở nơi đó. Tất cả mọi người nhất thiết phải mang theo tất cả vũ khí đạn dược có thể mang theo, trên đường không nên tùy ý đỗ xe, không nên bị con nhện đột nhiên chạy ra dọa chạy."
Có vật này, lúc hai người cứu viện cũng không cần tiếp tục hao tâm tổn trí lần lượt nói rõ.
Selina cũng thở phào nhẹ nhõm, cô ta thật sự là không biết nên làm như thế nào để an ủi những người dân thì trấn sắp bị dọa điên kia.