Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 343: CHƯƠNG 343: NICK RÂU QUAI NÓN CAO LỚN

Nữ cảnh người da đen hơi do dự một chút, mới mở miệng nói: "Buổi sáng ba ngày trước, có người ăn cướp một chiếc xe chở tiền, đồng sự của chúng ta đuổi tới, bốn người đều hi sinh vì nhiệm vụ."

Lời kia vừa thốt ra, sắc mặt của bọn Luke đều trầm xuống.

Giết cảnh sát, còn một lần giết bốn người, nhóm cướp này đúng là gan to bằng trời.

Khó trách nữ cảnh người da đen này lại có vẻ vừa bận rộn lại vừa không kiên nhẫn.

Sonya nói xin lỗi một tiếng, xem như vì vừa rồi đã tranh hơn thua miệng lưỡi một chút, bốn người lập tức đi đến văn phòng mà nữ cảnh sát này mới chỉ.

Sonya tiến tới, dùng giọng nói rất nhỏ nói: "Luke, chúng ta tới lúc này, có thể hay không. . ."

Luke bất đắc dĩ: "Ai biết lại tình cờ như vậy? Nhưng đều là cảnh sát, chúng ta có thể không tra sao?"

Sonya cau mày không lên tiếng.

Quận đồn cảnh sát ở Los Angeles có bốn tên cảnh sát hi sinh vì nhiệm vụ, vị Ranger Division tên là Mark Texas kia cũng không phải là hi sinh vì nhiệm vụ sao?

Đi vào bên trong cửa phòng làm việc kia vừa nhìn một chút, khóe mắt của Luke đã giật giật: Holyshxt! Đây là bọn họ muốn khai chiến với ai thế?

Đẳng cấp của phòng làm việc này cũng không cao, cũng chỉ là dùng một ít tấm ván gỗ, thủy tinh ngăn cách ra, nhưng tương đối rộng rãi.

Bên trong gian phòng hơn 50m², hơn mười tên cảnh sát đang đằng đằng sát khí, đang riêng phần mình kiểm tra vũ khí trang bị trong tay.

M4A1, AR15 còn chưa kể tới, ngay cả loại mặt hàng đắt đỏ như HK416 đều có, nhưng đây có phải là quá khoa trương hay không?

Cảnh sát đặc nhiệm cũng còn phải phối hợp với một bộ phận súng tiểu liên, shotgun, đám cảnh sát quận này lại đều là hỏa lực nặng.

Một cảnh sát đang hướng về phía cửa ra vào trông thấy Luke, nhíu mày hỏi: "Cậu làm gì thế?"

Luke móc chứng nhận cảnh sát ra: "Đồn cảnh sát khu vực phía tây Los Angeles, Luke."

Người này hơi sửng sốt một chút: "Có chuyện gì à?"

Luke: "Tôi tới vì vụ án Texas Ranger Division bị giết."

Sắc mặt của người này hơi khó coi, nghiêng đầu hô: "Big-Nick, nơi này có một vị thám tử của Đồn cảnh sát khu vực phía tây tới tra án."

Người trong văn phòng gần như là đồng thời dừng việc đang làm lại, nhìn ra.

Một lát sau, một người đàn ông trung niên da trắng cao lớn râu quai nón đi tới, sắc mặt không vui: "Cậu muốn tra cái gì?"

Luke vẫn bình tĩnh: "Mark - Owen, vị Texas Ranger Division bị người chặn đường bắn chết ba ngày trước, còn nhớ chứ?"

Nick râu quai nón nhíu mày: "Ừm? Vậy thì thế nào?"

Luke: "Cho nên, tôi muốn biết, là ai phê chuẩn tuyến đường áp giải."

Sắc mặt của Nick râu quai nón lạnh xuống: "Là tôi, cậu còn muốn hỏi cái gì? Cần đưa về phòng thẩm vấn trong đồn cảnh sát của cậu không?"

Sắc mặt của Luke vẫn vô cùng bình tĩnh: "Mark - Owen là một cảnh sát, anh ta hi sinh vì nhiệm vụ, tôi muốn cho người nhà anh ta một câu trả lời."

Sắc mặt của Nick khó coi, nhưng lại không dám tiếp tục nói ra lời nào gì quá khích.

Dám châm biếm đối với nhân viên cảnh sát hi sinh vì nhiệm vụ, đó là sẽ bị bài xích, dù sao ai cũng không thích đồng nghiệp của mình là một tên cặn bã không tôn trọng nhân viên cảnh sát hi sinh vì nhiệm vụ.

Huống hồ, nơi này của bọn họ cũng vừa mới có đồng sự hi sinh vì nhiệm vụ, lại càng không thể nói lung tung được.

"Tôi thấy mọi người đang bận rộn nhiều việc, có thể tiết kiệm thời gian của nhau, tìm một chỗ nói vài câu sao?" Luke mở miệng nói.

Nick râu quai nón ra hiệu, mấy người lập tức đi tới một chỗ hẻo lánh trong văn phòng, ông ta đá văng một người đang vùi đầu chỉnh đốn trang bị ở nơi đó: "Đi sang bên kia, để chỗ ngồi cho đồng sự LAPD thân yêu của chúng ta."

Người kia ăn một cú đã, lại hướng về phía Luke nhếch miệng cười một cái, bên trong ánh mắt tràn ngập châm biếm.

Luke đều không thèm liếc người này một cái.

Hắn biết bề ngoài của mình dễ dàng làm cho người khác khinh thường, nhưng hắn cũng không phải loại dựa vào mặt mà ăn cơm.

Lần trò chuyện này cũng chỉ không tới mười phút, Luke đã cáo từ rời đi.

