Luke không cần cẩn thận phân biệt, đã biết hô hoán cầu cứu mình chính là hai người ở chỗ phòng chứa đồ.
Cầm bộ đàm của hắn, chỉ có hai vị này là đàn ông.
Hắn chợt đứng dậy, cực nhanh chạy về phía phòng chứa đồ, trong tay đã nhấn xuống bộ đàm: "Đừng hốt hoảng, tôi sẽ lập tức tới, chỗ các anh đã xảy ra chuyện gì?"
Bộ đàm yên tĩnh trong chốc lát, lại vang lên tiếng hô hoán kinh hoảng của người kia: "Con nhện, rất nhiều con nhện từ dưới đất trong ga-ra xông lên, bọn nó đang đuổi chúng tôi."
Sắc mặt của Luke bình tĩnh: "Từ cửa thang lầu thối lui, tôi sẽ tới tiếp ứng các anh."
Nói xong câu này, hắn đã từ cầu thang lầu một đi xuống, thẳng đến phòng chứa đồ ở tầng dưới mặt đất.
Tương phản với biểu tình bình tĩnh của hắn, tâm tình của hắn có chút nặng nề.
Sở dĩ dân chúng ở trong trung tâm thương mại vẫn còn có thể chống đỡ, là bởi vì đám nhện chỗ cửa chính cũng không có nhện chỉ huy chân chính, hầu như là bọn nó đều chỉ dựa vào bản năng, bị tiếng súng hấp dẫn chạy tới.
Nói là chúng nó đang vây công trung tâm thương mại, không bằng nói là trung tâm thương mại đang bị từng tốp từng tốp nhện đi tới làm phiền.
Thế nhưng bây giờ, đám nhện đang trào ra từ dưới mặt đất trong bãi đậu xe rất có thể sẽ đánh vỡ loại cân bằng yếu ớt này, dân chúng bên trong trung tâm thương mại đã là chim sợ cành cong, bất cứ lúc nào cũng có thể sẽ hỏng mất.
Hắn mới xuống đến tầng hầm dưới mặt đất lầu một, chạy được hơn 10m, ở chỗ cua, hai người dân trông coi cửa ra quặng mỏ đang mặt mũi tràn đầy hoảng sợ ló đầu ra.
Trông thấy Luke, hai người cùng dừng lại, giật nảy mình.
Luke lại vươn tay, một tay một người kéo hai người đi qua, quăng ra sau lưng mình: "Ở trên đầu bậc thang chờ tôi, đừng lên lầu một."
Miệng nói xong, khẩu M4A1 bên trong tay phải của hắn đã nổ súng.
Phanh phanh phanh! Phanh phanh phanh!
Hai con Theridiidae khổng lồ đang đuổi đến rất gấp bị bắn cho bay ngược ra ngoài.
Tay trái của hắn đồng thời cầm lấy mặt nạ phòng độc treo trên cổ đeo lên, giả vờ với vào trong ngực sờ soạng, trên thực tế lại là từ trong không gian trữ vật lấy ra nguyên vật liệu chế tạo bom cay.
Đồng thời bị lấy ra, còn có một khối chất nổ dẻo nhỏ đã sớm chuẩn bị trước, bị hắn dán lên bên trên bình chứa nguyên vật liệu.
Phanh phanh phanh! Phanh phanh phanh!
M4A1 trong tay hắn toàn lực nổ súng, lần lượt đánh nổ từng con Theridiidae từ gần đến xa trong lối đi, tạm thời dọn dẹp ra một tuyến đường để ném ra.
Sau đó, Luke dùng sức ném cái bình chứa về phía đám Theridiidae khổng lồ đang chen chúc mà đến, rơi vào vị trí cách cửa phòng trữ vật hơn 10m.
Lắc mình một cái tránh về góc tường, hắn lấy điện thoại nhãn hiệu giả từ trước ngực ra, nhanh chóng hoán đổi đến giao diện kích nổ, tìm tới số hiệu tương ứng, ấn nút khởi động.
Bành!
Sau một tiếng nổ cũng không lớn, sương mù màu trắng từ trong lối đi lan tràn ra.
Trong hành lang có một trận tiếng động huyên náo, đó là đám Theridiidae đang điên cuồng giãy dụa.
Bọn nó vẫn rất nhạy cảm đối với bom cay, đáng tiếclà bọn nó không có mặt nạ phòng độc, chỉ có thể ở bò tán loạn khắp nơi trong đó.
Kỳ thật Luke cũng không thích loại tình hình này, bởi vì bom cay cũng sẽ làm cho khứu giác linh mẫn của hắn bị hạn chế cực lớn.
Nhưng tình huống khẩn cấp, hắn cũng không thể nổ sụp lối đi này được.
Bom cay không thể nghi ngờ là lựa chọn có tỉ suất hiệu quả cao nhất.
Họng súng M4A1 vẫn nhắm thẳng vào chỗ rẽ của lối đi, hắn vừa chậm rãi lui lại, vừa nhấn bộ đàm: "Samantha, để Chris mang súng tới, đến chỗ tôi một lát, tôi ở đầu bậc thang từ phòng chứa đồ đi lên chờ ông ấy."
Không tới hai phút, Chris đã đến, còn cầm theo khẩu M4A1 mà Samantha mượn lúc trước kia.
Trong lòng Luke im lặng: Quả nhiên là sự tình có kỳ quặc! Mỹ nữ cảnh sát trưởng lại đưa loại lợi khí giữ mạng này cho tình nhân a.
