Người đàn ông trung niên này chủ động đưa tay ra: "Cậu tốt chứ, thám tử Luke. Tôi là Bill - Clinton, vô cùng cảm ơn sự trợ giúp của cậu đối với Palmer."
Luke mỉm cười, nắm tay với vị tay to tên Bill này: "Không cần khách khí, cô ấy cũng coi như là bạn của tôi, càng là đồng sự cùng đi tra án."
Thân thể của Bill tráng kiện, nhưng hai mắt vừa nhỏ lại hẹp dài, bờ môi mỏng mà rộng lớn để ông ta lộ ra vẻ lạnh lùng âm độc.
Trong con ngươi gần như là màu xám trắng chỉ có sự lạnh lùng, cho dù miệng nói cảm ơn, nhưng Luke cũng không cảm giác được bất cứ sự nhiệt tình nào.
Nhưng Luke cũng không cảm thấy có gì kỳ quái.
Vị tay to tên Bill này thế nhưng chính là Phó cục trưởng phân cục DEA ở Los Angeles, quyền cao chức trọng còn không nói, đến cùng là trên tay có bao nhiêu tính mạng của đám con buôn, không ai có thể biết.
Từ đó có thể biết, người ủng hộ của đại mỹ nữ Palmer cứng tới cỡ nào.
Người muốn xử lý cô ta đoán chừng cũng là sợ bị truy tra ra, làm không cẩn thận sẽ phải đối mặt với vị tay to Bill này trực tiếp ra tay.
Khác với đại đa số các Phó cục trưởng khác ưa thích làm văn phòng, Phó cục trưởng Bill xuất thân là từ đặc vụ nhất tuyến lên chức, thủ đoạn tính tình thế nhưng là tương đối nóng nảy.
Tính tình nổi lên, chuyện vác súng trường sống mái với đám con buôn, ông ta thật sự là có thể làm được.
Đêm nay vị tay to này hiển nhiên là đã bị việc bọn con buôn liên tục tập kích chọc giận, đồng thời hai đặc vụ hư hư thực thực là nội ứng kia cũng không thể giao cho đồn cảnh sát Los Angeles được.
Đây chính là việc xấu trong nhà, muốn xử lý cũng là DEA tự mình xử lý, không tới phiên Đồn cảnh sát Los Angeles quản.
Điều ấy, cho dù là Luke đã cứu Palmer, phát hiện ra hai đặc vụ hư hư thực thực là nội ứng cũng không thể thương lượng.
Chỉ có khống chế mọi việc ở trong tay mình, mới sẽ không để cho một ít sự việc hỏng bét khuếch tán ra, phân cục DEA ở Los Angeles mới sẽ không xuất hiện nguy cơ mất danh dự.
Luke cũng chỉ là công thức hoá khách sáo hai câu với vị Phó cục trưởng Bill này xong, thức thời rồi đi.
Cấp bậc của vị này quá cao, cũng không phải lệ thuộc trực tiếp vào Boss lớn, không cần thiết phải phí sức đi lôi kéo làm quen.
Trước khi đi, hắn vẫn ra hiệu một cái với Palmer, từ bên cạnh xe đi ra hai bước.
Lúc này Luke mới cười nói: "Tôi muốn sử dụng món nhân tình kia."
Palmer: "Nói một chút xem."
Luke: "Mặc kệ là vụ án này cô phải bận rộn như thế nào đi nữa, đừng quên ngẫu nhiên đi thăm Martin một chút, chỉ cần cùng trò chuyện với ông ấy mấy ngày, vậy coi như cô đã trả xong món nợ kia, thế nào?"
Palmer yên tĩnh chăm chú nhìn hắn một lát, mới thở dài một tiếng: "Cậu không phải là anh em thất lạc nhiều năm của Martin đấy chứ?"
Luke nở nụ cười: "Chỉ là với tướng mạo này của tôi, cũng rất không có khả năng a. Được rồi, thành giao chứ?"
Palmer cũng không do dự, khẽ gật đầu: "Thành giao."
Luke: "Nếu như có thể, thuận tiện ăn một bữa tối với Martin là tốt nhất. Đây không phải là nhân tình, chỉ là đề nghị." Nói xong, hắn phất phất tay ra hiệu từ biệt, quay người rời đi.
Palmer dở khóc dở cười nhìn theo bóng lưng của hắn, lắc đầu lên xe: "Đi thôi, trở về cục, hôm nay có việc phải làm rồi."
Luke bên kia nói một tiếng với tuần cảnh xong, cùng Selina lên xe của mình lái rời đi.
Vừa lái xe, hắn vừa bấm số điện thoại của Elsa: "Sếp, tay súng bắn tỉa kia có khả năng sẽ rất hữu dụng, đừng để người của DEA biết tin tức, cũng đừng để bọn họ tuỳ tiện mang người đi, tình huống thế nào thì lúc trở lại tôi sẽ nói cho chị biết."
Hai người trở về đồn cảnh sát.
Trong đêm khuya, không còn loại cảnh tượng huyên náo người đến người đi như ban ngày ở đồn cảnh sát, ngẫu nhiên chỉ có tiếng mắng chửi và tiếng chuông điện thoại vang lên.
Chạy tới văn phòng của Elsa, lại phát hiện ra Dustin cũng đã tới.
Hai người đi vào đóng cửa lại, Luke mới nói rõ chuyện xảy ra ngày hôm nay.
Elsa cũng không lên tiếng, nhìn Dustin đang dạo bước suy nghĩ ở nơi đó.
