Cú ném này rất mạnh, cũng không nện quá chuẩn, nhưng sau khi đánh trúng bả vai của đối phương, để cho động tác móc súng của đối phương không khỏi chậm lại.
Ngay ở trong chớp mắt này, Luke nhào tới, một chân đạp vào dưới hông đối phương.
Sắc mặt của người này ngay lập tức trở nên trắng bệch, ngay sau đó lại đỏ lên, nhưng ngay cả tiếng kêu thảm cũng không phát ra được.
Sự đau đớn từ dưới hông truyền lên trên, kéo căng dây thanh quản của gã ta, làm cho gã ta chỉ có thể bất lực thở hào hển.
Luke lại vẫn không dừng tay, hai tay dặt lên ót của đối phương, dùng sức vít xuống, đầu gối lại một lần nữa thúc lên.
Phịch một tiếng trầm đục, hắn cũng hơi cảm thấy đầu gối mình phát đau.
Từ vị trí mũi trở xuống ở trên mặt của người trong tay hắn lõm xuống, tiếng hít thở đã nhỏ không thể nghe.
Luke theo lệ cũ kéo hai người kia vào bên trong một nhà kho bên cạnh, dùng sức vặn gãy cổ, sau đó quăng vào nơi hẻo lánh.
Tiếp tục thu lấy súng lục trên người hai người kia, đều là loại súng M1911 đời cũ, cùng kiểu súng với người bị hắn xử lý đầu tiên kia.
Hắn cực nhanh kiểm tra, chỉ chọn lưu lại một khẩu có tình trạng tốt nhất, tiện thể lấy đi tất cả hộp đạn.
Đế lúc này thì đã gần mười phút trôi qua rồi, không biết khi nào thì bảo vệ của gia tộc Carlos sẽ phát hiện ra nơi này xảy ra vấn đề.
Luke đẩy cửa đi ra ngoài, bước nhẹ nhanh chóng đi tới phía trước.
Lỗ tai và ánh mắt của hắn đều đang không ngừng quan sát tình hình xung quanh, rất nhanh đã phát hiện ra một chỗ có tiếng người ồn ào truyền đến, hắn nhìn lên cửa phòng một cái, không có bất kỳ dấu hiệu gì.
Nghiêng người nhìn qua khe cửa, hắn nhìn thấy không gian bên trong cũng không nhỏ, có một đám đang chơi đùa người ở trong đó.
Hắn điều chỉnh lại nhịp hô hấp, hơi hơi đẩy cửa phòng ra, để khe cửa mở lớn thêm một chút.
Lúc này, tầm mắt của hắn đã trở nên trống trải hơn.
Ở bên ngoài khe cửa lắc lư trái phải mấy lần, đã đại khái thấy rõ được tình hình bên trong gian phòng.
Nơi này cùng loại với loại phòng bảo an, nhìn mặt mũi, khí chất và dáng người của những người bên trong, đều toát ra vẻ côn đồ, có mấy người cởi trần còn cắm súng ở sau thắt lưng.
Bình thường nếu như không cần thiết, người chuyên nghiệp cũng sẽ không như vậy làm, làm như thế sẽ cộm đau cả bờ mông.
Chỉ sau vài lần, hắn đã đại khái tính toán rõ ràng số lượng người bên trong.
Mười bảy người.
Trong đó còn có hai cô gái đang trần trùng trục.
Đại đa số đám người bên trong đều đang vây quanh một cái bàn, đang chơi bài poker, chỉ có hai nam hai nữ đang “hoạt động thể dục” ở nơi hẻo lánh.
Nhưng mà, người đánh bạc ở bên trong vẫn tập trung đánh bạc, không ai đi nhìn hai đôi nam nữ kia một lần nào, giống như đều đã quen với tình huống như thế.
Luke lại một lần nữa hít sâu một hơi, thân hình khẽ động, đẩy cửa phòng ra đi vào bên trong.
Sau khi vào cửa, chân hắn đưa về phía sau nhẹ nhàng đỡ, sau khi cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại, mới dùng bước chân nhanh chóng nhưng vẫn không lộ ra vội vàng xao động tiến đến gần cái bàn.
Khi hắn hầu như là đã tới sát đám người, mới có người nghiêng đầu nhìn tới, bên trong ánh mắt toát ra vẻ nghi nghờ, giống như là đang tự hỏi "Tên này là ai".
Khuôn mặt của Luke vẫn lộ ra vẻ bình tĩnh, hai tay giấu ở sau lưng cùng lúc giơ ra phía trước, hai khẩu M1911 từ đường thẳng giữa hai mắt mà bắt đầu lần lượt quét sang hai bên.
Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng!
Tiếng súng điên cuồng vang lên, mười ba người đang tụ tập xung quanh cái bàn kia căn bản là không kịp có bất kỳ phản ứng nào, đã lập tức ngã xuống hơn một nửa.
Hai khẩu M1911, hai mươi mốt phát đạn, bắn ngã tám người.
Trong vòng hai giây, Luke dựa vào sự nhanh nhẹn hơn người của mình đã bắn trống hộp đạn của chúng, hắn cũng không có bất kỳ ý định nhắm chuẩn nào, chỉ là giơ họng súng nhắm thẳng vào từng bóng người lần lượt bóp cò.
Ở trong khoảng cách gần như thế, các mục tiêu lại gần nhau như vậy, bắn trượt còn khó khăn hơn là bắn trúng đánh.
Tay trái buông lỏng, thả khẩu súng có mười bốn phát đạn kia ra, mặc cho nó rơi xuống mặt đất.
Báng khẩu súng này nắm có chút hơi lớn, dùng cũng không thuận tay.
