Luke cười gật đầu, cầm một bọc lớn đồ ăn điểm tâm trong tay bỏ vào trong xe của cô ta: "Tôi hiểu. Nếu như chị thật sự lo lắng như vậy, vậy giao cho tôi một ít vụ án đơn giản hơn đi."
Elsa thế mà lại khẽ gật đầu, dường như là đang nghiêm túc cân nhắc lời này: "Cũng đúng, để tôi trở về nhìn xem có vụ án nào thích hợp hay không, để cậu tạm thời thoát khỏi chuyện này."
Luke im lặng một lát, mới nói: "Không cần gấp như vậy, phía trên đều đã lên tiếng, tôi qua loa thì cũng phải đi loanh quanh mấy ngày, bằng không thì mặt mũi của cục trưởng đại nhân cũng không dễ nhìn."
Elsa suy nghĩ một chút cảm thấy cũng đúng, rốt cuộc gật đầu lên xe: "Được rồi, sáng mai... Tối nay đi làm."
Luke vẫy tay từ biệt, đưa mắt nhìn cô ta rời đi.
Mãi đến lúc chiếc xe kia biến mất ở khúc cua của con đường, hắn mới lắc đầu trở vào nhà.
Chuyện lần này khẳng định là có động tĩnh rất lớn, dùng tính cách mạnh mẽ như của Elsa, đều năm lần bảy lượt căn dặn hắn không nên dính vào.
Chưa có tình huống xác định để có cân nhắc tốt nhất, hắn sẽ không có động tác bước tiếp theo.
Đưa tiễn Elsa xong, lại tiếp tục căn dặn Selina làm xong kế hoạch huấn luyện, hắn cũng lái xe đi ra ngoài.
Đêm nay hắn còn phải đi tìm đại tiểu thư Ginny, thương thảo một chút về nghiệp vụ mới của công ty Tesseract.
Elsa đến ngoài ý muốn, hơi trì hoãn một chút thời gian, nhưng mà hắn vốn hẹn gặp Ginny sau bữa tối, vẫn còn kịp.
Nhìn thấy Ginny, hắn đem chuyện chiêu đãi Chris nói ra, đồng thời để cho cô ta đi quyết định cụ thể chi tiết chuyện hợp tác quặng mỏ với Chris.
Luke chỉ cần trước khi ký tên đi tìm một luật sư nghiên cứu hợp đồng một lần, lại dùng phần mềm phân tích một lần, là có thể xong việc.
Ginny còn nói chuyện bản đồ dẫn hướng, biểu thị cô ta đã tiến hành tiếp xúc với vài công ty có thể dùng bản đồ tìm kiếm và hướng dẫn làm công cụ, tiến độ không nhanh.
Luke cũng không quan trọng, bán không được thì hắn sẽ biến nó thành phần mềm chuyên cung cấp cho điện thoại di động của mình, hắn đã làm ra web page chính.
Vì lách qua kỹ thuật độc quyền của công ty Keyhole, hắn còn một lần nữa làm ra một loại bản đồ kỹ thuật đơn giản thực dụng, đăng kí độc quyền.
Dù sao đối với kỹ thuật của Tony mà nói, những thứ này cũng chỉ là chuyện mỗi ngày tăng ca mấy tiếng mà thôi, mà Luke vừa vặn mỗi đêm đều có nhiều hơn người khác mấy giờ.
Mặt khác, trước đó hắn từng đề cập qua chuyện tự mình làm điện thoại di động, Ginny cũng đã đi hỏi thăm, có không ít công ty có hứng thú, nhưng ra giá đều rất không hợp thói thường, cũng không ít nơi ra giá mấy trăm ngàn đã muốn mua đứt độc quyền của Luke.
Luke ha ha: "Giao cho em thu mua công ty kia, em đã mua được chưa?"
Ginny: "Mua rồi. Nhưng mà, kỹ thuật của công ty kia đều đã quá hạn nhiều năm, những thứ đáng giá đều bị bán đi gán nợ, bây giờ gần như là chỉ còn thừa lại cái xác."
Luke nhún nhún vai: "Thế nhưng, nó rẻ, còn được trao quyền sở hữu máy móc kỹ thuật độc quyền trước đây."
Ginny: "Vậy cũng phải thua thiệt chủ tịch công ty này nhiễm bệnh chết rồi, đám con cái của ông ta không ai muốn tiếp nhận công việc kinh doanh công ty điện thoại không suôn sẻ này, đang liều mạng dỡ ra bán lẻ tài sản nha."
Luke: "Đắt thì cũng không cần thiết, mua một cái xác để bớt việc là được. Qua một thời gian ngắn nữa, anh sẽ làm ra điện thoại di động, lúc đó em có thể đổi nghề, lên làm tổng giám đốc của công ty kia... Đi bán điện thoại."
Ginny: "... Anh có thể đừng nói chuyện bán điện thoại giống như bán vé ra vào rạp, như là giảm giá bán đại hạ giá quần áo quá hạn hay không."
Luke: "Được rồi, chúng ta sẽ mở ra một thời đại điện thoại mới, vì sự phát triển của một thế giới mới, lời này được chưa?"
Ginny: "Ừm, câu này nghe vừa tai hơn nhiều."
Luke: "Ha ha."
Nói xong những chuyện nhỏ nhặt này, hắn mới cùng với thư ký Ginny nói nói tới chính sự đêm nay.
