Luke nhìn hình ảnh mà máy bay không người lái truyền về, mặt lộ ra vẻ chế nhạo, lẩm bẩm nói: "Đại hội thoát y à? A, nói sai rồi, bọn họ vẫn có che một chút."
Trong biệt thự, quần áo của đám đàn ông coi như là vẫn bình thường, nhưng các cô gái thi thoảng xuất hiện ở trong màn ảnh thì đại thể chỉ có nửa người dưới là có mặc một mảnh vải nhỏ sát người, nhưng đám nam nữ này đều đeo mặt nạ vũ hội hóa trang, che mặt đi.
Nhìn tình hình này, có vẻ như là cũng không giống như một bữa tiệc đứng đắn.
Luke đặt lệnh cho máy bay không người lái vòng quanh tuần hành với tốc độ đều đặn, sau đó ở chỗ này nhàn nhã ngả người xuống, nhìn hình ảnh trên laptop.
Bên ngoài có rất nhiều bảo an, bảo an bên trong biệt thự cũng không ít.
Mặc kệ là bảo an hay là những người đàn ông khác, đều có vẻ quá quen với hình ảnh những cô gái nửa lõa thể lượn vòng xung quanh.
Hiển nhiên, loại bữa tiệc này cũng không phải mới diễn ra lần đầu tiên.
Đột nhiên, Luke lộ ra vẻ khẽ giật mình, vốn đang nhàn nhã nửa nằm lại đột ngột ngồi thẳng dậy, máy vi tính trong tay cũng cực nhanh thao tác vài cái.
Máy bay không người lái vốn đang xoay quanh ở độ cao mấy trăm mét trên bầu trời vạch ra một đường vòng cung, bay sang một bên, nơi đó đang có một bóng đen di chuyển về phía biệt thự.
Bóng đen này không phải là xe, mà là một người.
Luke còn có thể từ tư thế hành động của người này đánh giá ra, đây là một cô gái.
Là một cô gái cũng không phải là trọng điểm, trọng điểm là tốc độ cô ta di động cực kỳ kinh người, lấy tốc độ gần như là chạy nước rút trăm mét chạy qua khoảng cách mấy trăm mét, trong khoảng nửa phút đã từ bờ biển đột nhập đến gần biệt thự.
Trong biệt thự đột nhiên vang lên một hồi báo động, đám bảo an đồng loạt móc súng ra.
Trên mái biệt thự, mấy bóng đèn pha cũng sáng lên, nhanh chóng di chuyển đến phương hướng cô gái này xâm lấn.
Trong lòng Luke ha ha: Quả nhiên là căn biệt thự này không hề đơn giản.
Biệt thự bên kia đã loạn thành một đoàn, hắn cũng mượn cơ hội điều khiển máy bay không người lái tới gần hơn một chút, hoán đổi sang hình thức quay phim, để hình ảnh càng thêm rõ ràng hơn, tiếp tục làm một vị quần chúng vây xem.
Cô gái đang vọt tới gần biệt thự cũng rõ ràng là có chuẩn bị mà đến, trên người trang bị đầy đủ súng ống còn không nói, lại còn đưa tay lập tức ném mấy quả lựu đạn ra ngoài.
Trong tiếng ầm ầm, mấy chỗ trong biệt thự đều dấy lên ngọn lửa hừng hực.
Luke ngach nhiên than thở một tiếng: Vị nữ sĩ này ném còn không phải là loại lựu phổ thông, mà là loại đạn lửa đặc chế.
Ngay sau khi ném ra đạn lửa, tay cô ta đã nâng một khẩu súng trường lên.
Luke nhìn thấy thế lập tức sững sờ: HK416? Kẻ có tiền nha.
Món đồ chơi này mới đưa ra thị trường không lâu, giá cả chỉ có một chữ —— đắt!
Hơn nữa theo hắn quan sát, khẩu súng này đã được cải tiến rất nhiều.
Nhân sĩ chuyên nghiệp!
Không phải là nhân sĩ chuyên nghiệp, cũng không nỡ đem loại vũ khí mới đắt đỏ này đi cải tiến.
Tình hình chiến đấu sau đó, đã chứng minh suy đoán của hắn.
Cô gái kia đầu đội khăn trùm đầu, trên người mặc y phục tác chiến màu đen giống như sát thần, ngọn lửa toát ra từ đầu khẩu HK416 giống như lưỡi hái, dễ như trở bàn tay đã thu hoạch mạng sống của bốn năm bảo an ở xung quanh.
Sau đó, cô gái này đột nhiên vọt vào trong biệt thự.
Luke nheo mắt lại, tay trái nhẹ nhàng gõ lên tay vịn trên cửa xe, chăm chú nhìn lên hình ảnh theo dõi.
Hình thức hành động của cô gái này có chút kỳ quái.
Nếu như là thích khách sát thủ, hẳn là phải ẩn nấp chui vào, dùng con mắt của hắn mà đánh giá, với thân thủ của cô gái này thì cũng không khó làm được việc đó.
Nếu như là có mưu đồ lớn hơn, vậy thì tìm thêm vài người, cùng nhau hành động.
Bây giờ, một mình cô ta tấn công biệt thự này, căn bản là không khống chế nổi một đám người bên trong.
Đột nhiên, có vài tiếng nổ cực lớn liên tục vang lên.
Máy bay không người lái cũng đã quay được hình ảnh, một chỗ trong căn biệt thự bị nổ ra một lỗ hổng lớn.
Một lát sau, một đoàn người sợ sệt từ bên trong cửa hông chạy ra.
Luke khẽ a một tiếng, trong số này có một người rất quen —— Wolf - Ainsworth.
