Smith bắt đầu nhanh chóng thu dọn súng ống, nhét vào bên trong một cái túi đeo lưng lớn.
Những thứ này đều là mặt hàng cao cấp, dùng rất thuận tay, lần này ông ta cũng không thể ném loạn bọn chúng.
Sau khi vắt chiếc túi đeo lưng lớn lên xong, ông ta đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên.
Trên cửa sổ mái nhà vỡ vụn, trống vắng không người, chỉ có một mảnh bầu trời đêm đen kịt.
Ông ta nhíu mày một lát, kéo tiểu thư Donna ôm đứa bé theo: "Đi thôi, chúng ta đi tìm quán bar có dàn nhạc trình diễn heavy metal."
Tiểu thư Donna một đường chạy chậm: "Chuyện này cũng quá hoang đường đi, Oliver còn nhỏ như vậy, làm sao lại thích nhạc rock được?"
Smith: "Khả năng đây chính là đầu mối duy nhất."
Còn chưa nói, mình đã lấy tiền, 10.000 đôla của người trẻ tuổi kia cũng không phải là dễ cầm như vậy. Trong lòng ông ta lẩm bẩm.
Trên sân thượng, Luke nhìn thấy hai người ở dưới lầu đã rời đi, phi thân nhảy xuống.
Nửa giờ sau, ở một quán bar Rock n' Roll của khu vực phía đông, ba chiếc SUV màu đen dừng lại, từ phía trên có hơn mười người mặc tây trang đen đi xuống.
Đây nhất định không phải là phần tử băng đảng.
Loại khí chất của nhân viên chính quy trên người bọn họ thực sự là khá rõ ràng, không phải là công ty bảo an chuyên nghiệp, chính là người do cơ cấu cùng loại huấn luyện ra.
Luke thầm hát: "If you like to gamble, I tell you I'm your man
You in some, lose some, it's still the same to me. . ."
Bài hát này cũng mơ hồ từ trong quán bar truyền tới.
Một đám mặc tây trang đen tuôn đi vào, một lát sau có một người đàn ông cao lớn dẫn theo một người phụ nữ xinh đẹp đang ôm một đứa bé từ con hẻm nhỏ bên cạnh đi ra, tiến vào trong một khách sạn nhỏ ở chếch đối diện hơn 10m.
Đây đương nhiên chính là tiên sinh Smith sát thủ, và tâm lý sư trị liệu loại đặc biệt, tiểu thư Donna.
Luke mỉm cười: "Quả nhiên là rất lợi hại nha, đoàn thể an ninh chuyên nghiệp đều không thể bắt được ông."
Ngay sau đó mấy người mặc tây trang đen vọt ra, cầm súng trong tay quét nhìn bốn phía.
Sau đó có người tức giận mắng một tiếng: "Đáng chết, có người đã giết Feili, có ai trông thấy người nào khả nghi không?"
Mấy người mặc tây trang đen dùng bộ đàm ở nơi đó nói vài câu, sau đó hậm hực trở về quán bar.
Luke biết, hẳn là trong số bọn họ có người gặp phải tiên sinh Smith, đã lặng yên không một tiếng động bị xử lý.
Nhưng mà, đám mặc tây trang đen này tới đây làm gì? Trong lòng của hắn suy nghĩ, nhìn camera theo dõi lắp đặt ở bốn phía, đột nhiên ồ lên một tiếng: "Đây. . . Là cái quỷ gì?"
Lối đi ra cửa sau, đám mặc tây trang đen kia đang đưa thi thể ra ngoài, số lượng gần tới mười người, đều dùng túi chứa xác chết bằng nhựa plastic mờ đục màu đen.
Nhưng trong đó có một cái túi không kéo kín khóa, trong lúc vận chuyển lắc lư, khóa hơi tuột ra, bên trong có một cái đầu người đột nhiên chui ra.
Thi thể này cũng không có gì kỳ quái, kỳ quái là, bên trong vành mắt trái của tên này bị cắm vào một. . . Củ cà rốt?
Đây sẽ không phải là món đồ chơi gì đó làm thành hình dáng củ cà rốt đấy chứ? Trong lòng Luke thầm nhủ, tiện tay điều chỉnh hình ảnh theo dõi, hướng ống kính đến bên trên củ cà rốt kia.
Kết quả, thấy thế nào thì đó cũng là một củ cà rốt hàng thật giá thật.
Một lát sau, người canh giữ ở bên cạnh xe phát hiện ra cái đầu và cà rốt lộ ra ngoài kia, ảo não chửi nhỏ một tiếng, đưa tay tới kéo khóa lên.
Nhưng động tác của tên này quá tùy ý, không cẩn thận đã làm gãy mất củ cà rốt kia.
Luke: . . . Móa nó chứ, đó thật sự là một củ cà rốt?!
Không tới 20 phút, đám mặc tây trang đen kia đã thu dọn xong ở chỗ cửa sau, lái xe vội vã rời đi.
Luke suy nghĩ, xuống xe vòng ra chỗ cửa sau.
Đi đến vị trí vừa rồi đám mặc tây trang đen mới đỗ xe, hắn nhặt một đoạn cà rốt gãy ở nơi đó lên, cầm trong tay.
Tỉ mỉ quan sát một lát, ngón tay của hắn hơi hơi dùng sức, lập tức đã bóp một đoạn nhỏ cà rốt thành một đống mềm nhũn.
