Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 350: CHƯƠNG 350: GIAO LƯU QUAN TRỌNG CÔNG TY CÔNG VIỆC

Luke quả đoán lựa chọn vung nồi cho Dustin.

Vị này mới là nhân sĩ chuyên nghiệp am hiểu xử lý loại tình huống phức tạp thế này, hơn nữa còn thân thiết với Cục trưởng Brad, điển hình của việc phía trên có người chống đỡ.

Từ bãi đỗ xe đi ra, Luke ném khẩu trang cho Elizabeth: "Cẩn thận thể nghiệm sinh hoạt hàng ngày của nhân viên pháp y đi, đối với cô cũng có chỗ tốt."

Elizabeth: ----_ ----! Thật đúng là phải cám ơn ngài a.

Hai người đi ra ngoài, trở về đại sảnh văn phòng của tổ trọng án tìm Sonya: "Chúng ta vẫn tiếp tục theo vụ án giết cảnh sát đi, chuyện hôm nay giao cho phía trên xử lý, đừng nhắc lại với những người khác nữa, hiểu chứ?"

Sonya gật đầu, nhưng không nhịn được hỏi một câu: "Luke, tình huống bên chỗ cậu là như thế nào?"

Luke lười nhác nói nhiều, ra hiệu cho Selina, chính mình đi tới chỗ máy bán hàng tự động, mua mấy lon đồ uống.

Hắn là nước soda, Sonya là nước trái cây thuần, Alexandria là sữa bò.

Mặt mũi Alexandria tràn đầy vẻ ngơ ngá nhìn sữa bò trong tay mình: ". . . Tôi uống thứ này à?"

Luke bĩu môi, chỉ về mấy người đang có mặt: "Tôi cảm thấy, thể chất của cậu có vẻ như không đạt được trình độ bình quân như chúng tôi, uống nhiều sữa bò một chút, bổ sung dinh dưỡng."

Alexandria cười khổ, cũng chỉ có thể mở sữa bò ra uống.

Không tính tới một tên vốn có tiếng biết bắn như Luke, sức chiến đấu của Selina ở bên trong tổ trọng án có thể xếp vào ba vị trí đầu, dù em gái da đen Sonya kiêm cả chức nhân viên kỹ thuật cao cấp này đều có thể dùng một tay đánh gã ta.

Ai bảo Sonya chân to ngực lớn eo thô!

Nhưng mà, Alexandria biết, đây là Luke có thiện ý nhắc nhở, chẳng qua là dùng giọng điệu nói đùa để nói ra mà thôi.

Thân thể của thám tử trong tổ trọng án kém, rất có thể là sẽ không làm được mấy năm đã phải chuyển sang văn chức hoặc về hưu.

Anh ta mới hai mươi ba tuổi, mới vừa làm thám tử chưa được bao lâu, không có ý định sớm về hưu ngồi phòng làm việc.

Selina đã đem tình huống đại chiến giữa đám cướp và cảnh sát quận đại khái nói rõ một lần, hai người bọn Sonya nghe được lập tức kinh thán không thôi.

Kinh hãi là vì loại cảnh tượng hoành trángkia thế mà đột ngột xuất hiện như vậy, than thở chính là mình đã bỏ lỡ trò hay, cảm thấy may mắn chính mình không phải là không hiểu thấu dính vào.

Nghe Selina chuyên môn miêu tả cảnh có một tên cướp đột nhiên xuống xe giơ một khẩu súng máy M249 lên, đùng đùng đùng quật ngã hai người bên phe cảnh sát quận đã sớm có phòng bị, hai người bọn Sonya đều nghẹn họng nhìn trân trối.

Bắn mấy tên cướp mà thôi, như thế nào lại ngay cả súng máy đều xuất hiện? Vụ án cướp ngân hàng Bắc Hollywood nổi tiếng năm đó, hai tên cướp cũng chỉ cầm AK cổ bắn 100 phát đạn mà thôi.

Lúc này bọn Sonya cũng cảm thấy, không đi theo sang bên kia, chưa hẳn đã không phải là chuyện tốt.

Cảnh sát theo dõi, đại đa số là theo ở phía sau mục tiêu.

Mà cảnh sát quận theo ở phía sau, cũng không phải là vẫn bị M249 điên cuồng bắn quét sao?

Luke cười nói: "Nhưng mà, có một tin tức tốt. Nick đã chủ động nói ra, nói có thể chuyên môn hẹn chút thời gian nói chuyện vụ án Mark - Owen kia."

Sonya đầu tiên là vui mừng, chợt sắc mặt trở nên nghiêm túc: "Luke, chẳng lẽ. . ."

Luke khẽ gật đầu: "Dù sao cũng nghe xem ông ta nói trước một chút xem thế nào, cũng không thể nào kém hơn so với tình huống bây giờ đi."

Trong lòng Sonya thầm nhủ: Vậy thì cũng chưa hẳn! Chỉ với thái độ của Nick, làm không cẩn thận thì mờ ám bên trong chuyện này cũng rất lớn.

Đây chính là Đồn cảnh sát quận Los Angeles, nhân số cũng không hề ít hơn Đồn cảnh sát Los Angeles, sự nghiêm trọng của tình huống tranh đấu quyền lực là giống nhau.

Giao phó xong chuyện này, mọi người lại ai về nhà nấy.

Về nhà tắm rửa ăn tối xong, Selina lại ở trên ghế sa lon co quắp hưởng thụ thời gian làm cá ướp muối hạnh phúc nhất mỗi ngày.

Điện thoại của Luke vang lên.

Nhận nói hai câu, hắn đứng dậy mặc áo: "Ừm, tôi đi nói chuyện làm ăn."

Selina: "Gì cơ?"