Mấy tên bảo an mặc áo đen đang che chở cho gã chạy đi như điên.
Vài giây sau, cô gái vô cùng hung hãn kia xuất hiện.
Khẩu HK416 trong tay cô ta đã không thấy đâu nữa, bây giờ lại đang cầm hai khẩu UZI, đuổi theo ở đằng sau đám người này điên cuồng quét một trận, ba tên bảo an mặc áo đen chạy ở phía sau kêu thảm ngã xuống đất.
Wolf và đám bảo an ở phía trước, giống như ngựa hoang bị roi quất trúng bờ mông, chạy càng nhanh hơn.
Luke lại nhíu mày.
Sau một hồi súng vang lên, cô gái mặc y phục tác chiến màu đen kia đột nhiên run lên, trong lúc đang chạy thân thể lảo đảo một cái, kém chút đã ngã quỵ.
Nhưng phản ứng của cô ta cực nhanh, lập tức lăn một cái đến bên tường, ném khẩu UZI đã bắn trống trong tay đi, móc hai khẩu súng lục ra, ngắm chuẩn vào cái lỗ sau lưng điên cuồng nổ súng.
Ngay sau đó, vách tường chỗ cô ta đang trốn đột nhiên vỡ nát, một bóng người khôi ngô phá tường lao ra, húc cho cô ta bay lên, sau khi bay xa hơn 10m, mới rơi xuống mặt đất, lăn lộn nhiều vòng.
Luke nhíu nhíu mày: Chỉ dựa vào thân thể, đánh vỡ tường gạch dày của loại biệt thự cấp cao này? Đây cũng không giống như là việc mà người bình thường có thể làm được.
Đương nhiên, cô gái này rõ ràng cũng không phải là người bình thường.
Cô gái kia rõ ràng là đã bị thương nặng, khó khăn nửa quỳ đứng dậy, nhanh chóng thay băng đạn cho hai khẩu súng trong tay, nổ súng về phía bóng người cường tráng đang chạy tới kia.
Bóng người cường tráng kia nhấc cánh tay lên, giơ một tấm khiên chống đạn chuyên dụng lên, ở bên trong tiếng keng keng ngăn những viên đạn đang liên tiếp bắn tới lại.
Gã tiện thể tăng thêm tốc độ, ôm theo tấm khiên phóng tới chỗ cô gái.
Cô gái này miễn cưỡng đứng dậy, hai chân bằng vai mà đứng, bỗng nhiên nâng tay phải đang để xuôi ở bên người lên, xoay tròn vung ra.
Phanh!
Luke sững sờ: Động tác này... làm sao lại quen mắt như vậy?
Chỉ một lát, hắn đã ở trong đầu tìm được nguồn gốc của loại cảm giác quen thuộc này.
Rebecca! Cô gái này là Rebecca của Fraternity kia!
Là nữ tay súng siêu cấp ở trên mái căn chung cư của William - Johnson, kém chút đã một phát súng xuyên đầu Luke.
Mà ở trên đồng cỏ bên ngoài biệt thự, cùng với hành động này của Rebecca, người đàn ông cường tráng đang ôm tấm khiên vọt tới trước kia đột nhiên kêu thảm một tiếng.
Trên đầu của gã bắn ra một vòi máu, thân thể đột nhiên mất đi khống chế, lăn lộn tầm vài vòng ở trên mặt đất, yên lặng bất động.
Đây là —— xạ kích đường vòng cung!
Không sai, cô gái này chính là Rebecca.
Luke nhìn Rebecca ở bên trong hình ảnh theo dõi đang khó khăn đứng dậy, cực nhanh đuổi theo hướng Wolf - Ainsworth chạy trốn.
Hiển nhiên, cô ta đã bị thương khá là nghiêm trọng, lại vẫn không buông tha cho việc đuổi theo Wolf.
Đây là sự thù oán lớn cỡ nào?
Một bên khác, Wolf – Ainsworth được nhóm bảo an hộ tống lên trên một chiếc xe Lincoln, sau khi xông lên đường cái, lập tức lái về phương hướng vị trí của Luke.
Trên đồng cỏ bên ngoài biệt thự, Rebecca nhìn chiếc Lincoln đang vội vã rời đi, lửa giận trong lòng cháy bừng bừng, cắn răng đuổi theo.
Cánh tay trái của cô ta đã bị gãy xương, xương sườn cũng đã bị gãy mấy rẻ, tất cả đều là do quái nhân lực lớn vô cùng kia tạo thành.
Tên Wolf này, quả nhiên là còn lưu lại bên người một con bài chưa lật để giữ mạng!
Nhưng mà, vừa rồi cô ta cưỡng ép sử dụng thể năng bộc phát, vị bảo tiêu khiên thịt siêu cấp kia bị xạ kích đường vòng cung bắn trúng đầu, hẳn là Wolf đã không còn con bài chưa lật nào nữa.
Nhưng thế mà Wolf lại chạy mất.
Cô ta cảm thấy không cam tâm.
Mượn chút thời gian bộc phát cuối cùng trong cơ thể, Rebecca lựa chọn đi đường tắt, vượt qua một sườn núi nhỏ, xuyên thẳng về phía con đường cái nơi Wolf rời đi.
Điên cuồng chạy thêm được mấy trăm mét, cô ta cảm thấy từng đợt cảm giác choáng đầu hoa mắt.
Thể năng bộc phát chỉ có thời hạn, vượt qua thời gian này sẽ làm cho thân thể không chịu nổi mà hỏng mất, cô ta biết thân thể đã đến cực hạn.
Nếu tiếp tục chạy nữa, cô ta sẽ trực tiếp chết đi.
Nhưng tên Wolf kia còn chưa chết, làm sao cô ta có thể chết được.