Nếu như Luke thật sự muốn đi thi FBI, tối thiểu cũng là mấy năm nữa, cần phải kiếm ra tư lịch và cấp bậc bên trong hệ thống cảnh sát, lại đi kiếm thêm một tấm bằng đại học, khi đó mới tương đối nắm chắc là có thể thi được.
Mấy năm sau, ai biết được sẽ là tình huống như thế nào.
Nhưng mà, Chris lưu lại phương thức liên lạc, cũng chứng minh là ông ta xem trọng Luke.
Hơn nữa, một khi có chuyện gì, hắn cũng có thể tìm Chris nhờ hỗ trợ.
Chỉ là ông ta có thể đến giúp đỡ tới trình độ nào, lại cũng không thể xác định, dù sao thì Chris cũng không hề chính miệng hứa hẹn cái gì cả.
Luke cũng không quan tâm, coi như đây là một mối quan hệ dự bị đi.
Nhưng mà, khác với tưởng tượng của hắn, Chris thật sự là rất xem trọng hắn.
Ở dưới tình huống có thể, tuyệt đối là Chris sẽ hỗ trợ.
Chỉ trong một đêm, xử lý được mười ba tay súng xã hội đen cầm theo AK, loại người này không phải là không có, nhưng Luke chỉ mới mười tám tuổi, mới nhận chức được hơn hai tháng.
Loại người này xét trên toàn bộ nước Mỹ đều là loại hiếm có.
Chris thật sự dự định chờ hai năm sau sẽ chiêu mộ Luke đến dưới trướng mình, dưới tay ông ta luôn thiếu loại người có thể đánh này.
Mấu chốt là Luke còn trẻ, tuổi trẻ có nghĩa là còn chưa thành thục và rất dễ dàng có cảm tình.
Ông ta đầu tư càng sớm, lại càng dễ thành lập được tình cảm tốt với Luke.
Người có thể trong một đêm đánh ra chiến tích như Luke, trong toàn bộ nước Mỹ cũng có không ít, ví dụ như vị cựu binh Robert kia cũng là một đêm bắn chết hơn mười người.
Nhưng loại kẻ già đời như thế quá thông minh, còn có các loại tính nết quái gở, muốn quản lý cũng vô cùng phiền phức.
Bình thường Luke chỉ là một người hiền lành.
Trong một tuần lễ, bên phía Chris điều tra cho thấy, tính cách của Luke đã ôn hòa từ nhỏ, học tập trung bình khá, luôn lấy việc giúp người làm niềm vui, là một con ngoan trò giỏi điển hình.
Cư dân trong thị trấn đều có khen ngợi đối với hắn, cũng không có ai nói xấu về hắn.
Đương nhiên, cậu con ngoan trò giỏi này chỉ trong một buổi tối đã liên tiếp giết chết mười ba tên tay súng xã hội đen, quả thật là có chút khủng bố, nhưng Chris lại có thể hiểu được.
Giống như Robert, làm cảnh sát hơn mười năm, cũng chưa từng bắn chết một người nào, không phải là đêm đó cũng liên tiếp giết chết hơn mười người sao?
Lúc con ngoan trò giỏi nổi giận, mới là người đáng sợ nhất.
Luke chính là con nuôi của Robert, tính cách của hai người giống nhau một chút cũng không phải là chuyện kỳ quái.
Hơn nữa FBI chiêu mộ đặc vụ cũng có yêu cầu.
Cha nuôi Robert của Luke là cảnh sát, chính hắn cũng làm cảnh sát, ở trong hơn hai tháng công tác đã làm rất không tệ.
Đây chính là điển hình của nhân viên trong nội bộ hệ thống cảnh sát có gia thế trong sạch, đây là điều kiện để FBI ưu tiên cân nhắc chiêu mộ.
Tiếp nữa, Luke cũng không ngốc, mặc dù không thi đại học, nhưng theo biểu hiện của hắn ở trung học, thi đỗ đại học cũng không phải là việc khó.
Điểm cuối cùng cũng là điểm quan trọng nhất, là hắn có thể đánh.
Trong danh sách nhân viên hậu tuyển của Chris, đã ghi nhớ tên Luke, ông ta sẽ tùy thời chú ý tới Luke.
Chỉ cần có cơ hội, nhất định là ông ta sẽ kéo Luke vào trong tiểu đội của mình.
Bên này, hai ngày sau, Catherine mới dẫn Claire và Joseph trở về.
Nhìn phòng khách trống rỗng, bà có chút mơ hồ: "Hai người giải thích cho tôi một chút xem đây là có chuyện gì xảy ra?"
Hai người đàn ông liếc nhau, trăm miệng một lời: "Để chú ấy/nó nói với cô/bà."
Sau đó: "Tại sao lại là tôi/cháu nói?"
Sau đó là: "Đương nhiên là chú/cháu nói."
Ba mẹ con Catherine: . . . Hai người đang diễn kịch hả?
Cuối cùng, vẫn là Robert thua trận, bởi vì. . . Nhà bị nổ lúc ông ở nhà, sau này Luke mới chạy về.
Nhưng mà, việc này cũng chỉ nói với Catherine, Claire và Joseph không cần thiết phải biết, biết cũng không có chỗ gì tốt.
Tâm trạng của Catherine cũng không tốt cho lắm.
Mặc dù lần này gia tộc Carlos bị thương nặng, nhưng gốc rễ của bọn chúng lại ở Mexico.
