Sau khi lui ra xa hơn 10m, Luke bắt đầu gia tăng tốc độ, ở trên mặt đất đạp bước mà nhanh chóng tiến lên.
Lúc hắn đến gần xe tải, bước đầu tiên còn cách xe tải hơn hai mét, bước thứ hai đã đạp lên tấm ván gỗ ở buồng sau xe tải, bước thứ ba lại đã co cả hai chân lại, nặng nề đạp xuống, vừa vặn giẫm lên trên tấm ván gỗ ở trên trần xe.
Sau đó, cả người hắn lập tức bay lên.
Trần xe tải đã cao khoảng một mét bảy, sau khi mượn lực ở đây, mượn nhờ món đồ chơi đeo trên hai chân kia, Luke bay lên không trung, nghiêng nghiêng bay vọt tới lưới sắt phía trên.
Giây phút đến gần lưới sắt, trong lúc thân hình của hắn rơi xuống lại bắt đầu uốn lượn, hai chân mang theo đôi đồ chơi kia biến thành trạng thái song song với lưới sắt.
Tình cảnh này giống như lúc một vận động viên dùng sào nhảy cao vậy, vừa vặn lướt sát bên trên mặt lưới sắt.
Nhưng mà, dưới thân Luke lại không có đệm khí.
Mượn lực quán tính, hắn hoàn thành động tác lộn mèo tới phía trước, lúc còn cách mặt đất khoảng hai mét lập tức triệt để điều chỉnh tốt tư thế, hai chân vững vàng chạm mặt đất, mang theo xung lực và lực đàn hồi chạy ra xa hơn 10m nữa, rốt cục cũng ngừng lại.
Luke ngồi xuống một sườn đất nhỏ hơi nhô ra, cởi đôi cà kheo đàn hồi trên hai chân ra, sau đó tìm một lùm cây ở cách đó không xa, dùng một hòn đá, đào ra một cái hố cạn ở gần gốc của nó, ném đôi đồ chơi này vào trong, giấu đi.
Làm xong việc này, lúc này Luke mới hướng nơi xa mà đi.
Lần đi đường này, đã đi trong hơn năm giờ, nơi xa xuất hiện một loạt khu nhà lều dày đặc.
Trong lòng Luke cảm thấy yên tâm, suy đoán của mình không hề sai, nơi này xác thực là có một thành trấn.
Ở biên giới Mỹ-Mexico có không ít loại địa phương như thế này, biên cảnh bên phía nước Mỹ hoàn toàn hoang vu, nhưng bên trong quốc thổ Mexico phía đối diện lại là từng thị trấn nhỏ.
Địa điểm mà Luke lựa chọn vượt qua kia, cách khoảng 30km có một thị trấn không lớn không nhỏ.
Hắn móc ra một tấm gương nhỏ, kiểm tra lại quần áo trên người, sau khi xác định được đôi kính râm lớn cộng thêm một cái khăn quàng cổ đã che kín nửa khuôn mặt, mới tiến vào bên trong thị trấn.
Ngôn ngữ chính của Mexico là tiếng Tây Ban Nha, nhưng ở bên trong thời gian dài dằng dặc, ngôn ngữ nơi này đã xuất hiện sự khác biệt rất lớn so với Tây Ban Nha bên kia.
Đồng thời, bởi vì là hàng xóm với nước Mỹ, nhiều người ở đây vẫn biết một chút tiếng Anh.
Chí ít là bọn họ nghe hiểu được loại giao tiếp đơn giản như mua bán xe.
Không bao lâu sau, Luke đã lái một chiếc xe nát mới vừa mua được xuất phát.
Chiếc xe này rất cũ nát, nhưng cũng rất rẻ, giá chỉ có 800 đôla, rất có thể là bởi vì đây là một chiếc xe ăn cắp.
Đương nhiên, khẳng định là đối phương đã làm thịt hắn một mớ, trong lòng Luke biết rõ chuyện này, nhưng mà hắn cũng không có thời gian cãi cọ với người bán xe kia.
Lần này hắn chỉ xin nghỉ được mười ngày, bây giờ đi đến nơi đây đã dùng mất hai ngày.
Trở về thì tối thiểu cũng cần phải dự lưu lại ba ngày, vậy thời gian hành động của hắn không thể vượt qua năm ngày.
Thời gian càng ít, sự nguy hiểm trong việc hành động của hắn sẽ càng lớn.
Trên người Luke vào lúc này cũng chỉ còn lại hơn 2000 đôla, nhưng hắn cũng không cảm thấy lo lắng.
Lái chiếc xe nát kia, lấy ra một tờ bản đồ Mexico đã từng nghiên cứu qua vô số lần, Luke cực nhanh lái tới mục tiêu của mình.
Gia tộc Carlos là một gia tộc loại nhỏ mới nổi lên, thực lực ở Mexico cũng không mạnh.
Vì để tiết kiệm chi phí, bọn họ chọn một thị trấn nào đó ở gần biên giới Texas với tư cách là cứ điểm của gia tộc.
Nhưng mấy năm gần đây bọn họ cũng đã kiếm được không ít tiền, nghe nói là đã đang tìm kiếm địa bàn mới cho gia tộc.
Nhưng cho tới bây giờ, bọn họ vẫn còn đang chiếm cứ thị trấn tên là Tmir kia.
