Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 366: CHƯƠNG 366: MỘT Ý NGHĨ, Ý NGHĨ HỌC ĐẠI HỌC

Ra tới cửa, Selina lập tức dùng ánh mắt hỏi thăm hắn.

Luke chỉ quay trở về bàn làm việc cầm quần áo và túi lên: "Đi thôi, chúng ta đi ra ngoài tìm manh mối."

Selina: "A?"

Luke vỗ vỗ tay lên trên tập hồ sơ: "Không phải là đã có vụ án mới rồi hay sao?"

Selina: ... Được rồi, cậu xem cũng chưa từng xem hồ sơ vụ án một chút nào, đã muốn đi ra tra manh mối rồi! Chuyện này chỉ rõ một sự thật là quá qua loa rồi.

Sonya ở cách đó không xa nhìn thấy hai người muốn đi, quăng tới ánh mắt hỏi thăm.

Luke thuận tiện đi qua bên cạnh bàn của cô ta, liếc qua tư liệu trên màn hình máy vi tính của cô ta, khẽ gật đầu: "Cô chuẩn bị trước một chút, chờ mấy ngày nữa, có lẽ là sẽ có thể có tác dụng lớn."

Sonya gật đầu, tỏ ra là đã hiểu rõ.

Hai người đang định rời đi, Lisa ở bên kia ho nhẹ một tiếng, đứng dậy đi tới.

Luke nhìn ánh mắt của cô ta, tới nghênh đón: "Lisa, có việc gì à?"

Elizabeth xấu hổ cười cười, thấp giọng nói: "Tôi mới nhận được điện thoại, gia đình tôi hai ngày tới sẽ đến đây."

Luke không quá để ý, thuận miệng nói: "Không có vấn đề, chuyện ăn ngủ tôi sẽ bao."

Elizabeth: "... Không phải là chuyện này, tôi đã giúp bọn họ tìm xong chỗ rồi. Là Chris, không phải là cậu từng nói, có chút việc cần đơn độc nói chuyện với ông ấy hay sao. Tôi sớm nói cho cậu một tiếng, miễn khỏi cậu không sắp xếp được thời gian."

Luke vỗ trán một cái.

Đương nhiên là Elizabeth biết trong mấy ngày gần đây, nhóm người bọn họ bận bịu tới cỡ nào.

Roger và Martin đột nhiên nghỉ ngơi, để ba tổ người bên chỗ Elsa đều rơi vào trong bận rộn, ngay cả tổ của Sonya cũng đang phải giúp đỡ xử lý vụ án.

Lời nhắc nhở này của Elizabeth là cần thiết.

Ít nhất Luke cũng không quá đem chuyện của Chris để ở trong lòng.

Thành công cũng tốt, không thành công cũng được, đơn giản chỉ là chuyện một chút xíu tiền.

Nhưng mà, Elizabeth dã nói tới chuyện này, Luke dứt khoát gọi cô ta theo, cùng đi về phía bãi đậu xe.

Mãi đến lúc lên xe, Luke và Elizabeth ngồi ở hàng ghế sau, Selina ngồi trên tay lái phụ, hắn mới nói: "Lisa, cô có tiền không? Ví dụ như tiền tiết kiệm tư nhân có thể tùy ý vận dụng."

Elizabeth giật mình, nhưng lại không hề do dự, cười khổ lắc đầu: "Tôi nào có tiền nong gì, tiền tôi vay học đại học cũng còn chưa trả xong kìa."

Luke hiểu rõ.

Học đại học ở nước Mỹ, chỉ cần là một ít trường đại học chất lượng tốt, thì cũng không phải là chuyện nhẹ nhõm gì, học phí đại học tốn từ mấy chục ngàn đến mấy trăm ngàn đô la đều có.

Loại người từ trong thị trấn nhỏ đi ra như Elizabeth, Samantha mẹ cô ta cũng không phải là người có tiền, đi học đại học phải vay tiền trả học phí là chuyện không có cách nào tránh khỏi.

Đây cũng là một lớp ngăn cách vô hình.

Ở một mức độ rất lớn, nó có thể để con cái của người có tiền tiếp tục ưu tú, con cái của người nghèo tiếp tục làm người làm công.

Có lẽ, con cái của người có tiền cũng có rất nhiều phế vật bất tài sa đọa, con cái của người nghèo cũng có nhân tài đỉnh cấp có thiên tư xuất chúng, vượt qua khó khăn vượt lên dẫn đầu.

Nhưng đầy đủ tiền tài, có thể để cho tỷ lệ xuất hiện rơi xuống thấp nhất, để tỷ lệ thành tài của con của người có tiền gấp nhiều lần con của người nghèo.

Đây chính là một trong các nguyên nhân để cho kẻ mạnh sẽ càng mạnh, kẻ yếu sẽ mãi yếu.

Luke suy nghĩ, nói: "Vậy thế này đi..."

Hắn nói ra một ý nghĩ, Elizabeth và Selina đều trợn mắt há hốc mồm mà nhìn hắn.

Một lát sau, Elizabeth không nhịn được hỏi: "Chuyện này. . . Là vì sao?"

Luke ho nhẹ một tiếng: "Bởi vì, tôi rất xem trọng cô a."

Lời này nói ra, vẻ mặt của hai nữ đều rất quái dị.