Chỉ cần bọn chúng vẫn còn tồn tại, chỉ cần có cơ hội, bọn chúng sẽ tuyệt đối không bỏ qua cho cả nhà họ.
Tin tức tốt là, lần này xem như là băng đảng Greyhound đã bị đánh cho tàn phế.
Ở nước Mỹ, một băng đảng xã hội đen có 40 tay súng chuyên nghiệp biết đánh biết giết đã là rất khả quan, cho dù là băng Greyhound có sự ủng hộ của gia tộc Carlos, loại tay súng chuyên nghiệp kia cũng chỉ có trên dưới 50 người, có thể nói là hầu như vũ lực mạnh nhất của nó đã bị toàn diệt, đại đa số những người còn lại chỉ có thể quơ súng lục, cùng đám lưu manh xã hội đen gà mờ khác mổ lẫn nhau mà thôi.
Cả nhà Luke, ở trong thời gian rất lâu cũng sẽ không sợ có thêm một lần tập kích mới nào nữa.
Mặc dù Luke đẩy Robert ra gánh trách nhiệm, nhưng hắn biểu thị mình sẽ bỏ ra một bộ phận tiền để mua đồ dùng trong phòng khách.
Đã đi làm hơn hai tháng, hắn cũng đã cầm được hơn sáu ngàn đôla tiền lương.
Người ở nước Mỹ quốc có hơi khác biệt, đời trước của Luke là một người Trung Quốc cũng có cái nhìn riêng của mình đối với tiền bạc.
Hắn không hút thuốc, không uống rượu, không đi bar, cùng lắm chính là ở nhà chơi một chút game, thời học sinh, hoạt động giải trí nhiều nhất của hắn chính là luyện tập nhu thuật Brazil.
Sau khi đi làm, lại thêm một loại là luyện súng.
Ở nhà, chuyện tiền ăn mà trước đó Robert nhắc tới chỉ là nói đùa mà thôi, Luke từng hỏi Catherine, đã bị từ chối.
Luke chỉ có thể bỏ ra 600 đôla, mua một bộ đồ trang điểm cho Catherine.
Những tiêu phí khác như ăn cơm uống nước đều rất thấp, bởi vậy bây giờ Luke trong tay còn có gần 5000 đôla nữa, số tiền này đối với một người trẻ tuổi vừa mới bắt đầu đi làm ở nước Mỹ, thật sự là một số tiền lớn.
Những người trẻ tuổi khác có lẽ là sẽ ngay lập tức cầm đi mua xe, Luke lại mỗi ngày đều ngồi ké xe của Selina, làm như thế đã tiết kiệm thêm được một khoản tiền nữa.
Catherine vốn không muốn Luke bỏ tiền tân trang phòng khách một lần nữa, nhưng Luke biểu thị, chính hắn muốn có một chiếc sô pha rộng rãi thoải mái, đây là đề nghị của hắn, cho nên để cho hắn giải quyết.
Cuối cùng, Luke bỏ ra 2000 đôla, ở chỗ ông Bill trong thị trấn đặt làm một bộ sô pha, bổ sung thêm bộ bàn trà lớn cộng với tủ TV, cộng thêm hai cái bàn nhỏ.
Ông Bill là một thợ mộc, ở trong thị trấn nhận các loại nghề mộc kiếm sống.
Công việc 2000 đôla, đối với ông Bill thì cũng là một món làm ăn lớn, cộng thêm là người quen, nên ông ta lập tức vỗ ngực nhận lời, còn cam đoan bảo đảm chất lượng làm xong trong ba ngày.
Sau khi bộ sô pha kia được mang về nhà, ngay cả Catherine cũng không lên tiếng.
Đời trước Luke đã sống đến năm 2018, khi đó hắn cũng không rõ ràng kiểu dáng lưu hành cụ thể của đồ dùng trong nhà, nhưng vẫn biết đại khái.
Bàn trà và sô pha đều cần phải rộng lớn thoải mái dễ chịu, tạo hình ngắn gọn tự nhiên.
Đặc biệt là sô pha, chiều rộng cần phải bằng ba tấm giường nhỏ.
Cùng ngày đưa sô pha về nhà, Joseph và Claire đều cao hứng lăn lộn ở phía trên, nhất trí biểu thị cái sô pha này thực sự là quá tốt, so với chiếc sô pha nhỏ hẹp kiểu cũ trước đó thì dễ chịu hơn quá nhiều.
Sau bữa tối, người một nhà đều nằm dài ở trên ghế sa lon mới xem tivi thì xem tivi, đọc báo thì đọc báo, chơi điện thoại di động thì chơi điện thoại.
Catherine cũng không khỏi cảm thán một câu: "Chiếc sô pha này cũng không tệ."
Trước đây hầu như là Joseph và Claire đều chơi ở trên sàn nhà, chiếc sofa nhỏ trước kia căn bản là không chứa hết người cả nhà.
Bây giờ Catherine và Robert đều lười nhác nằm ở trên ghế sa lon, Joseph và Claire ngồi ở bên phải sô pha, một mình Luke chiếm cứ bên trái chiếc sô pha kia, tất cả mọi người đều rộng rãi thoải mái.
Robert cầm lon bia trong tay, đắc ý uống vào: "Ừm ừm, xác thực là dễ chịu."
Với thân thể khôi ngô kia của ông, ngồi trên ghế sa lon trước kia thì không thể thu chân lên, bằng không thì mông sẽ rơi ra khỏi ghế, thực sự là rất không thoải mái.