Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 348: CHƯƠNG 348: LƯỠNG BẠI CÂU THƯƠNG, BÀN TAY ẨN GIẤU PHÍA SAU MÀN

Làm xong tất cả những chuyện này, hai người bọn Luke lại một lần nữa lùi về trong xe.

Cảnh sát quận bên kia đang tới gần, bọn họ cũng không muốn bị cho là cướp, chịu một trận bắn quét.

Không tới một phút sau, cảnh sát quận yểm trợ nhau mò tới, nhìn thấy bốn tên cướp đều đã ngã xuống đất, đều theo bản năng nhìn khắp bốn phía.

Bọn họ phân tán ra bao vây mấy tên cướp này lại, ẩn nấp ở bên trong làn xe cộ, súng trường trong tay cảnh giác lia khắp bốn phía, hai người tiến lên, đá văng súng bên cạnh những người này ra, miệng hô: "Clear!"

Tiếng hô clear vang lên liên tiếp, đám cảnh sát quận chậm rãi xông tới, mấy người vẫn bảo trì trạng thái cảnh giới, chỉ có hai người cực nhanh gỡ toàn bộ súng ống trên thân những người này xuống ném ra.

Lúc này hai tên cảnh sát quận đi vòng đánh bọc sườn mới thở hổn hển từ bên cạnh chạy tới, đám cảnh sát quận đều lộ ra vẻ mặt không hiểu.

"W? T? H?!" (cái quái gì thế) Mặt mũi Nick râu quai nón tràn đầy vẻ kinh ngạc và buồn bực: "Những chiếc còng tay này là ai đeo lên cho bọn chúng, là hai người à?"

Hai tên cảnh sát quận đánh bọc sườn mơi tới vội vàng lắc đầu, bọn họ chạy còn thở không ra hơi, thật vất vả mới chạy tới.

Còn chưa nói, bọn họ nào có bản lĩnh lông tóc không bị thương bắt sống bốn tên cướp hung hãn.

Lúc này Luke mới ngồi ngay ngắn lại, nhẹ nhàng gõ lên kính cửa sổ xe, mở hé nó ra một khe nhỏ.

Lập tức, rầm rầm một đám họng súng chĩa sang.

Luke vẫn bình tĩnh, dù sao kính trên xe hắn đều là loại chống đạn, một hai khẩu súng cướp cò thì vẫn có thể chịu nổi.

Đây cũng là lý do vì sao hắn lại ngồi nguyên trên xe, đồng thời không quay kính cửa xe xuống.

Nick râu quai nón nheo mắt lại, nhìn trong chốc lát, mặt mũi mới tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi: "Cậu là. . . LAPD, tên là gì rồi nhỉ?"

Luke đưa tay ra hiệu ra bốn phía, Nick lấy lại tinh thần, giơ tay lên làm một động tác đè xuống: "Để súng xuống, là người một nhà."

Dưới loại tình huống này, không hề nghi ngờ Luke chính là người một nhà.

Luke trông thấy bọn họ để súng xuống, mới mở cửa sổ xe ra: "Những người này muốn cướp xe của tôi, cho nên tôi phản kích bọn chúng một chút, không tính là quá phận chứ?"

Nick sững sờ: "Cậu. . ."

Nhưng nhìn biểu lộ bình tĩnh kia của Luke, gã đột nhiên hiểu được.

Nick râu quai nón cũng không phải là cảnh sát trong sạch gì cả, gã ta so với Luke thì còn càng tinh thông một ít bàng môn tà đạo hơn.

Luke nói như vậy, như vậy mấy tên cướp bị bắt này sẽ không có quan hệ gì với hắn nữa, đều là công lao của bọn Nick.

Sắc mặt của Nick lập tức hòa hoãn lại: "Không có bất cứ vấn đề gì. Uhm, cậu làm gì. . ."

Luke đưa tay: "Nick , người của ông bị thương, vừa vặn tôi biết một ít kiến thức cấp cứu, chỗ tôi còn có một ít dược phẩm và băng gạc. Cho nên, cần tôi hỗ trợ chứ?"

Nick ảo não tự tát lên mặt mình một cái: "FXXK!" Vừa rồi gã ta quá kinh ngạc, đều quên mất phía sau còn mấy tên đồng sự đang nằm.

Giờ phút này được Luke nhắc nhở, gã vội vàng gật đầu: "Vậy thì không thể tốt hơn rồi. Ách, cám ơn."

Luke cười nói không cần, tiếp nhận hộp cấp cứu được Selina từ phía sau đưa tới, cho cô ta một ánh mắt.

Selina khẽ gật đầu, sau khi Luke nhanh chóng đi ra ngoài đóng cửa xe lại, cô ta ngồi lên bên trên ghế lái, tiếp quản giám sát, đồng thời gọi điện thoại báo cáo cho Elsa.

Được ánh mắt của Luke nhắc nhở, cô ta cũng không ngốc như vậy.

Đám cảnh sát quận này cũng không phải là hoàn toàn đáng tin, cô ta ở trên xe, thông báo tình huống, đối với sự an toàn của hai người đều có cam đoan.

Hơn mười phút sau, rốt cuộc xe cấp cứu đã chạy đến, đưa những thủ hạ bị thương kia của Nick đi.

Luke lái xe đi qua chỗ Nick đang đứng ở cách đó không xa, lên tiếng chào gã: "Nick, khẳng định là ông sẽ có rất nhiều chuyện phải bận rộn, tôi sẽ không quấy rầy ông nữa."