Sonya ra ngoài văn phòng, muốn mở miệng nói cái gì, Luke đã cắt ngang: "Đi ra ngoài rồi nói."

Sonya nhìn xung quanh, ngậm miệng lại.

Sau khi ra cửa, trên đường đi tới bãi đỗ xe lộ thiên bên cạnh, Luke mới mở miệng nói: "Sonya, cô có phát hiện gì không?"

Sonya hơi do dự một chút, vẫn mở miệng: "Luke, cậu có chú ý tới quần áo của những người kia không?"

Luke ừ một tiếng: "Tất cả đều là kiểu thủ công, không rẻ. Còn gì nữa không?"

Sonya: "Còn có giày. Mặc dù tôi không thể nhận ra loại giày của tất cả mọi người, thế nhưng nhãn hiệu của cặp ủng da trên chân vị Big-Nick kia thì tôi lại tình cờ nhận ra, là sản phẩm của một cửa hàng giày thủ công nào đó ở Los Angeles."

Luke ha ha: "Để tôi đoán một chút nhé, giá cả tương đối đau răng, đúng không?"

Sonya gật đầu: "Lần trước tôi muốn cho cha tôi một đôi để làm quà sinh nhật, đã từng đến hỏi qua giá cả, đặt làm một đôi rẻ nhất đều có giá gần 2000 đôla. Mà trên chân vị tổ trưởng Nick kia lại đang đi loại Calfskin đặc biệt, ít nhất phải có giá gấp đôi."

Selina ở bên cạnh nghe thấy thế lập tức chặc lưỡi: "Như vậy chẳng phải là bằng tiền lương trong mấy tuần của chúng ta rồi sao?" Nói xong, cô nhìn đôi giày dưới chân mình.

Được rồi, đôi giày dưới chân cô ta cũng là kiểu thuần thủ công, hơn nữa không có tiêu chí gì cả —— bởi vì đây là Luke làm ra cho cô.

So với đôi giày kiểu thủ công đặc chế chân chính này của cô, đôi ủng da Calfskin gì đó của vị Big Nick kia cũng chỉ có thể tính là đồ cặn bã.

Chỉ là hợp kim đặc thù dùng để cách tầng bên trong đôi giày này của cô ta đã có giá trị gần mười ngàn đôla, còn không tính công của Luke.

Bên cạnh, vị thám tử trẻ tuổi gốc Mỹ Latinh đi cùng tên Alexandria kia, cũng mở miệng: "Đồng hồ của mấy người bọn họ, đều tương đối đáng tiền."

Luke nhìn sang: "Đại khái bao nhiêu?"

Alexandria: "Khoảng ba đến năm ngàn, hơn 10.000 đô cũng có hai chiếc."

Lần này Selina và Sonya đều chậc lưỡi không thôi.

Ngẫu nhiên có một vị cảnh sát đeo đồng hồ đắt như vậy thì cũng không hi hữu, nhưng đám người vừa rồi kia đều là nhân viên cảnh sát tuyến đầu thường xuyên phải chiến đấu với người khác, đeo thứ đắt như vậy cho thấy ràng là có vấn đề.

Dirty-cop! (Cảnh sát bẩn)

Trong đầu mọi người đều hiện lên cụm từ này.

Đừng tưởng rằng cảnh sát nước Mỹ bị quản nghiêm ngặt, trên thực tế có rất nhiều cảnh sát lại có tay chân không sạch sẽ.

Quận đồn cảnh sát ở Los Angeles là sở cảnh sát cấp quận lớn nhất trên toàn bộ nước Mỹ, cùng với bộ ngành cảnh vụ lớn thứ tư trên nước Mỹ, quản lý địa khu rộng rãi xung quanh nội thành Los Angeles, cung cấp công tác chấp pháp cho bốn mươi hai tòa thành thị bên trong tám mươi tám tòa bên trong khu vực quản lý.

Số lượng nhân viên tạm thời của nó cũng không hề ít hơn Đồn cảnh sát Los Angeles, nhân khẩu ở trong phạm vi quản hạt càng là tương đương với khu vực nội thành Los Angeles.

Làm cảnh sát ở trong quận đồn cảnh sát to lớn này, muốn tất cả mọi người phải thành thành thật thật, tuân theo pháp luật, đó là nói đùa.

Cảnh sát đàng hoàng căn bản là đừng nghĩ tới chuyện sống tốt ở đây, khuyết thiếu thủ đoạn biến báo, sẽ không thể ứng phó nổi với công việc phức tạp và quan hệ lợi ích ở trong đồn cảnh sát.

Gần đây Dustin muốn lên chức Cảnh giam (Captain), cũng không dám dùng những loại ủng da thủ công và quần áo đắt đỏ, cùng với loại đồng hồ nổi tiếng.

Nick râu quai nón chỉ là một tên Cảnh sát trưởng (Sergeant), lại dám trắng trợn sử dụng, lá gan cũng đủ lớn.

Luke còn chú ý tới nhiều chi tiết hơn.

Dùng tầm nhìn của hắn, có thể tuỳ tiện phát hiện ra, bên trong hơn mười người trong phòng kia, có bốn năm người đều có hình xăm có hoa văn giống nhau.

Đây vẫn chỉ là người để lộ ra bên ngoài quần áo, những người khác chưa hẳn đã không có loại hình xăm này.

Hiển nhiên, vị cảnh sát trưởng Nick râu quai nón này cũng không phải là người đơn độc, gã có một đám thủ hạ rất cứng, hoặc phải nói là huynh đệ.

Trong lúc đàm luận, mọi người đã đi đến bãi đỗ xe, mở cửa lên xe.

Sonya lái tới sát bên cửa xe hỏi: "Bây giờ đi đâu đây?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!