Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 355: CHƯƠNG 355: NƠI TRỊ LIỆU TÂM LÝ CHÍNH QUY CÓ GIẤY PHÉP

Một lát sau, Luke mỉm cười trấn an đối phương: "Không sao đâu, viên đạn không bắn trúng động mạch chủ của bà, cũng không thương tổn đến xương cốt, bà không cần quá khẩn trương."

Giọng nói ôn hòa và khí chất nhẹ nhàng khoan khoái sáng sủa của Luke, để cho cảm xúc của người phụ nữ này ổn định xuống một chút, đột nhiên giống như là nhớ tới chuyện gì: "Cục cưng kia, cục cưng kia bị một người đàn ông ôm đi rồi. Tôi không, không thể ngăn cản gã ta."

Luke nhẹ giọng an ủi: "Không có chuyện gì, tôi đã thông báo cho đồng sự đi tìm cục cưng kia rồi, cậu nhóc sẽ không có chuyện gì đâu."

Nhìn người phụ nữ này, trong lòng của hắn than nhẹ: Đây là người tốt nha! Rõ ràng là trên đùi trúng một phát đạn, thế mà vẫn còn lo lắng cho một đứa bé xa lạ.

Lúc này Selina đã lái xe tới đây, Luke tìm hộp cấp cứu, hơi xử lý vết thương cho người phụ nữ này, đồng thời để Selina trông coi bà ta.

Lúc này Luke mới đứng dậy đi qua, hơi kiểm tra thi thể của bốn người mặc áo đen bên cạnh, sau khi xác định được là bốn người này đều đã lạnh, cũng không để ý tới bọn họ nữa.

Đứng dậy, hắn híp mắt, nhìn lên bên trên một cái cầu vượt ở cách đó mấy trăm mét.

Nơi đó, một người đàn ông cao lớn đang ôm một cái đứa bé nhanh chóng rời đi.

Chuyện này, thú vị nha.

Mấy phút sau, xe tuần tra của cảnh sát đã đến.

Luke tiến lên nói rõ tình huống cho bọn họ, Selina đang chăm sóc người phụ nữ bị thương kia, không rảnh tới làm chuyện này.

Lại qua mấy phút nữa, xe cứu thương cũng chạy đến.

Hai người bọn Luke đưa người phụ nữ kia lên xe, nhét một tấm danh thiếp vào bên trong túi áo của bà ta: "Nếu có khó khăn gì, có thể gọi điện thoại cho tôi."

Người phụ nữ này cảm kích gật đầu: "Cám ơn."

Luke vỗ vỗ tay của bà ta: "Bà sẽ hồi phục rất nhanh thôi."

Đưa mắt nhìn xe cứu thương rời đi, Selina mới hạ thấp giọng hỏi: "Đứa bé kia là chuyện gì xảy ra?"

Cô ta đã chú ý tới, có một người đàn ông trung niên da trắng nhìn có vẻ khổ cực ôm đứa bé đi.

Lúc ấy Luke có liếc nhìn bên kia một chút, nhưng cũng không đuổi theo.

Luke cởi găng tay cao su mỏng trong tay ra, ném vào trong thùng rác sau xe: "Đứa bé kia, vốn chính là người đàn ông đó để ở nơi này."

Selina: "Cái gì cơ?"

Luke lên xe, khởi động, hướng về phía Selina bên tay lái phụ tiếp tục nói: "Hơn nữa, ngay mới vừa rồi lúc chúng ta đối chiến với bốn tay súng kia, ông ta vẫn luôn ở gần đó."

Selina lại càng thêm không hiểu: "Thế nhưng, vì cái gì ông ta lại làm như vậy?"

Bọn họ thế nhưng chính là cảnh sát.

Nếu như người đàn ông này thật sự muốn vứt bỏ đứa bé kia, giao cho bọn họ mang đi là đơn giản nhất.

Ánh mắt của Luke lấp lóe: "Chuyện này. . . Khó mà nói. Đi thôi, chúng ta đi xem một chút xem đến cùng là vị tiên sinh kia muốn làm gì." Chiếc xe tăng tốc, rời khỏi công viên.

"Để Sonya điều tra một chút, mấy ngày gần đây, có vụ án nào liên quan tới trẻ con hay không, ví dụ như mất tích các loại, đứa bé đại khái là chỉ mới sinh ra mấy ngày gần đây mà thôi." Hắn nói.

Selina lập tức gọi điện thoại cho Sonya.

Một lát sau, cô ta cúp điện thoại lắc đầu: "Không có."

Mỗi ngày bên trong thành thị to lớn này đều có trẻ con mất tích, nhưng trẻ con mới ra đời trong hai ngày gần đây lại trùng hợp không có vụ mất tích nào.

Luke cũng không cảm thấy quá ngoài ý muốn.

Sáu tên tội phạm cầm súng, một người đàn ông độc thân rõ ràng là rất khó dây vào, đây chỉ là hai phía của sự kiện.

Điểm trung tâm của bọn họ chính là đứa bé kia.

Hai người bọn Luke và người phụ nữ bất hạnh bị trúng đạn kia chỉ là ngoài ý muốn bị dính vào mà thôi.

Đứa bé có thể để cho hai phe này tranh đoạt, tuyệt đối là không đơn giản như bề ngoài.

Rất nhanh, Luke đã lần theo vết của người đàn ông nghèo túng kia.

So với mùi của người đàn ông này, mùi của đứa bé mà ông ta bế theo kia còn đặc biệt hơn nhiều.

