Annie sáng sủa nở nụ cười, ánh mắt cong cong giống như vầng trăng khuyết: "Vậy thì quá tốt rồi."
Trong lúc hai người thuận miệng nói chuyện phiếm, xe đã chạy tới khu cắm trại, Luke vui mừng phát hiện ra, cơ sở vật chất ở nơi này vẫn rất đầy đủ.
Một cái siêu thị nhỏ, một cái nhà ăn nhỏ, một cái khách sạn nhỏ, một trạm xăng dầu nhỏ tập trung ở một chỗ.
Nhân viên cảnh sát chuyển giao với hắn đang ở ngay bên ngoài khách sạn nhỏ chờ hắn, nhìn thấy hắn đến lập tức giao chìa khóa phòng lại cho hắn, lại nói rõ với bà chủ khách sạn việc chuyển giao căn phòng, sau đó nhân viên cảnh sát này giống như là không kịp chờ đợi lập tức đi lái xe trở về nhà.
Ở loại hoàn cảnh hoang dã thế này ngẫu nhiên hai ba ngày thì cũng còn rất dễ chịu, thời gian lâu dài sẽ vô cùng nhàm chán, loại hình giải trí gì cũng không có.
Luke dở khóc dở cười gọi vị nhân viên cảnh sát này lại, hỏi thăm về khu cắm trại mà Annie muốn đi kia.
"Nơi đó có chút vắng vẻ, không có xe đi qua bên kia." Vị nhân viên cảnh sát này nói, lại chỉ về một phương hướng: "Theo đường này đi qua, qua mấy trăm mét có một đường rẽ, sau đó dọc theo con đường nhỏ kia, chậm rãi lái khoảng bốn năm mươi phút, đại khái là có thể tới đó. Nhưng mà, cảnh sắc bên kia mặc dù rất không tệ, nhưng đường xá thật sự là không tốt lắm, lái xe nhất định phải chú ý an toàn."
Luke cười gật đầu cám ơn, hướng về phía Annie ở bên cạnh nói: "Xem ra là tôi phải đưa cô đi qua rồi."
Annie liên tục gật đầu.
Nếu như Luke không đưa cô ta đi, cô ta sẽ phải liên hệ với khu cắm trại bên kia cho xe tới đón, nếu không được thì sẽ phải một mình cõng ba lô nặng mấy chục cân đi bộ trên con đường nông thôn dài bốn mươi km, mới suy nghĩ đã cảm thấy khó chịu rồi.
Hai người bọn Luke lên xe, dọc theo con đường mà vị nhân viên cảnh sát kia chỉ lái đi.
Trên đường đi, phát hiện ra đường xá nơi này xác thực là không được tốt, xung quanh có rừng cây vách núi, rất nhiều ổ gà, không cẩn thận lạc tay lái thì rất có thể là sẽ không lên được.
Luke có năng lực điều khiển xe cộ sơ cấp, nguy hiểm không lớn, nhưng vẫn mất hơn hai mươi phút, mới đưa Annie đến khu cắm trại kia.
Ở cửa khu cắm trại, một người đàn ông để trần hai tay đang ở nơi đó chặt gốc cây.
Phát hiện có xe tới, ông ta ngừng tay nhìn lại.
Nhìn thấy Annie, ông ta nở nụ cười: "Annie - Lester?"
Annie: "Stephen - Christie?"
Người đàn ông trung niên râu ria kia nở nụ cười: "Đúng vậy, cô có thể gọi tôi là chú, hoặc gọi tôi là Stephen cũng được."
Annie nở nụ cười: "Được rồi, Stephen. A, đây là Luke, may mắn là gặp được anh ấy, bằng không thì không biết lúc nào cháu mới có thể chạy tới."
Stephen cười vỗ vỗ bụi đất trên tay, vươn tay nắm chặt tay của Luke: "Cảm ơn, Luke. Tôi mải việc nên quên mất. Ngồi xuống uống chút gì chứ?"
Luke nhìn sắc trời một chút, bây giờ cũng chỉ mới hơn bốn giờ, hắn xác thực là cũng không cần về vội.
"Cám ơn, Stephen. Cảnh sắc nơi này cũng không tệ." Hắn khách sáo một câu, xuống xe tiến vào khu cắm trại.
Nơi này ở gần bên hồ, bên hồ có một mảng lớn ruộng dốc bằng phẳng, có mặt cỏ có rừng cây có bãi cát.
Phối hợp với trời trong thời tiết tốt, mặt hồ trong trẻo, xác thực là thích hợp làm nơi để nghỉ phép nhàn nhã.
Duy chỉ có đường xá tới đây có chút hơi kém, việc này đoán chừng phải chờ sau khi kinh doanh mới có thể chậm rãi giải quyết dược.
Ở bên hồ cách cổng vào cũng chỉ hơn 100m, một loạt nhà gỗ nhỏ nhìn rất mộc mạc đứng sừng sững ở trên khu đất bằng dưới chân dốc, đây chính là địa điểm cho du khách cư trú.
Stephen đi vào không bao lâu, thay một bộ y phục đi ra, cười nói: "Annie nói là con bé sẽ làm đồ uống, cậu thích uống cái gì?"
Luke cười nói: "Cà phê là được rồi."
Stephen lập tức hướng về phía căn nhà gỗ nhỏ ở cuối cùng kia kêu một tiếng, nơi đó là phòng bếp.
Bên trong truyền tới tiếng Annie trả lời.
Luke ở chỗ này khoảng nửa giờ, cũng không trò chuyện nhiều với Stephen, vị này là chủ nhân của khu cắm trại, chú của Annie hiển nhiên là bề bộn nhiều việc.