Mấy phút sau, Dustin gật đầu: "Chuyện này tôi đã biết, hai người các cậu cũng đừng tiếp tục điều tra vụ án này nữa."
Luke nhún nhún vai: "Phó cục trưởng Bill đều đã đi ra, tôi muốn điều tra cũng không có tư cách."
Sắc mặt của Dustin bình tĩnh, trong lòng thầm nói: Lá gan của cậu đến cùng lớn tới cỡ nào, tôi còn không biết sao? Không chuyên môn nói với cậu một tiếng, cậu làm hết chuyện thì DEA người ta còn làm cái gì nữa?
Chiến tích sớm nhất của Luke, chính là một đêm liên tiếp tiêu diệt 13 tay súng của băng đảng buôn dược phẩm.
Dustin cũng không cho rằng, Luke gặp phải đám băng đảng con buôn sẽ nương tay, ra tay ác hơn ngược lại là càng phù hợp với tính cách của hắn.
Chỉ nói hôm nay, Luke đã chỉnh đốn mấy tay súng của đám con buôn rồi?
Hai tay súng bị hắn đưa cho DEA buổi chiều, một tay bắn tỉa bị xách về chăm sóc.
Ba tay súng ban đêm bị headshot, trực tiếp bị đặt lên xe chở tử thi của bộ phận pháp y, một tên khác ngực bụng trúng ba phát, xe cứu thương còn chưa kịp chạy tới bệnh viện đã lạnh, một người sống cũng không lưu lại.
Chỉ tính hiệu suất đưa người vào phòng chứa thi thể này, chính Luke không sợ, Dustin có thể không sợ sao?
Dustin dặn dò xong mới nói: "Được rồi, trở về đi, ngày mai còn phải đi làm nữa." Nói xong ông ta đứng dậy rời đi.
Ba người đứng dậy, cung tiễn sếp lớn rời đi.
Elsa tiện tay cầm lấy túi đeo vai ở cửa ra vào: "Được rồi, cuối cùng cũng đã xong một vụ án, ngày mai tiếp tục cố gắng."
Luke bĩu môi, cùng Selina đi ra, giúp Elsa đóng cửa phòng làm việc lại: "Sếp, chị không cổ vũ hai chúng tôi một câu sao?"
Elsa cũng không thèm quay đầu lại: "Miễn, hai vụ án còn lại trên tay hai người đừng để tôi phải cõng nồi là được."
Luke lặng yên không lên tiếng.
Hắn cũng không ngốc.
Việc tranh luận trong hai vụ án còn lại dường như là chuyện nhất định, chỉ là số lượng và mức độ nghiêm trọng khác nhau mà thôi.
Loại việc tranh luận này, Dustin và Elsa mới là chuyên nghiệp, hắn cố gắng phá án là được.
Elsa cũng không có ý tứ muốn hắn phải cam đoan, câu này chẳng qua là nhắc nhở hắn, không nên làm quá giới hạn, để cô ta và Dustin đều không chịu được.
Ba người hai xe, riêng phần mình trở về nhà.
Sau khi về nhà, ăn xong, Luke bắt đầu thẩm tra tư liệu.
Trong lòng của hắn cảm thấy có chút tiếc hận.
Băng đảng sai sử tay súng tới giết Palmer cực có thể là Đường phố 23, nó là một băng đảng có quy mô tương đối lớn ở Los Angeles.
UHm, cũng là một trong các mục tiêu trọng điểm từng bị Luke thanh tẩy qua.
Nhưng đám tay súng này đều không phải là thành viên của Đường phố 23, mà là thuộc về một bang phái nhỏ khác có làm ăn vãng lai với nó.
Lần trước Luke đã làm một món lớn đối với những thành viên của băng đảng D36, gây ra nội đấu không ngớt, làm cho Los Angeles gia tăng thêm một ít tỉ lệ phạm tội.
Bây giờ băng đảng Đường phố 23 này đã bị DEA để mắt tới, giống như là có thể đục nước béo cò? Hắn suy nghĩ trong lòng.
Một khi DEA bắt đầu hành động trả thù, mặc kệ là phe cảnh sát hay là băng đảng, khẳng định là đều sẽ có động tác tương đối lớn, trong đó băng đảng bên kia xảy ra chút chuyện va chạm gây gổ thì hẳn là cũng rất bình thường.
Trong lòng Luke tính toán: Đặc biệt là những đoàn thể nhỏ từ D36 chia ra làm loạn không ngớt, hẳn là tất cả mọi người đều muốn nhìn thấy bọn họ biến mất? Kể cả bạn đồng hành của bọn họ.
Sáng sớm hôm sau, Selina trông thấy Luke mới vừa chỉnh đốn thỏa đáng, từ trong phòng ngủ đi ra, mặt mũi tràn đầy vẻ ngạc nhiên: "Cậu còn chưa làm bữa sáng hôm nay à?"
Luke ha ha: "Ngẫu nhiên cũng phải ngủ nướng chứ, cô cũng biết đấy, tôi cũng không giống như người nào đó, mỗi ngày đều có thể ngủ đến tám giờ."
Selina bĩu môi: "Nhưng có mấy người phải trở về huấn luyện lúc 12 giờ, một giờ mới có thể ngủ?"
Luke: "Cho nên, hôm nay chuẩn bị cho cô điểm tâm mới."
Selina sớm đã theo phản xạ có điều kiện vọt vào trong WC, nhanh chóng rửa mặt.
Cô ta biết, không rửa tay đánh răng rửa mặt, Luke sẽ tuyệt đối không cho phép cô ta đụng vào những đồ ăn kia.