Luke cười khẽ, tiện tay nhét đoạn cà rốt kia vào một cái túi nhựa, lại tiếp tục thu vào bên trong không gian trữ vật.
Nhàn nhã lượn quanh quay về cửa trước của quán bar, hắn còn chưa đi ra khỏi hẻm nhỏ, đã nhìn thấy hơn mười tên mặc y phục tác chiến màu đen lặng yên bao vây khách sạn nhỏ ở chếch đối diện.
Mục tiêu của bọn họ rõ ràng, hành động nhanh chóng, cực nhanh đã bao một căn phòng ở trên lầu hai.
Đây là người từ nơi nào tới? Luke hoài nghi.
Nhưng nhìn chỗ bọn họ vây quanh, lại chính là địa điểm mà tiên sinh Smith và tiểu thư Donna ẩn thân.
Tròng mắt của Luke đảo lòng vòng, cười hắc hắc, rút khẩu P226 ra, giơ súng nhắm chuẩn.
Phanh!
"A!" Một tay súng áo đen đang khom lưng tiến lên ở lầu một kêu thảm một tiếng, ôm bờ mông ngã xuống đất không dậy nổi.
Luke vừa nổ súng xong, lập tức thu súng chạy trốn.
Phanh phanh phanh! Ba ba ba!
Tiếng súng kịch liệt mà hỗn loạn vang lên, mấy tên mặc y phục tác chiến màu đen kêu thảm từ trên lầu hai rớt xuống.
Có tên là bị từ trong nhà bắn ra ngoài, có tên lại là mới định xông vào, đã bị một phát súng đánh ngã.
Vũ khí của những người này cũng không kém, có mấy tên đều dùng MP5K, chỉ có thể nói một chữ đắt.
Đáng tiếc, cho dù là vũ khí tốt nhưng cũng phải nhìn xem là ai đang sử dụng.
Tiên sinh Smith ở trong phòng, không thể nghi ngờ chính là một vị chuyên gia sử dụng súng ống, trong tay ông ta cũng có một đám súng ống cao cấp của công ty HK.
Đám mặc y phục tác chiến màu đen chiếm cứ ưu thế tuyệt đối về nhân số, sau khi vọt vào phòng, lại bị tiên sinh Smith giống như bắn chuột đất, lần lượt bắn bay ra.
Không tới năm phút, tám tên mặc y phục tác chiến màu đen đã bị tiêu diệt toàn bộ.
Ngay cả tên bị trúng một phát súng vào mông đít, đang trốn ở trong bóng tối dưới lầu kia, cũng không trốn qua một phát súng bù đến từ cửa sổ trên đỉnh đầu.
Lúc này, quán bar ven đường lại một lần nữa thay một ca khúc: "I' ve got a bad boy and that' s all right with me."
". . . Is nothing that I can' t keep clean. . ."
Luke lẩm nhẩm hát theo bài hát này, chậm rãi dạo bước qua đường phố phía đối diện, đứng vào trong chỗ tối.
Lại thêm mấy phút nữa, Smith lại một lần nữa dẫn theo Donna và đứa bé xuất hiện, biến mất ở bên trong chỗ rẽ của con đường cách đó không xa.
Luke cười cười, rất nhanh đã đi đến gần gian phòng kia, đánh giá bốn phía, lấy điện thoại nhãn hiệu giả ra cực nhanh chụp lại bộ dạng và trang bị của những tên mặc y phục tác chiến màu đen kia, sau đó quay người rời đi.
Sau khi lên xe, hắn từ bên trong không gian trữ vật lấy ra một cái Laptop, đưa những bức hình vừa rồi kia đi vào, để chương trình bắt đầu tìm kiếm manh mối tương quan.
Chiếc SUV cũng chậm rãi khởi động, rời khỏi nơi này.
Lúc về nhà, Selina vừa vặn tắm rửa xong, đầu bọc khăn tắm lớn, đang sấy tóc ở trong phòng khách.
Trông thấy hắn trở lại, cô ta chỉ nhìn thoáng qua, cũng không nói gì.
Đợi cho Luke tắm rửa xong đi ra, Selina mới mở miệng: "Tôi đã xem qua tư liệu về Lucca - Barton, lý lịch của tên này rất trong sạch."
Luke ừ một tiếng, tiện tay cầm lấy tablet, nhìn tư liệu về vũ khí trang bị mà chương trình phía trên mới vừa phân tích ra được.
Một cái tên thình lình xuất hiện bên trên đó ——công ty quốc phòng Hamson.
Selina tiếp tục nói: "So với Nick, vị Lucca - Barton này có thể xưng là cảnh sát điển hình, đã hai năm nay không hề nhận đơn khiếu nại nào cả."
Tay Luke hoạt động một chút, bắt đầu kiểm tra tư liệu của công ty quốc phòng Hamson, miệng nói: "Nếu gã ta thật sự là cảnh sát tốt tuân theo pháp luật như vậy, đồn cảnh sát quận không phát huân chương cho gã à."
"Nhưng mà, có tư liệu cho thấy, vị cảnh sát Lucca - Barton này rất thân cận với một vị nào đó trong gia tộc Ainsworth." Selina nói.
Tay Luke dừng lại, ngẩng đầu: "Người nào?"