Trong lòng cũng chỉ thầm nói câu này, hắn gỡ mặt nạ phòng độc xuống, đầu hơi hơi hướng về phía Chris ra hiệu về phía hai người dân trong thị trấn bên kia, thấp giọng nói: "Coi chừng hai người bọn họ, đừng để bọn họ trở về lầu một. Nếu như tin tức nơi này xuất hiện lượng lớn nhện truyền lên, rất có thể là trật tự ở lầu một sẽ bị mất khống chế."
Chris lập tức hiểu.
Luke đã mở miệng: "Hai người đi theo Chris canh giữ ở đầu bậc thang. Đừng nổ súng bậy, tôi sẽ đi tiễu trừ những con nhện kia."
Nói xong, hắn lại một lần nữa đeo mặt nạ phòng độc lên, cất bước đi vào trong lối đi đã dần dần tán ra sương mù.
Chris không nhịn được mở miệng: "Luke, không nên mạo hiểm, chúng ta thủ ở chỗ này đi."
Luke nghiêng đầu nhìn hắn một cái, lắc đầu: "Chúng ta ngay cả việc những con nhện này xuất hiện từ chỗ nào cũng không biết, chuyện này quá nguy hiểm, tôi phải đi đẩy những con quái vật này trở về lối thoát. Yên tâm, tôi sẽ không có vấn đề gì." Nói xong câu đó hắn đã biến mất ở chỗ góc cua.
Thoát ly khỏi ánh mắt của ba người bọn Chris bên kia, trong tay hắn đột nhiên có thêm ra một khẩu súng ngắn ổ xoay, tiện tay cắm lên trên bao súng đặc chế trên đùi.
Smith & Wesson M500! Danh xưng thủ pháo.
Bên trong các loại súng lục ổ quay cũng có loại có uy lực còn lớn hơn nó, nhưng cũng chênh lệch không lớn, kiểu dáng kinh điển cùng cấp bậc uy lực cũng chỉ có mấy loại như vậy.
Phanh phanh! Phanh phanh!
M4A1 có tiết tấu lên tiếng, lần lượt đánh nổ từng con Theridiidae khổng lồ đang giãy dụa ở trong sương khói.
Bước qua lối đi bị sương mù bao phủ, khi đi ngang qua phòng chứa đồ, hắn thuận tiện nhìn vào bên trong một chút, miệng hang dẫn xuống quặng mỏ kia cũng không có dấu hiệu bị đào mở.
Hai người dân trông coi nơi này cũng đã nói, những con Theridiidae kia xuất hiện từ dưới mặt đất trong ga-ra, xem ra là bọn họ cũng không nói lung tung.
Đi đến chỗ tận cùng lối đi, sương mù dần dần mỏng manh.
Bên ngoài chính là ga-ra trong tầng ngầm, hoặc chính là bãi đậu xe dưới mặt đất.
Mặc dù nơi này không lớn, nhưng so với lối đi nhỏ hẹp kia lại rộng rãi hơn nhiều, sương mù từ lối đi bay ra, không được bao xa sẽ tản ra, đối với Theridiidae cũng không có uy hiếp gì.
Trong mắt Luke nhìn thấy một đống lớn Theridiidae khổng lồ đang xao động ở nơi đó nhưng lại không dám xông vào lối đi.
Hắn nở nụ cười, hạ thấp họng súng M4A1, rút súng ngắn ổ xoay M500 ra.
Phanh! Phanh! Phanh!
Bên ngoài lối đi, bên trên ba đường thẳng, bảy tám con Theridiidae khổng lồ bất chợt nổ tung.
Hiển nhiên, thân thể của bọn nó không quá kháng đạn, đối đầu với thủ pháo đường kính 12.7mm, giống như là một quả bóng da đựng nước, ầm vang nổ tung.
Phanh! Phanh!
Luke chờ đúng thời cơ, lại một lần nữa bắn ra hai phát tới chỗ đàn Theridiidae đứng dày đặc.
Theridiidae lại lốp bốp nổ mấy con, bộ dạng hỗn loạn tưng bừng.
Lắc đầu, hắn đẩy vỏ đạn trong khẩu M500 ra, sau khi lại lắp đầy viên đạn, vẫn cắm về bao súng, một lần nữa nâng M4A1 lên.
Đàn Theridiidae phía ngoài quá công, với loại địch nhân yếu ớt với số lượng lớn như thế này thì súng tự động mới là đại sát khí.
Đương nhiên, nếu như có một khẩu súng máy... Uhm, trừ khi là cư dân trong thị trấn nhỏ, nếu không chính Luke vẫn không tiện lấy ra dùng.
Ỷ vào bom cay và địa hình tiện lợi trong lối đi, Luke vung tay bắn giết, bắn cho đám Theridiidae phía ngoài thây chất đầy đất.
Một lát sau, rất nhiều con Theridiidae đều theo bản năng né tránh vị trí gần lối đi, hắn cũng nhờ vào đó thấy rõ tình hình trong ga-ra ngầm.
Trong ga-ra ngầm, có một cánh cửa kho hàng ở cách đó không xa, cửa cuốn kim loại giống như là bị lực lượng to lớn trực tiếp đập biến hình, lộ ra một lỗ hổng rất lớn.
Bọn Theridiidae chính là từ bên trong cái lỗ này trào ra.
Luke hơi chuyển động ý nghĩ, từ trong không gian trữ vật lấy ra một thùng dầu 20L, mở nắp ra.
Khẩu M4A1 trong tay cũng đồng thời nổ súng, hắn cũng nhanh chóng di chuyển ra ngoài lối đi, vọt tới bên cạnh một chiếc xe tải cỡ trung, nghiêng thùng dầu từ đó vẩy ra một đường.