Nơi này là Mexico, đại đa số các thị trấn ở nước Mỹ đều chỉ có mấy ngàn thậm chí là mấy trăm nhân khẩu, thị trấn nơi này lại có quy mô gần vạn người, thực lực mạnh nhất trong đó chính là gia tộc Carlos.
Lúc Luke đi qua mấy thị trấn ven đường, xuống mua một chút bình đựng nước.
Đồ ăn thì thôi, không có cách nào cam đoan vấn đề vệ sinh, hắn không muốn để cho bụng mình đi tiếp nhận loại kiểm nghiệm không rõ ràng này.
Nhưng mà trong hành trang tùy thân của hắn cũng có nhiều loại thực phẩm giàu calo, chống chọi một hai ngày cũng không có vấn đề gì.
Quan một ngày,ngoài một lần dừng lại đổ dầu, Luke đều chạy ở trên đường.
Chiếc xe này chỉ là bề ngoài cũ nát, bộ phận chủ yếu ở bên trong vẫn không có vấn đề gì, đây là kinh nghiệm mà Luke học được từ chỗ Robert, có thể đơn giản phán đoán ra một chiếc xe có thể chạy được hay không, mà không phải là mới vừa chạy được một lúc đã nằm im.
Chiếc xe này cũng không tệ, mặc dù không có điều hòa, cửa sổ xe cũng bị vỡ một miếng, đệm cũng bị viên đạn bắn thủng mấy lỗ, nhưng nó lại một mực ổn ổn định định đi đường.
Chạy tới tận đêm, Luke đã đến mục tiêu là thị trấn Tmir.
Hắn cũng không ngây ngốc xông thẳng vào mà dừng lại cách thị trấn một cây số, tìm một bóng cây lái xe đỗ vào.
Xuống xe bố trí trang bị cảnh giới đơn giản cho xung quanh xong, hắn mới ở trong xe nghỉ ngơi.
Một mực chờ đến lúc sắc trời đã hoàn toàn đen xuống, Luke mới tự hóa trang cho bản thân, dán râu quai nón lên trên mặt, đội lên đầu mái tóc giả nhìn có chút dày rậm, nhìn qua giống như một thanh niên sắp biểu diễn văn nghệ.
Hắn mới bắt đầu đi bộ, tiến vào thị trấn Tmir.
Nơi này cũng dơ dáy bẩn thỉu giống như đại đa số thị trấn ở Mexico, nhưng mà nơi này lại có hai hộp đêm rất không tệ.
Một tòa trong đó chính là tài sản của gia tộc Carlos.
Bọn họ công nhiên tiêu thụ hàng hóa ở đây, đồng thời chủ yếu hấp dẫn du khách Mỹ có tiền tới tiêu phí.
Ở bên trong hộp đêm của bọn họ, chỉ cần khách có tiền sẽ có thể làm rất nhiều chuyện không có khả năng làm ở nước Mỹ, hơn nữa danh dự của cửa hàng của bọn họ rất không tệ, tuyệt đối sẽ không cướp bóc của khách.
Nghĩ lại thì cũng đúng.
Đối với gia tộc Carlos mà nói, chi phí của những loại hàng hóa kia thấp đến mức giận sôi, ở trong tiệm bán cho những du khách Mỹ kia, lại dựa theo giá bán lẻ thấp nhất ở bên phía nước Mỹ bán ra.
Tiền bán được ở trong tiệm, 95% cũng có thể coi là thành thuần lợi nhuận.
Bây giờ, hộp đêm này đều đã có chút danh tiếng ở bên phía nước Mỹ, làm ăn buôn bán rất tốt.
Dù sao, một hộp đêm cao nhất có thể tiếp đãi ba bốn trăm khách một đêm, khách của bọn họ lại tới từ các nơi trên nước Mỹ.
Luke ở trong tư liệu mà Christina cung cấp, đã sớm nhìn thấy những tin tình báo này, bởi vậy mới có thể tìm tới cửa đơn giản như vậy.
So với các trùm ma túy chân chính, gia tộc Carlos nhiều nhất chỉ xem như là tay mơ, nội tình vẫn còn không đủ.
Trùm ma túy chân chính, thủ hạ tùy tiện cũng có mấy trăm tay súng tinh nhuệ, bên ngoài càng là có tới hàng ngàn tiểu đệ chân chạy loong toong, Luke có muốn xử lý bọn họ cũng rất khó.
Luke ở trong bóng đêm, vòng quanh quan sát hộp đêm tên là Saprira này tầm vài vòng, cuối cùng mới trở lại trước cổng chính, trực tiếp kín đáo đưa cho hai người đứng ở cửa ra vào mỗi người một tờ giấy in hình Franklin, sau đó lách người đi vào.
Hai tên này nhìn nhau một cái, cùng nhún nhún vai, không để ý đến tên bệnh tâm thần kia nữa.
Nơi này của bọn họ cũng không phải là nước Mỹ, có quỷ mới cho tiền boa, chưa nói bọn họ cũng không phải là người giữ cửa.
Nhưng mà người có tiền muốn vung tiền lung tung, đương nhiên là bọn họ sẽ mừng rỡ nhận lấy.
Bọn họ cũng đã thấy không ít loại đồ ngốc từ nước Mỹ tới kiếm niềm vui thú này, nhưng cho bọn họ một trăm đôla cũng không nhiều.
Luke tiến vào trong hộp đêm, lập tức có hai mỹ nữ Mexico có đường nét mặt mũi rất tươi sáng, nhan sắc rất xinh đẹp đi tới.