Thân thể hắn cũng đồng thời bổ nhào lên chiếc sô pha bên cạnh, trong tay đã nhanh chóng đổi hộp đạn mới cho khẩu M1911 kiểu phổ thông kia.
Dựa theo vị trí trong ấn tượng và động tĩnh bên tai trước lúc bổ nhào, bàn tay cầm súng của hắn ló ra bên cạnh chiếc ghế sô pha, nhắm thẳng vào đám người đang hỗn loạn tưng bừng gào thảm kia một lần nữa điên cuồng khai hỏa.
Trong nháy mắt lần lại bắn hết một băng đạn, hắn lại một lần nữa đổi một hộp đạn mới.
Lúc này, rốt cục đã có người móc súng ra, nhắm sang phía hắn khai hỏa.
Luke cũng đã nhào ra từ một bên khác của ghế sô pha, ánh mắt đảo qua trong chốc lát, liên tục nhả bốn phát đạn, hai tên côn đồ đang nửa nằm nửa ngồi dưới đất tiến hành đánh trả bị bắn trúng ngực, lập tức xong đời.
Luke cực nhanh liếc quanh căn phòng, chỉ còn tiếng kêu rên thở gấp, không còn bất kỳ ai có thể đứng lên.
Hắn không hề do dự, tay một lần nữa nhấn lên cò súng.
Tiếng súng lần này rất có tiết tấu, một giây một phát, lần lượt điểm danh từng tên côn đồ đã ngã xuống bên cạnh chiếc bàn đánh bài.
Mặc kệ là đám côn đồ còn có thể động đậy được hay không, tất cả đều nổ đầu chấm dứt mạng sống.
Một lần nữa bắn trống ba hộp đạn, bắn bù một lượt cho tất cả đám côn đồ đang nằm bên cạnh bàn đánh bài xong, Luke đổi một hộp đạn cuối cùng, lúc này mới nhìn về phía chiếc giường ở nơi hẻo lánh kia.
Hai cô gái trần trụi bị đẩy ra chắn ở phía trước, hai tên côn đồ đằng sau đã không còn chỗ để trốn.
Chiếc giường này được kê ở bên trong nơi hẻo lánh.
Nhưng súng và quần áo của hai người này lại để ở cùng một chỗ, ném ở trên mặt đất trước giường, nơi đó cách bàn đánh bài chưa tới ba mét, vừa rồi nghe được tràng tiếng súng dày đặc kia, lại thấy từng đồng bạn ngã xuống làm cho bọn chúng không dám đi qua.
Nhưng bây giờ, bọn họ đã tuyệt vọng phát hiện ra, một cơ hội nhỏ nhoi mà mình cũng không có.
Luke từ đằng sau sô pha cẩn thận thò đầu ra nhìn thoáng qua, rốt cục xác định được, bốn nam nữ ở phía đối diện căn bản là không có vũ khí, ở đống quần áo ở mép giường ngược lại là cũng có hai khẩu súng.
Đối mặt với hai tên côn đồ đẩy hai cô gái lên che phía trước, hắn không lên tiếng, yên lặng đi tới, hơi nghiêng người, tay phải hơi cong khuỷu tay giơ lên, tay trái giữ tay phải ổn định, thân súng giữ ở trước mặt, họng súng hơi hướng xuống, nhắm thẳng vào bốn người trên giường.
Một tên côn đồ không nhịn được loại bầu không khí an tĩnh này, hơi hơi nhô ra nửa cái đầu.
Ầm!
Xương đỉnh đầu của gã ta trực tiếp bay ra ngoài một mảng, người cũng té ngửa về phía sau.
Cô gái bị gã kia dùng để che chắn đằng trước cảm giác được bên mặt mình giống như có một cơn gió thổi qua, sau đó trên lưng giống như bị bắn lên một ít giọt nước ấm áp, bàn tay mới vừa rồi còn dùng sức giữ chặt lưng cô ta lập tức rũ xuống.
Liên hệ với một phát đạn vừa rồi kia, cô ta đã hiểu được là có chuyện gì xảy ra, lập tức thét lên chói tai, liên tục lăn lộn sang bên cạnh để né tránh.
Trong tầm mắt của Luke, trong nháy mắt xuất hiện một cái chân đầy lông lá.
Đoàng!
"A!" Một tiếng kêu thảm thiết đau đớn vang lên, một tên côn đồ khác đau đớn cúi người, ôm lấy chân mình, phía trên đã xuất hiện một cái lỗ máu.
Đoàng!
Một viên đạn nổ đầu, Luke không có cho hắn có cơ hội giãy dụa.
Hai cô gái kia cùng nhau hét ầm lên.
Luke nâng họng súng lên nhắm thẳng vào họ, sau đó tay ở trên miệng làm ra động tác vung tay kéo khoá.
Hai cô gái kia quả quyết ngậm miệng lại.
Luke đi lên phía trước, tay làm ra động tác ám chỉ xoay người lại, hai cô gái kia lập tức nơm nớp lo sợ quay đầu.
Bọn họ cũng không cho rằng đối tượng định “take-her-from-behind”, nói không chừng vừa mới xoay người sang chỗ khác đối phương đã nổ súng.
Nhưng bọn họ cũng không có năng lực phản kháng, chỉ có thể ngoan ngoãn làm theo.
Sau khi hai người xoay lại đưa lưng về phía Luke xong, tay trái hắn cực nhanh chém lên trên cổ bọn họ, để bọn họ trực tiếp nằm sấp xuống ngất đi.
Nhìn hai thân thể trần trụi đầy đặn bại lộ ra ở trước mặt mình, hắn bất đắc dĩ lắc đầu.
P/S: Tiếng Anh là con tác xổ vào, giữ nguyên cho thi vị, dịch là "dog* xì tai" kém nhã quá =))))
Người dịch: thichthanhtu