Mặt mũi Nick tràn đầy vẻ đắng chát gật đầu, suy nghĩ một chút, vẫn mở miệng nói: "Chuyện kia của cậu. . . Ngày mai gọi điện thoại cho tôi, chúng ta hẹn thời gian nói chuyện."

Luke gật đầu, nâng cửa sổ xe lên rời đi.

"Vừa rồi, bọn Nick lấy ra một đống lớn tiền mặt cũ ở trên xe bọn cướp, nhưng rất nhanh lại phát hiện ra chúng căn bản chính là tiền giả cũ." Selina nhìn bóng dáng Nick râu quai nón dần dần biến mất ở trong gương chiếu hậu, lúc này mới lên tiếng: "Cho nên, đây là bọn cướp đang trêu đùa cảnh sát quận?"

Luke suy nghĩ một lát, khẽ lắc đầu: "Chưa chắc đã là cướp. Nếu như bọn chúng thông minh như vậy, đã không bị ngăn ở nơi này. Xem biểu hiện của bọn chúng, căn bản là không nghĩ tới sẽ bị bọn Nick đuổi kịp."

Selina: "Vậy bọn Nick đi tìm đám tiền giả kia, là có chuyện gì xảy ra?"

Luke ha ha: "Chỉ là lý giải tin tức vừa rồi, đã đủ để cô phán đoán một chút rồi."

Selina suy nghĩ, trong miệng nhỏ giọng nói: "Cảnh sát quận tử thương thảm trọng, đám cướp bị tiêu diệt toàn bộ, hiển nhiên người hai bên đều cho rằng mớ tiền giả này là tiền thật. Chẳng lẽ, là lái xe của chiếc xe rác kia?"

Luke bên kia cũng vừa vặn nhận điện thoại: "Sếp, thế nào rồi?"

Bên kia Elsa nói vài câu, cúp điện thoại.

Luke mở miệng nói: "Nói cho cô biết một tin tức tốt, một chiếc xe rác khác bị bọn Elsa cản lại, mang về bên trong cục. Ngay mới vừa rồi, bọn họ từ bên trong lấy ra mấy túi lớn tiền giấy cũ loại một trăm đồng."

Selina sững sờ: "Vậy tôi nói đúng?"

Luke ha ha: "Không, đã điều tra tên lái xe ngăn xe rác lại kia, anh ta đi làm công việc bình thường, một mực không có vấn đề dị thường gì, hôm nay đúng là anh ta phải đi con đường đó. Dựa theo hành trình, anh ta sẽ rời ngân hàng chi nhánh của Cục Dự trữ Liên bang sau một tiếng, đổ rác ra bãi rác. Trong lúc tra hỏi, anh ta cũng không có bất kỳ vấn đề dị thường nào cả."

Selina nhíu mày: "Nếu như anh ta là một trong số các tên cướp, hoặc biết bên trong xe rác có nhiều tiền như vậy, lại bị chúng ta chặn lại, rất khó có thể che giấu cảm xúc."

Luke khẽ gật đầu, biểu thị đồng ý.

Đây không phải là thứ mà lý trí có thể khống chế.

Cái gọi là thấy lợi tối mắt, người vì tiền mà chết, đều là nói rõ một chuyện —— lợi ích lớn đến một trình độ nhất định, sẽ có thể làm cho con người ngay cả sống chết đều không để ý, chớ nói chi là hoàn toàn khống chế cảm xúc.

Sở dĩ Luke bảo Elsa mang thêm nhiều người đi dọn dẹp xe rác, thuận tiện cũng gọi Dustin đi giám sát, cũng là sợ nhân số tham dự quá ít, để người nào đó nổi lên lòng tham muốn nuốt riêng.

Một đống lớn đôla xanh thăm thẳm bày ở trước mặt, sức hấp dẫn kia cũng không phải chỉ là những con số đơn điệu bên trên sổ tiết kiệm trong ngân hàng có thể so sánh.

Selina nhíu mày: "Cho nên, người kia là ai?"

Luke cười khẽ: "Cần tôi cho cô đáp án không?"

Selina đưa tay ra ngăn lại: "Đừng, để chính tôi nghĩ. Đáp án này khẳng định là không phức tạp cho lắm, bằng không thì cậu cũng sẽ không muốn trực tiếp nói cho tôi. Chờ một chút, bên trong đám cướp có một người chạy thoát, là tên người da đen tiến vào trong ngân hàng chi nhánh của Cục Dự trữ Liên bang kia!"

Luke cũng không lên tiếng.

Selina giống như đạt được cổ vũ, linh cảm trong đầu giống như bắn ra: "Ở bên trong đoạn thời gian bọn cướp dùng xe chở tiền tiến vào kho chứa tiền, gã ta cũng ở bên trong ngân hàng chi nhánh của Cục Dự trữ Liên bang, hiển nhiên gã ta cũng là một nhân tố quan trọng ở trong hành động này, nhưng lại không đi ra cùng bọn với cướp. Vừa rồi, tên này thừa dịp hai bên đại chiến, vụng trộm mở còng tay, từ trên xe của bọn Nick chạy trốn đi."

Luke khẽ gật đầu: "Còn gì nữa không?"

Selina nhắm mắt lại, tựa lưng vào ghế ngồi, tay phải vô ý thức gõ ở trên cửa xe: "Người da đen này từ trong ngân hàng chi nhánh của Cục Dự trữ Liên bang đi ra, lập tức bị bọn Nick bắt lấy, sau đó bọn Nick lập tức đến nơi này, trực tiếp ngăn chặn bọn cướp. Bây giờ, đồng bọn của gã không phải là đã chết, thì chính là bị bắt."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!