Ở giữa chủ tịch và thư ký, nhất định là phải thường xuyên có liên lạc quan hệ mật thiết, bảo trì độ nhất trí cao bên trên vấn đề tư tưởng, mới không ảnh hưởng tới sách lược phát triển công ty, việc này rất quan trọng.
Mười giờ rưỡi ngày hôm sau, Luke mới lái xe về ngoài cửa nhà gọi điện thoại để cho Selina đi ra.
Selina không ngạc nhiên chút nào, trong lúc ăn điểm tâm ngọt của một cửa hàng điểm tâm nào đó do Luke xách về, miệng hỏi: "Hôm nay đi làm không?"
Hôm qua Elsa nói, cô ta cũng nghe thấy, bây giờ hai người đi làm dường như là có chút hơi sớm.
Luke lái xe, đánh tay lái, lái về phía vùng bờ biển phía tây.
"Đi thăm hỏi vị công tử Dylan - Ainsworth kia một chút trước đi." Hắn nói ra.
Động tác ăn bánh ngọt của Selina hơi dừng xuống, giật mình nhìn hắn: "Thế nhưng không phải là Elsa đã nói..."
Luke cười gật đầu: "Đi ngang qua sân khấu một chút nha. Không quang minh chính đại thăm hỏi vị kia một chút, làm sao những đại nhân vật đang chờ xem chúng ta hành động kia có thể biết chúng ta đi ngang qua sân khấu được?"
Selina ồ một tiếng: "Vậy chúng ta đi nơi nào để tìm vị đại thiếu gia kia?"
Luke: "Cung điện cuồng hoan của đại thiếu gia."
Lên quốc lộ Santa Monica số một, hai người một đường lái về hướng tây.
Selina hoài nghi: "Vị đại thiếu gia này... Sẽ không phải là đang ở bãi biển Malibu đấy chứ?"
Luke a một tiếng bật cười: "Làm sao có thể. Gã cũng không phải là ông nội bà nội của gã, còn chưa đến số tuổi học được cách hưởng thụ thiên nhiên."
Lái thêm hơn mười phút nữa, hai người đến một biệt thự sát bờ biển.
Nhưng hai người cũng không tới cửa ra vào, Luke lái xe đến bên cạnh đường cái rồi dừng lại, dùng thiết bị giám sát trên xe kiểm tra trong chốc lát, lại tiếp tục tra thêm một ít tư liệu.
Con ngươi của hắn đảo một vòng, đẩy cửa xuống xe: "Đi thôi, vị đại thiếu gia kia đang ở trên bờ biển."
Selina xuống xe, nhìn trời xanh mây trắng, sóng biển bãi cát, bikini và quần đùi ở phía xa, trong miệng tấm tắc lấy làm kỳ lạ: "Cuộc sống của người có tiền nha. Bây giờ mới là buổi sáng thôi mà?"
Luke cười hắc hắc: "Sợ cái gì, đợi chút nữa chúng ta sẽ ăn cơm trưa ở ngay trên bờ biển bên cạnh, không phải là cũng giống thế sao?"
Selina hài lòng gật đầu: "Đây là một biện pháp tốt, thân yêu, về sau cậu phải thường xuyên đưa ra loại đề nghị có tính khai sáng như thế này."
"Như ngài mong muốn." Luke cười nói.
Đến gần bãi biển, hắn chú ý xung quanh, không thấy có bảng hiệu "Bãi biển riêng không cho phép đi vào": "Bãi biển này hẳn không phải là thuộc về biệt thự của đại thiếu gia, cô có thể lưu ý tìm địa điểm ăn cơm trưa."
Nhìn sơ sơ ở trên bờ cát, có trên ba mươi nam nữ đang chơi đùa.
Trong đó số lượng nữ tính trẻ tuổi xinh đẹp chiếm đại đa số, nam tính chỉ có một phần tư, mà bên người mỗi một nam tính ít nhất đều có hai nữ tính làm bạn.
Selina hạ giọng: "Đây cũng là chuyện quan trọng mà tôi nghĩ tới kia à?"
"Kim tiền là nguồn gốc của tội ác nha." Luke khẽ gật đầu.
Hai người đã phá án lâu như vậy rồi, đã sớm hiểu rõ ràng hiện thực: Vì tiền mà xảy ra bất cứ chuyện gì, đều là chuyện đương nhiên.
Ở bên trong thành phố thiên sứ Los Angeles này, đủ mọi loại người, ngợp trong vàng son, các cô gái trẻ mơ giấc mơ đẹp được nổi tiếng sau một đêm, mỗi ngày đều đang nối liền không dứt mà tràn vào nơi này.
Người thành công trong số bọn họ lại biến thành tấm gương và mục tiêu cho kẻ đến sau, kẻ thất bại thì sẽ giống như nước mưa từ trên trời rơi xuống.
Có người tiến vào trong cống thoát nước, biến thành mấy thứ bẩn thỉu không chịu nổi.
Có người thì trở lại biển lớn, tìm về bản thân.
Còn có người lại bị người gia công, đóng gói thành thương phẩm, chờ giá bán ra.
Hiển nhiên, những cô gái trên bờ biển này đã bồi hồi ở giữa hai con đường chui cống nước hoặc bị gia công thành thương phẩm.
Rất không may chính là, các cô gái trẻ lưu luyến không đi ở tòa thành thị này, tỷ lệ chui vào trong cống thoát nước, lớn hơn xa so với tỷ lệ trở thành ngôi sao và người thành công.