Luke cười lạnh: "Đừng cho rằng những kẻ có tiền quá ngu. Chỉ cần không phải là bị ngớ ngẩn, Wolf sẽ tuyệt đối không lưu lại chứng cứ thu mua Lucca - Barton, không có chứng cứ thì Lucca - Barton nói cái gì cũng vô dụng. Huống hồ, Lucca - Barton chưa hẳn đã dám phun ra tên của vị này. Mark - Owen cũng đã chết rồi, Lucca - Barton cũng không thể đi chết hay sao?"
Selina âm thầm gật đầu, đối với mức độ hung tàn của một ít kẻ có tiền, cô ta cũng đã được chứng kiến không ít, ví dụ như đám người Wolfkel kia.
Trên thế giới này, luôn có những tên cặn bã không tôn trọng tính mạng của người khác.
Bên kia Sonya cũng đã đi tới, nhìn vẻ mặt của hai người: "Có phiền phức?"
Luke lắc đầu: "Không có gì, chỗ cô còn có phát hiện gì nữa không?"
Sonya: "Hôm qua tôi dành thời gian, đơn độc đi tìm nữ cảnh tên là Lyra kia một chuyến, cô ta nói cho tôi biết một ít tin tức rất thú vị."
Luke nhíu mày: "Ồ?"
"Cô ta nói Lucca - Barton không quá ưa thích đồng sự nói nhiều với bên ngoài." Sắc mặt của Sonya không hiểu.
"Sau đó thì sao?" Selina hiếu kì.
Sonya từ bên trong hồ sơ móc ra một tấm hình: "Sau đó, trước đây không lâu, chó trong nhà một vị cảnh sát quận "nói quá nhiều" đã bị chết."
Selina lấy ảnh chụp tới, nhìn thoáng qua, lập tức đưa nó cho Luke: "Đáng chết! Gã này thế mà lại giết một con lông vàng?"
Sonya không lên tiếng, nhưng vẻ mặt cũng rất khó chịu.
Rất nhiều người Mỹ, đều coi chó là thành viên trong gia đình để đối đãi, tổng thống Mỹ thường xuyên ra nước ngoài, bên trong gia đình, vợ con gái cộng thêm một con chó, đây dường như là tiêu chuẩn thấp nhất.
Selina cũng không nói, con chó lông vàng già tên Dollar trong nhà cô ta kia thế nhưng chính là bảo bối, từ lúc còn là thiếu nữ đã theo cô ta trưởng thành lớn lên, bây giờ đã già nhưng vẫn là bạn chơi trung thực của em trai em gái cô ta, để bọn chúng vui sướng trưởng thành, tuyệt đối tính là người nhà.
Ai dám tổn thương Dollar nhà cô ta, Selina sẽ tuyệt đối không để ý móc súng cho đối phương một phát.
Luke còn tốt hơn một chút, hắn cũng rất ưa thích chó, nhưng còn chưa tới loại trình độ này.
Nhìn tấm hình kia một lát, hắn mới hỏi: "Có làm kiểm tra thi thể cho con chó này không?"
Sonya: "Tôi chính là tới tìm hai người để cùng đi xem báo cáo kiểm tra thi thể."
Luke đứng dậy: "Đi thôi, đi xem một chút xem vị cảnh sát Barton ngay cả chó đều không buông tha này đã làm gì."
Đến bộ phận pháp y, tìm một thanh niên da đen tóc quăn, đây là pháp y Scorsese.
"Có đầu mối gì không?" Luke trực tiếp đặt câu hỏi.
Sắc mặt của Scorsese khó coi: "Có một chút."
Sonya nhìn anh ta: "Trời, sắc mặt của anh làm sao cũng không tốt như thế."
Luke kỳ quái: "Hey! Scorsese, công việc của anh không phải là mỗi ngày đều giải phẫu thi thể sao?"
Scorsese: "Giải phẫu thi thể người là lĩnh vực chuyên ngành của tôi, nhưng giải phẫu chó? Điều này lại cũng không phải."
Luke im lặng: Hiển nhiên, vị này cũng rất ưa thích chó.
Scorsese chủ động lách qua chủ đề để anh ta cảm thấy rất không thoải mái này, mở miệng nói: "Tóm lại, trong cơ thể con Golden Retriever tên Tia Chớp này tìm được hai đầu đạn, là đạn của súng trường đột kích có đường kính mini-14. Mà loại súng trường này bây giờ cũng vẫn là một trong các loại súng ống tiêu chuẩn thấp nhất trong đồn cảnh sát quận."
Selina: "Cùng một loại với khẩu bắn chết Mark - Owen?"
Scorsese lắc đầu: "Chỉ là cùng kiểu, nhưng không phải cùng một khẩu."
Luke: "Còn có manh mối nào khác không?"
Scorsese tiếp tục lắc đầu: "Chỗ này của tôi cũng chỉ có những thứ này."
Luke gật đầu, cáo từ rời đi.
Sonya vừa đi theo phía sau hắn, vừa thấp giọng nói: "Tôi đã thẩm tra tình báo tương quan tới Lucca – Barton rồi, phát hiện có một tổ chức từ thiện gọi là "Ngôi nhà của các cậu trai cảnh sát quận", gần đây mua bốn khẩu súng trường đột kích mini-14."
Luke ừ một tiếng: "Cảnh sát quận tự làm tổ chức quyên tiền, mua chút súng ống huấn luyện, thì cũng là chuyện bình thường."