Luke: "Cô sẽ không quên, trước đây không lâu, cô đã nắm giữ 5% cổ phần của công ty trách nhiệm hữu hạn khoa học kỹ thuật Tesseract đấy chứ?"

⊙_⊙? Selina: "Đó là thứ gì?"

Luke: ". . . Chính là lúc ăn cơm lần kia, tôi từng nói với cô về công ty kia."

Selina quá sợ hãi: "Cậu nói thật chứ? 200.000 đôla của tôi đã biến thành cổ phần của công ty chế tạo đồ chơi của cậu?"

Luke: ". . . Nói cho cô một tin tức tốt. Ginny đã liên hệ được với phó tổng của Google, đang định bán hai loại sản phẩm của công ty chúng ta cho bọn họ."

----_ ----! Selina: Tôi ít đọc sách, cậu đừng lừa ta.

Luke cũng không có xu hướng nhất định để cô ta phải tin tưởng, chỉ là sớm lập hồ sơ, miễn khỏi đến lúc đó bị cô ta mượn cơ hội doạ dẫm, lại phải làm một ít loại điểm tâm hoặc đồ ăn mới lạ để trấn an cô.

Selina: "Cho nên, đêm nay ta có thể khóa trái cửa phòng?"

Luke ừ một tiếng: "Hơn nữa, tất cả biện pháp báo động đều phải bật lên, đừng ngủ quá say."

Selina không thú vị gật đầu: "Được rồi, cậu có thể cút."

Luke không quên căn dặn một câu: "Nhớ rõ, huấn luyện hôm nay cũng không thể thiếu."

Selina: "Cút đi làm huấn luyện kỹ thuật mặt đất của cậu đi."

Luke nhún nhún vai, đi ra ngoài lái xe rời đi.

Một lần nữa đến Beverly Garden Motel, hắn xe nhẹ đường quen tìm tới một phòng Suite, sau khi gõ cửa rất nhanh đã được trả lời.

Ôm lấy Ginny mới nhào lên, hắn cười đóng cửa đi vào phòng.

Hai người cùng ngồi xuống ghế sa lon, Luke vẫn nói chuyện chính sự trước tiên.

Google bên kia, Ginny lách qua nhân viên tầng thấp và trung, trực tiếp tìm được ông chú phó tổng Lamarck kia của cô.

Ánh mắt của vị này cao hơn nhiều so với những nhân viên Google mà Bobby gặp phải, chỉ mấy ngày đã xác nhận là vật này có giá trị rất cao.

Nhưng đối mặt với cái giá trên trời do Luke đưa ra, vị phó tổng Lamarck này cũng cảm thấy quá khoa trương.

Nếu như Lamarck xem qua văn học mạng của Trung Quốc vào kiếp trước, khẳng định sẽ thầm rủa một câu: Ngươi thật sự là đọc quá nhiều văn học mạng rồi, làm ăn nào có đơn giản như vậy, mở miệng chính là mấy trăm triệu.

Luke cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, cười nói: "Không cần để ý. Mặt khác, em có chú ý dùng tên tuổi của ông chú Lamarck này của em không?"

Ginny: "Dùng như thế nào?"

Luke: "Ví dụ như, đi tới công ty Easy dog nói, vị phó tổng giám đốc Lamarck này cảm thấy rất hứng thú đối với kỹ thuật của chúng ta."

Ginny cũng không tức giận, mà lại ngồi đó trầm ngâm.

Làm ăn chính là làm ăn.

Lamarck chê đắt không mua, vậy đương nhiên là cô ta có thể đưa sản phẩm đi chào hàng cho đối tượng khác.

Luke cũng không quấy rầy cô ta, tự nhiên nhấp một chút rượu đỏ.

Hắn hoàn toàn không thích thứ này, nhưng đi theo Ginny thì nhiều ít cũng muốn uống một chút, thuần túy là uống cùng.

Hồi lâu sau Ginny mới khẽ gật đầu: "Vấn đề không lớn."

Luke cười nói: "Chỉ là đề nghị, nếu như em cảm thấy khó xử, vậy coi như thôi. Cùng lắm thì tiếp tục đàm phán với Google, dù sao thì anh cũng không vội. Uhm, bọn họ có hứng thú đối với việc ứng dụng kỹ thuật cảm ứng kia không?"

Ginny: "Có, thế nhưng. . ."

"Thế nhưng, cũng là vấn đề giá cả, đúng không?" Luke nói.

Ginny gật đầu.

Luke suy nghĩ một chút: "Bây giờ bọn họ cũng không có liên quan đến chế tạo điện thoại, vậy chúng ta cũng không nhất thiết phải bán cho bọn họ. Uhm, Ginny, có hứng thú làm một vị tổng giám đốc để chơi đùa không?"

Ginny giật mình: "Gì cơ?"

Luke cười khẽ: "Smartphone a, chính chúng ta làm ra để chơi đùa chứ sao."

Ginny: ". . . Anh có biết làm thế cần bao nhiêu tiền không?"

Luke: "Không sao, chuyện này có thể từ từ làm, trước tiên em làm một chút công việc giai đoạn trước là được."

Hắn nhìn Ginny đang ngồi ở nơi đó trầm tư, tay lập tức không thành thật.

*Phòng Suite là một nhóm các phòng được trang bị nội thất riêng. Một Suite thường bao gồm hai hoặc nhiều phòng với nhà vệ sinh riêng biệt và các thiết bị phụ trợ khác như ghế ngồi, ghế sofa , tủ quần áo và nhiều thứ nữa. Theo cách sử dụng khác nhau của Suite, chức năng và trang trí nội thất, tiêu chuẩn của thiết bị đều sẽ khác nhau.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!