Công ty Tesseract và Chris cùng thành lập một công ty mới, phụ trách tiến hành khai thác và kinh doanh đối với mỏ vàng kia.
Công ty Tesseract sẽ theo từng giai đoạn đầu tư vào một khoản tiền, dùng cho mỏ vàng ở thị trấn Prosperity trở lại làm việc, xem như là tài chính góp cổ phần, chiếm cứ 25% cổ phần.
Mẹ Elizabeth là cảnh sát trưởng Samantha cũng lấy ra một khoản tiền, chiếm 5% cổ phần.
Còn lại là cổ phần của Chris.
Tình huống đại khái chính là như vậy, chi tiết cụ thể hơn đều là Ginny nói ra.
Cô ta so sánh với Chris thì am hiểu những việc liên quan tới hợp đồng này hơn, sẽ không lỗ.
Chris cũng không có gì phải do dự.
Cái mỏ trong tay ông ta đã sớm khô kiệt, chỉ là đó là sự nghiệp cả đời của cha ông ta, nên ông ta mới không trực tiếp đóng nó lại.
Chris ngay cả tiền trở lại hoạt động đều không bỏ ra nổi, nếu như không nhận khoản này đầu tư, vậy coi như cái mỏ kia thật sự có mỏ quặng mới, ông ta cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn mà phá sản.
Bây giờ, Luke biểu thị ra có hứng thú, hơn nữa còn tỏ ý gánh chịu nguy hiểm, ông ta càng không có khả năng từ chối.
Khoản tiền kia của Samantha lấy từ nơi nào? Đương nhiên là công ty Tesseract cho bà ta vay với lãi tức thấp rồi.
Elizabeth làm thế nào để Samantha đồng ý mượn khoản tiền này, Luke cũng không quan tâm.
Nhưng từ nay về sau, Samantha đã biến thành giám sự của công ty mới.
Vị quản lý bộ phận PR mới Bobby – Max này, Luke cũng đã có ý định sẵn.
Nếu như Google đã không có động tĩnh gì, vậy để cho Bobby đi tới thị trấn nhỏ ở Arizona đào mỏ vàng đi.
Hoặc phải nói là, đi giám thị người khác đào mỏ vàng.
Vị trí mỏ quặng mới, chính là sào huyệt của đám nhện mà lúc trước Luke cứu Gladys ra kia. Trong đầu Luke có rất nhiều loại năng lực thượng vàng hạ cám, quáng thạch vàng thì hắn vẫn có thể phân biệt đại khái.
Bởi vậy, lúc trước sau khi phát hiện ra chỗ khác thường của khoáng thạch ở nơi hẻo lánh trong sào huyệt của đám nhện, hắn lập tức mang khối khoáng thạch nhỏ kia về, đồng thời còn tự mình dùng dụng cụ kiểm nghiệm qua.
Khối kim quáng thạch mà hắn mang ra kia, dựa theo tính toán đại khái thì hàm lượng là mỗi tấn mỏ chứa mười lăm chỉ vàng, tuyệt đối là loại quặng cực giàu.
Đương nhiên, cùng có khả năng Luke mang về chính là mảnh khoáng thạch nào đó có hàm lượng vàng cao nhất, chỉnh thể hàm lượng vàng cũng không cao tới mức như vậy.
Nhưng theo hồ sơ ghi chép trước đó thì cái mỏ vàng của nhà Chris kia, mỗi tấn cho bảy khắc hàm lượng vàng thì cũng vẫn rất khả quan.
Hơn nữa cái mỏ này lại còn có vàng bạc đồng xen lẫn, hai loại khoáng khác, khai thác ra được thì cũng có thể bán lấy tiền.
Chẳng qua đầu tư vào cái mỏ vàng này, cũng chỉ là thuận tay mà làm, hắn cũng không rảnh rỗi đi nằm vùng đào mỏ.
Thứ nhất, hắn không hề có hứng thú gì đối với thương nghiệp, thứ hai là không có thiên phú, tự nhiên là sẽ không nỗ lực theo phương diện này.
Mỏ vàng kia chỉ cần có thể kiếm một khoản nhỏ, vậy cũng đã đủ rồi.
Đơn giản nói một chút về chuyện mỏ vàng với Ginny xong, hai người mới bắt đầu chính thức thảo luận việc chung, sau khi thảo luận lại phát hiện ra vấn đề và tri thức mới cần nghiên cứu lại càng nhiều hơn.
Sáng sớm ngày hôm sau, Luke còn lôi kéo thư ký Ginny thảo luận thêm một lần nữa, mới hài lòng rời khách sạn.
Lúc lái xe về nhà, hắn đã triệt để không để tâm tới Ginny và mỏ vàng nữa, mà lại đang suy nghĩ một chuyện khác.
Tên Wolf - Ainsworth này, có chút vấn đề.
Tối hôm qua sau khi Ginny ngủ, hắn lại một lần nữa chạy ra ngoài khách sạn, tìm tới một đoàn băng đảng đã trinh sát rất lâu rồi.
Từ trong miệng một người trong đám cao tầng của nhóm người này, hắn "Nghe ngóng" được một ít tình báo rất thú vị.
Wolf - Ainsworth có chút sở thích bí mật, đó chính là thường xuyên thông qua bọn họ đi tìm một ít nữ sinh viên kiêm chức.