Nhìn biểu lộ của hai người, hắn bất đắc dĩ giơ tay tạ lỗi: "Được rồi, lời này là tôi nói sai, rất dễ dàng gây ra hiểu lầm. Nói đơn giản đi, chuyện này nếu như thành công, cũng có một phần công lao của cô. Thế nhưng chúng ta là đồng sự, cho nên cũng chỉ có thể lượn quanh một vòng để đền bù cho cô."

Elizabeth vẫn lắc đầu: "Cậu đã cứu cả nhà tôi, hẳn là tôi phải nợ ân tình của cậu mới đúng. Cho nên..."

Luke cười hắc hắc, ngắt lời cô ta: "Dừng, chuyện này cũng có ý nghĩ riêng của bản thân tôi. Đề nghị này, cô chỉ cần dùng hết sức đi hoàn thành, hiểu chưa?"

Elizabeth vô cùng xoắn xuýt, nhưng ở dưới cái nhìn chăm chú của hắn, có chút không chịu nổi: "Được, được rồi. Nhưng tôi cũng không thể bảo đảm là sẽ có thể thành công a."

Luke đẩy cửa xe ra đi xuống xe: "Tốt nhất là nên thành công, so với Chris, tôi tín nhiệm Samantha hơn."

Elizabeth giật mình: "Cái gì cơ?" Móa nó chứ chuyện này như thế nào lại liên quan tới chuyện tín nhiệm Chris rồi?

Nhưng mà, Luke đều đã xuống xe, hiển nhiên là đang ra lệnh đuổi khách.

Cô ta cũng chỉ có thể xuống xe, sau đó nhìn Luke ngồi lên ghế lái, phất tay tạm biệt cô ta, lái xe rời đi.

Elizabeth cau mày, chậm rãi trở về văn phòng.

Trong óc cô ta chuyển động rất nhiều suy nghĩ.

Suy nghĩ lại một lần từ đầu tới đuôi tất cả những lời kia của Luke, đặc biệt là một câu cuối cùng, để cô ta liên hệ một thứ nào đó lại, cô ta mới trợn to hai mắt thì thào: "Chẳng lẽ, là bởi vì khu quặng mỏ kia..."

Nói đến đây, cô ta vô ý thức ngậm miệng lại.

Chuyện này giống như là Luke đã nói, có chút nhạy cảm. Không cần thiết, tốt nhất là một chữ một câu cũng đừng nói ra miệng.

Lòng cô ta rối bời, giống như bị mộng du trở lại văn phòng.

Selina ở trên xe, nhìn xéo qua Luke: "Đến cùng là ý nghĩ của cậu như thế nào?"

Luke nhìn đường, thuận miệng nói: "Hợp tác với Chris, sẽ là nghiệp vụ của công ty trách nhiệm hữu hạn công nghệ Tesseract, cô cảm thấy như thế nào."

Selina nhất thời chưa hiểu được, đầu óc chuyển động trong chốc lát, há to miệng chỉ vào chính mình: "Ý là, tôi cũng có phần?"

Luke gật đầu: "Đúng thế, cô thế nhưng là đại cổ đông thứ hai của công ty, chiếm 5% cổ phiếu nha."

Selina: "... Cậu chém gió à. Tôi tin cậu mới lạ, 200.000 chỉ có thể mua được cổ phần của một xưởng hoạt động thủ công nhỏ nha."

Luke im lặng một lát, mở miệng nói: "Được rồi, tôi lại thêm vào cho cô một ít cổ phần. Nhưng mà, khi đó nếu như cô không muốn làm cảnh sát nữa, thì đi tới công ty làm một giám sự đi."

Selina mờ mịt: "Giám sự là cái gì?"

Luke: "Đại khái thì không khác gì Bộ nội vụ trong đồn cảnh sát của chúng ta, chuyên môn giám sát điều tra thành viên nội bộ công ty."

Selina ghét bỏ lắc đầu: "Tôi sẽ không làm loại chức vụ làm cho người ta ngại này, cổ phần thì chính cậu giữ đi, tôi cũng không cần."

Luke ừ một tiếng, suy nghĩ, nói: "Vậy cũng được. Đúng rồi, tôi sẽ để Ginny hỗ trợ, tìm mấy trường đại học có thể cấp bằng tại chức, hơn nữa... Khụ khụ, tương đối dễ tốt nghiệp một chút. Cô đi báo tên một chút, thế nào?"

Selina lập tức cúi xuống mặt: "Cậu không đăng ký à? Tôi còn muốn huấn luyện."

Luke cười hắc hắc, chậm rãi dừng xe sang ven đường, đến gần, ở bên tai Selina nhỏ giọng nói vài câu.

Cô ta nghẹn ngào: "Thật sự là có thể làm như vậy?"

Luke gật đầu: "Có thể, nhưng chuyện này chỉ có hai chúng ta biết, hiểu không? Những người khác biết, cô và tôi đều sẽ có phiền phức rất lớn."

Selina cười hắc hắc, kéo đầu của hắn sang, xoạch một cái hôn lên khuôn mặt hắn một cái: "Cám ơn cậu, thân yêu, cậu thật sự là quá quan tâm. Hắc hắc, sao thời trung học tôi lại không gặp cậu nhỉ."

Luke trợn mắt một cái: "Cho tôi xin, lúc cô tốt nghiệp xong thì tôi mới lên trung học, được chưa!"

Đến nhà, Selina đi huấn luyện trước, Luke móc điện thoại ra, gọi cho Bobby, bàn giao công việc tiếp đãi cho anh ta.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!