Hắn không nói cho Selina biết, trên người của người đàn ông kia còn có mùi sữa, cùng với mùi nước tiểu trên người đứa bé, còn tương đối nồng đậm.

Chuyện này đã nói rõ, người đàn ông này đã chăm sóc đứa bé một thời gian rồi, ít nhất cũng không phải là tiện tay bắt đi.

Muốn giết chết hoặc lợi dụng đứa bé để làm gì đó, người đàn ông này đều có đầy đủ thời gian và cơ hội.

Nhưng ông ta lại đặt đứa bé ở trong công viên, còn ở bên cạnh âm thầm chờ đợi người có lòng tốt phát hiện ra nó, tình huống này rất đáng phải suy nghĩ.

Nửa giờ sau, Luke dừng ở phía trước một tòa nhà năm tầng nhỏ.

Tường sơn màu đỏ, cửa sổ màu trắng có chút giống kiểu dáng của giáo đường, nhưng chỗ này tuyệt đối không phải là giáo đường.

Khứu giác linh mẫn của Luke vô cùng khẳng định điều này.

Selina nhìn tòa nhà ven đường này: "Chính là chỗ này?"

Luke ừ một tiếng, không nhanh không chậm xuống xe: "Đi thôi, đợi chút nữa cô sẽ được mở rộng tầm mắt. Nhớ rõ đừng biểu hiện quá thất thường."

Selina lập tức đề cao đẳng cấp phòng tuyến tâm lý, trong đầu nhanh chóng lướt qua mấy loại khả năng: Một đống lớn thi thể? Hư thối? Máu chảy lênh láng? Hay là một đám phần tử băng đảng đang tra tấn bức cung, tàn nhẫn ngược đãi kẻ địch?

Luke tiến lên gõ cửa, một lát sau một người phụ nữ trẻ tuổi mặc áo tu sĩ tươi cười mở cửa.

Trông thấy hai người, cô ta hơi sửng sốt: "Hai người có chuyện gì không?"

Luke cười ha hả móc ví da huy hiệu cảnh sát ra: "LAPD."

"A!" Người phụ nữ này lập tức nghiêm mặt: "Nơi này của chúng tôi là nơi trị liệu tâm lý chính quy, có giấy phép."

Selina ở bên cạnh nghe thấy thế mặt mũi lập tức tràn đầy vẻ ngơ ngác: Vị này. . . Là chuyên gia trị liệu tâm lý mặc áo nữ tu sĩ?

Cô ta không khỏi quan sát tỉ mỉ chiếc áo tu sĩ kia, lập tức cảm thấy có chuyện không thích hợp.

Áo tu sĩ chính quy vẫn có một ít đặc điểm riêng, chất vải của loại áo mà vị nữ tu trước mắt này mặc có chút quái dị, nhìn làm sao cũng có chút ý tứ như ẩn như hiện.

Hơn nữa, hai điểm trước ngực kia là chuyện gì xảy ra?

Mặc dù không có văn bản quy định rõ ràng, nhưng loại chuyện thả rông mặc áo tu sĩ này, hình như. . . Rất không có khả năng nha?

Cô ta ở nơi đó quan sát, Luke cũng đã nói: "Chúng tôi không đến tra giấy phép, cũng không phải là đến điều tra. Đương nhiên, nếu như không lấy được đáp án hài lòng, chúng tôi cũng sẽ không để ý làm như vậy. Cho nên, tôi hỏi, cô trả lời, được chứ?"

Mặt của người phụ nữ trẻ tuổi thay đổi một lát, rốt cuộc gật đầu: "Cậu nói đi."

Luke hỏi mấy vấn đề, đạt được đáp án giống như trong dự liệu, gật đầu nói: "Được ròi, dẫn bọn tôi lên, tìm vị tiên sinh Smith kia đi."

Người phụ nữ trẻ tuổi lộ ra sắc mặt xoắn xuýt, nhưng nhìn vẻ mặt giống như cười mà không phải cười kia của Luke, chỉ có thể gật đầu: "Thế nhưng, xin đừng nên quấy rầy những bệnh nhân đang tiếp nhận trị liệu khác, được chứ?"

Luke gật đầu.

Người phụ nữ trẻ tuổi này để cho hai người đi vào, đóng cửa lại, xoay người lên lầu.

Selina trợn mắt há hốc miệng nhìn người phụ nữ trẻ tuổi đi đến cầu thang, miệng không nhịn được định kêu thành tiếng.

Luke dùng một tay bịt miệng của cô lại: "Bình tĩnh, hiểu không! Sau khi đi lên lầu cũng giống vậy."

Selina ngơ ngác gật đầu, nhìn hai mảnh trắng loá, tròn vo ở cách đó không xa đang đung đưa, trong đầu hiện ra một ý nghĩ: Nữ tu sĩ cũng mặc nội y*?

Nhưng móa nó chứ áo nữ tu nơi nào lại chỉ có mỗi mặt trước.

Luke lại mặt mỉm cười, kéo Selina đi theo.

Mà người phụ nữ trẻ tuổi đi ở phía trước hai người, áo tu sĩ của cô ta căn bản là không có mặt sau, toàn bộ phần lưng đến mông eo chân, đều bại lộ ở trong không khí.

Bởi vậy, vị này đương nhiên cũng không phải là nữ tu sĩ gì cả.

Hai người đi lên lầu theo, người phụ nữ này ở phía trước dẫn đường, thỉnh thoảng nhìn hai người, sợ hai người đột nhiên hô một câu "LAPD" gì đó, vậy trong này khẳng định là sẽ giống như ong vỡ tổ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!