Sonya cười lạnh: "Thế nhưng, tổ chức "Ngôi nhà của các cậu trai cảnh sát quận" này thật ra lại là một tổ chức tư nhân, người đề xuất và người quản lý nó, vừa vặn chính là vị Phó chấp pháp quan cấp hai kia."
Bước chân của Luke dừng lại một chút: "Một tổ chức từ thiện tư nhân, dùng tiền quyên góp đi mua súng, bọn họ vẫn luôn làm như vậy sao?"
Sonya: "Cũng không hẳn, theo lịch sử mua bán thì đây là một lần duy nhất trong hai năm gần đây "Ngôi nhà của các cậu trai cảnh sát quận" mua súng."
Luke suy nghĩ một lát, hỏi: "Thế nhưng, đầu đạn trên người Mark - Owen, cũng không khớp với vết đạn của bốn khẩu súng kia?"
Sonya: "Đúng thế."
Luke cũng không thất vọng.
Lucca - Barton thế nhưng là cảnh sát thâm niên, sẽ không phạm phải loại sai lầm cấp thấp này.
"Đi thôi, để chúng ta đi tận mắt chứng kiến vị cảnh sát Barton thanh liêm mà uy phong này đi." Hắn nói.
Mọi người lái xe đi ra ngoài, một đường lái về hướng đông.
Ở quầy lễ tân của đồn cảnh sát quận hỏi một tiếng, mới biết được vị cảnh sát Barton kia đã đi chủ trì hội quyên tiền.
"Ha ha, thật đúng là một vị cảnh sát yêu quý từ thiện a." Lại một lần nữa ngồi lên xe xuất phát, Luke không nhịn được nói câu.
Selina lại lưu ý đến một vấn đề khác: "Đãi ngộ của cảnh sát quận không tệ a, còn có thể đi chơi bowling tập thể, trong cục chúng ta làm sao lại không tổ chức?"
Sắc mặt của Luke như thường: "... Kỳ thật từng có một lần, chỉ là sau khi tan tầm thì trên cơ bản hai chúng ta đều về nhà, cũng không đi."
Selina: "Cái gì cơ? Như thế nào cho tới bây giờ cầu đều chưa từng nói qua chuyện này."
Luke ho nhẹ một tiếng: "Lỗi của tôi, lần sau tôi sẽ nhắc nhở cô."
Loại hoạt động tập thể kia, chỉ cần đi chơi một trận, sẽ tốn mấy tiếng khoác lác và tán gẫu, quá chậm trễ thời gian huấn luyện.
Hắn căn bản là cũng không nghĩ tới chuyện đi tham dự.
Selina cũng không quá để ý, cô ta lại chuyển đổi mạch suy nghĩ: "Nhà của các cậu trai... Cái tên này, hắc hắc." Ánh mắt của cô ta liếc nghiêng sang người nào đó trên ghế lái.
Luke nhún nhún vai: "Đàn ông, là những đứa trẻ vĩnh viễn chưa trưởng thành, lời này một chút cũng không sai."
Nhưng bề ngoài của cậu lại giống như một đứa bé!
Selina không nhịn được mắng một câu: "Chỉ là đám người bên trong cảnh sát quận kia?" Trong đầu không khỏi nghĩ tới bộ dáng của Nick râu quai nón, móa nó chứ nơi nào giống như một cậu trai.
Đến địa điểm hội quyên góp của cảnh sát quận, Luke nhìn bảng hiệu dinner(bữa tối) thật to treo ở trước quán bowling, than thở một tiếng: "Hội quyên tiền này, còn có thể ăn uống giải trí thoải mái như thế à?"
Bên kia Sonya và Alexandria cũng xuống xe, hai bên tự nhiên là đều áp sát đến một chỗ.
Sonya nói: "Phúc lợi của đồn cảnh sát quận? Hình như hậu hĩnh hơn chúng ta rất nhiều."
Luke gật đầu: "Đúng vậy, trở về cô đi tìm sếp đề xuất ý kiến đi, bổ sung những loại phúc lợi đãi ngộ cho chúng ta đi, uhm, tôi sẽ ủng hộ cô về mặt tinh thần."
Sonya liếc mắt: Quỷ mới đi làm loại chuyện rủi ro này! Đây chính là chuyện đòi tiền nha.
Luke nói xong, dẫn đầu đi về hướng quán bowling, miệng nói: "Đừng làm vẻ mặt đó. Nếu như sếp không biểu lộ thái độ, vậy tìm thời gian, tôi sẽ tự mời khách, đồng sự trong tổ đều..."
Ầm ầm!
Một tiếng vang lớn, ngắt lời hắn.
Luke nghiêng đầu nhìn lại, phát hiện ở trên một chiếc xe cách đó không xa nhiều hơn một đống vật thể.
Hắn biến sắc, ngẩng đầu nhìn lên trời.
"Holyshxt!" Trong miệng hắn không khỏi mắng to một tiếng: "Không nên chạy loạn, áp sát tới."
Trên bầu trời, có mấy chấm đen nhỏ đang cấp tốc rơi xuống, một lát sau đã ầm ầm nện xuống gần đó.
*Golden Retriever là giống chó có kích thước trung bình. Thuộc họ nhà chó ưa hoạt động, chơi đùa, chúng rất trung thành và thông minh. Chúng còn có tên gọi khác là chó săn mồi hoặc chó tha mồi.