Đám tiểu lâu la phía dưới của băng đảng không hề rõ ràng đối với chuyện này, chỉ có hai tên bên trong đám cao tầng chuyên môn xử lý chuyện này biết thân phận của Wolf, mà có ít nữ sinh viên sau đó không lâu sẽ mất tích.
Mặt khác, quan hệ giữa Wolf và cháu trai Dylan vẫn luôn rất thân thiết, cũng là khách quen của câu lạc bộ xe thể thao sang trọng Prime-Exotic của cháu trai gã ta.
Về nhà đón Selina, hai người đến đồn cảnh sát.
Sonya vừa trông thấy hai người đến, lập tức chạy tới.
Luke nhìn thấy nét mặt của cô ta, hỏi: "Có chuyện gì à?"
Sonya: "Chỗ pháp y Scorsese có chút phát hiện mới, cậu qua đây xem thử xem."
Luke đương nhiên là không gì không thể rồi.
Ba người cùng đến bên cạnh bàn Sonya, nhìn một tấm hình mà cô ta tìm ra được từ bên trong hồ sơ: "Scorsese từ trong lòng bàn chân của cô gái mặc áo ngủ kia phát hiện ra một ít vật chất. Đây không phải là các loại đồ vật như sơn, nhựa đường hoặc bùn đất, mà là một loại lá cây thực vật tương đối đặc thù."
Luke ừ một tiếng.
Sonya: "Loại thực vật này là một loại cây cảnh đắt đỏ, gọi là gì rồi nhỉ..."
Cô ta mở hồ sơ bên cạnh ra, ngón tay xẹt qua một hàng chữ, miệng thì thầm: "Gọi là hồng sắc, bình minh, mãn nguyệt, phong. Mà lúc tôi tìm kiếm tư liệu của Wolf, vừa vặn nhìn thấy thứ này."
Cô ta ấn mở một tấm hình ở trên máy vi tính: "Đây là một căn biệt thự của Wolf - Ainsworth, gã ta thường xuyên mở một ít buổi tiệc rượu ở nơi đó, chú ý tới nơi này."
Luke nheo mắt lại, nhìn Sonya lắc lư con chuột vài cái, sau đó phóng lớn một vị trí.
Nơi đó, hai bên bậc thang bên ngoài cửa phòng biệt thự, hai gốc cây có màu đỏ hồng diễm lệ, độ cao đại khái từ 1m5 đến 2m.
"Đây chính là loại phong màu hồng bình minh kia?" Hắn hỏi.
Sonya gật đầu: "Đây là một loại Hồng Phong của Nhật Bản, thuộc về chủng loại có tiếng phải bồi dưỡng đặc thù, hết sức hiếm thấy ở nơi này của chúng ta. Hơn nữa, căn biệt thự này ở ngay cạnh đường số 1 sát bờ biển, cách ngôi biệt thự kia của Dylan - Ainsworth chỉ mấy cây số."
Luke trầm ngâm: "Đó chính là nói, cô gái mặc áo ngủ bị đâm chết kia ở cách căn biệt thự của Wolf - Ainsworth cũng không xa?"
"Nơi chuyện xảy ra cách nó càng gần hơn, chỉ có mấy trăm mét." Nói đến đây, Sonya nhìn chung quanh, đè giọng xuống thấp hơn: "Scorsese còn kiểm tra những vụ án không đầu mối bên trong kho tài liệu trong hai năm gần đây. Phát hiện ra còn có ba vụ án mà trên người người bị hại đều phát hiện ra loại Hồng Phong này, đều chưa được phá án. thi Thể một người trong đó, bị phát hiện ở trong một kiến trúc nào đó trên công trường của công ty mới trên danh nghĩa kia của Wolf."
Luke nhíu nhíu mày: "Gã ta ngu xuẩn như vậy sao?"
Sonya: "... Có lẽ, ngay cả gã đều không nhớ đã ném thi thể đi nơi nào? Dù sao thì bỏ lại người bị đâm chết ở trên cây lớn ven đường, ngay cả xe đều không lấy đi, cũng không phải là cách làm thông minh, đúng không."
Luke cười gật đầu: "Cũng đúng, người ta có tiền mà."
Suy nghĩ một chút, hắn mở miệng nói: "Cô đừng tiếp tục điều tra chuyện này nữa, hiểu chưa?"
Sonya: "Cậu..."
Luke nhún nhún vai: "Có người sẽ cảm thấy có hứng thú đối với đam mê đặc thù của Wolf - Ainsworth, nhưng không phải là chúng ta."
Sonya chăm chú nhìn hắn, âm thầm gật đầu.
Luke lấy tư liệu đi, đi tìm Elsa.
Một lát sau, Elsa cầm hồ sơ đi tìm Dustin.
Luke trở lại bàn, ra hiệu OK với Sonya.
Sonya nhẹ gật đầu, vùi đầu tiếp tục vào công việc.
Cô ta sẽ không nghĩ tới chuyện công lao gì đó, chọc gia tộc Ainsworth, chưa chắc đã có quả ngon để ăn.
Luke làm như vậy, đã triệt để lôi cô ta từ bên trong vụ án này ra ngoài, miễn cho cô ta khỏi bị gia tộc Ainsworth trả thù.
Hơn nữa lần trước Sonya không hiểu thấu hỗ trợ chặn được mấy chục triệu đô la tiền ăn cướp, Dustin đã tỏ thái độ rõ ràng là cô ta cũng có công lao.
Sonya sao có thể bất mãn được?