Chờ Annie đưa cà phê ra tới, Stephen chỉ cười để hai người ở lại trò chuyện, chính mình lại đi tiếp tục bận rộn.
Sau đó không lâu, Luke rời khỏi khu cắm trại, trên điện thoại di động có thêm một dãy số điện thoại cố định.
Uhm. . . Hắn cũng không nhận tờ giấy nhỏ gì cả.
Lúc ra tới chỗ quẹo trái lên đường, hắn thuận mắt nhìn tên của khu cắm trại này.
Queri amp; khu cắm trại?
Uhm, Stephen ngay cả cái bảng hiệu cũ kỹ tổn hại này cũng không đổi đi.
Hắn nhớ vừa rồi Annie có nói, nơi này còn phải chuẩn bị thêm mười ngày nữa, mới bắt đầu thử kinh doanh, cho nên rõ ràng là rất nhiều nơi vẫn chưa được hoàn công.
Đám trẻ con hai mươi đứa kia kỳ thật là phải tới hạ tuần tháng năm lúc nghỉ hè mới có thể đến đây, chính là mối làm ăn “lớn” mà Stephen liên hệ được.
Mà bây giờ mới là hạ tuần tháng ba, thời gian còn tới trọn vẹn hai tháng nữa.
Luke cười lắc đầu.
Khu cắm trại này muốn kiếm tiền, đoán chừng là còn lâu, cô nàng Annie hoạt bát kia có thể làm việc ở đây bao lâu, cũng là ẩn số.
Nhưng mà, đây cũng không phải là chuyện mà hắn cần nhọc lòng.
Lúc trở về, tốc độ của hắn nhanh hơn một chút, vừa vặn là thời gian nghỉ ngơi của đám học sinh trung học sau khi giải tán ở trong khu cắm trại.
Nhóm trẻ con này đều là học sinh lớp 9, đại bộ phận đám trẻ đều ở độ tuổi mười lăm mười sáu.
Bởi vậy, Selina nhắc tới "ý nghĩ to gan "kia thật sự là quá lớn mật.
Nơi này cơ bản đều là trẻ vị thành niên, thậm chí với một người trẻ tuổi xem như là mười tám tuổi như Luke, nhìn đều có loại cảm giác giống như là học sinh lớp 12 nhìn học sinh lớp 10 ở Trung Quốc.
Chỗ tốt là, không có ai sẽ coi Luke thành bạn học của bọn họ.
Nhưng mà, rất nhiều nữ sinh trưởng thành sớm một chút lập tức châu đầu ở cùng một chỗ, ánh mắt liếc sang hắn, xì xào bàn tán.
Bề ngoài của Luke vẫn còn lộ ra vẻ trẻ tuổi và non nớt, nhưng ánh mắt của hắn lại thành thục hơn xa so với học sinh trung học bình thường, hấp dẫn ánh mắt của một đám nữ sinh này, đúng là chuyện bình thường.
Sau khi Luke hỏi qua hai nữ sinh liếc trộm hắn, rốt cuộc tìm được nhân viên chủ quản hoạt độngbên trong nơi cắm trại số 37.
Đây là một người phụ nữ trung niên tên là Juliet - Norton, hơn nữa còn. . . Tương đối khỏe đẹp cân đối.
Chiều cao bà ta cỡ 1m75, mái tóc màu nâu đậm, mặt hơi vuông, ngũ quan bình thường.
Thân trên mặc một cái T-shirt bó sát người, đường nét xinh đẹp của cơ thể lập tức được tôn lên, Luke biết tất nhiên là bà ta trường kỳ duy trì lượng vận động không ít.
Hai người hàn huyên vài câu, Luke cho bà ta xem xác nhận của mình, nói rõ chính mình tới tiếp nhận công việc của đồng sự, tiến hành công việc huấn luyện an toàn bên trong thời gian còn thừa.
Juliet hơi giật mình, nhưng bà ta thoáng đánh giá thân hình của hắn, thậm chí còn đưa tay sờ một cái lên cánh tay của hắn, cười nói: "Vóc người này của cậu, đã từng được huấn luyện chuyên nghiệp à?"
Luke mỉm cười, hắn không muốn đả kích vị nữ sĩ trước mắt này.
Juliet suy nghĩ một chút về thông tin bên trên giấy chứng nhận của hắn, danh hiệu thám tử cấp hai của tổ trọng án, bất mãn mơ hồ trong lòng cũng đã biến mất.
Theo lẽ thường, người có tinh lực đi tập thể hình, đồng thời bảo trì dáng người đến loại trình độ này của Luke, sẽ có rất nhiều thứ là không thể dính, bằng không sẽ không bảo trì được tỷ lệ mỡ trong cơ thể.
Hắn lại là thám tử cấp hai của tổ trọng án, rất rõ ràng là phải đi giám sát không ít.
Chỉ cần không phải là tình huống rất đặc thù, chuyện này đã đủ để chứng minh phẩm đức trước đây, và tiêu chuẩn chuyên nghiệp của Luke cũng sẽ không quá kém.
Tuổi của Luke nhỏ một chút cũng không có vấn đề gì, các chàng trai ở tuổi này, kỳ thật lại càng dễ ngăn chặn đám con trai ở tuổi dậy thì.
Chỉ dựa vào lực lượng đơn thuần, hắn cũng đủ để đánh hạ đám nam sinh ở nơi này.
Lực lượng và nắm đấm, chính là quyền lực đơn giản ngay thẳng nhất bên trong những người trẻ tuổi.