Luke không để ý tới vẻ mặt của hai người, chỉ đưa tay chỉ về phía người đẹp tóc vàng và ông già châu Á: "Hai vị này, chính là "người" dùng..."súng" bắn chết Bruce. Đương nhiên, hai vị có thể xem chân của vị tiểu thư này, vừa rồi tôi mới cho cô ta hai phát."
Ánh mắt của một đám FBI rơi lên trên đôi chân trắng muốt của người đẹp tóc vàng.
Váy ôm ngắn không thể che hết đôi chân của cô ta, cô ta lại còn đang chống nạnh đứng thẳng nên áo khoác mỏng màu đen còn bị kéo lên bên eo, bởi vậy có thể nhìn thấy rõ ràng hai cái lỗ màu xám đen kia.
Ông già châu Á nhìn về phía đồng bạn đang tức giận, thở dài một hơi: "Hai vị, đây là giấy chứng nhận của chúng ta." Nói xong ông ta móc ra một tập giấy chứng nhận ném cho Charles.
Charles nhận lấy, nhìn mấy lần, lập tức lấy ra một cái máy đọc thẻ, hướng về phía giấy chứng nhận quét hình, dụng cụ phát ra một tiếng "Tích" ngắn ngủi.
Mặt mũi của ông ta tràn đầy vẻ bất đắc dĩ ném giấy chứng nhận lại cho Flag: "Được rồi, chuyện này chúng tôi sẽ liên lạc với cấp trên của hai người, nếu như đặc vụ Flag không có dị nghị gì, hai người có thể đi."
Người đẹp tóc vàng hung hăng ngẩng đầu lên lườm Luke, giơ tay lên làm ra một biểu tượng quốc tế thông dụng, xoay người rời đi.
Luke khịt mũi coi thường: Ai sợ ai!
Khẩu súng trong tay hắn rủ xuống.
Ba!
"A a, đau đau đau! Tên khốn đáng chết mày, tao muốn giết mày!" Trên mông người đẹp tóc vàng có thêm một cái lỗ, hơi khói màu xám đen chậm rãi bay ra, đau đến mức cô ta không tự chủ được phải ôm bờ mông, ở nơi đó nhảy tới nhảy lui.
Ông già châu Á cười khổ: "Thám tử, nếu cậu còn làm như vậy, chúng tôi sẽ khiếu nại cậu."
Luke nhún nhún vai: "Được thôi, nhớ gửi cho tôi một phần báo cáo giám định vết thương của cô ta."
Ông già châu Á nghẹn lời, đi tới kéo người đẹp tóc vàng đang nhảy nhót, đón lấy chứng nhận xác thực mà Flag mới ném tới, cực nhanh rời đi.
Luke nhìn hai người lái chiếc Chevrolet Laguna kia rời đi, mới nhìn về phía Charles và Flag: "Hai vị, chuyện đến đây là ngừng hay sao?"
Sắc mặt của Charles cùng Flag rất khó coi, nhưng đều gật đầu.
Hai người đều quen biết với Luke, vừa rồi có thể bắt được Bruce cũng là được Luke hỗ trợ, mặc dù sau cùng lại chỉ là công dã tràng, nhưng đó cũng không phải là vấn đề của Luke, không cần thiết phải nhằm vào hắn.
Luke gật đầu: "Vậy thì tôi đi trước, nơi này giao lại cho các vị xử lý đi."
Hắn nhìn mớ rắc rối mà Bruce làm ra kia, không muốn dính vào một chút nào cả.
Lúc này không biết là sẽ có bao nhiêu người đi báo án hoặc khiếu nại, đoán sơ sơ cũng phải có bảy tám chục nhà, những gia đình kia ít thì cửa sổ bị phá hỏng, nhiều thì tường toàn vết lõm, lầu ba của khách sạn Odyssey còn bị nổ ra một cái lỗ lớn.
Luke cũng không muốn gánh vác loại tội trạng này.
Sau khi dùng tay ra hiệu gọi điện thoại với Charles xong, hắn lên xe trở lại khách sạn.
Đến cửa khách sạn, thấy vợ chồng Jeff đang ở nơi đó quan sát, Luke lái xe tới: "Cần đi nhờ xe không? Hai vị."
Vợ chồng Jeff thấy hắn trở lại, mặt mũi tràn đầy vẻ vui mừng: "Cậu không có việc gì à? Thật sự là quá tốt rồi."
Luke cười dặn dò: "Đương nhiên là không có việc gì, chuyện lần này hai người đừng nói cho ai khác biết, rất nhanh sẽ có người đến tìm hai người để ký hiệp nghị bảo mật."
Vợ chồng Jeff lộ ra vẻ khẩn trương: "Thật à?"
Luke gật đầu: "Thật, nhưng mà sau khi ký hiệp nghị, kín miệng một chút là được. Đúng rồi, Tim và Natalie đâu? A đây rồi, tôi nhìn thấy bọn họ rồi."
Vợ chồng Tim cũng đã từ bên kia lái xe đi tới, dừng ở bên cạnh bọn họ.
Luke ra hiệu cho vợ chồng Jeff lên xe, hai xe sáu người lên đường trở về nhà.
Dừng lại ở cửa nhà Jeff, Luke xuống xe gọi Tim lại: "Sau chuyện này, chỗ các ông cũng sẽ kết thúc công việc chứ?"
Tim suy nghĩ một chút, hành động đêm nay kém chút đã bẫy chết Luke và Jeff, cũng lộ ra một chút tin tức: "Trong đội FBI tới có người quen của chúng tôi, bọn họ sẽ kết thúc công việc, các cậu không cần lo lắng."
Luke nhíu mày: "Flag?"
Tim và Natalie kinh dị nhìn hắn: "Cậu biết ông ấy à?"
Luke ừ một tiếng: "Từng gặp qua một lần, hôm nay tính toán là lần thứ hai đi. Vậy hẳn là không có vấn đề, tất cả mọi người đi về nghỉ ngơi đi, ngủ ngon."
Nói xong hắn phất phất tay, lên xe rời đi.
Selina nhìn lên kính chiếu hậu, vợ chồng Tim và vợ chồng Jeff nói gì đó với nhau, sau đó riêng phần mình ôm tạm biệt, không nhịn được hỏi: "Cậu nói xem, Natalie và Karen có quan hệ từ lúc nào thế nhỉ?"
Luke nhún nhún vai: "Thời gian cô ở chung với bọn họ còn nhiều hơn một chút, cô cũng không biết thì làm sao tôi lại biết."
Selina nhíu mày suy nghĩ: "Thế nhưng mà, hẳn là bọn họ không có thời gian mới đúng! Ngày đó chúng tôi luôn ở chung, trừ khi là ở tron phòng thay đồ. Nhưng lúc đó cũng quá ngắn đi, có thể so sánh được hơn mười năm tình cảm giữa Jeff và Karen sao?"
Luke không nhịn được, ha ha ha cười to lên.
Selina không hiểu nhìn lại.
Hắn vừa cười vừa nói: "Đó là Karen nói nhảm. Hai người bọn họ làm gì có tư tình gì, thuần túy là thủ đoạn hấp dẫn lực chú ý của đám tội phạm. Lúc ấy nếu như chúng ta không ra tay, Natalie và Tim cũng sẽ ra tay."
Selina ngạc nhiên: "Thế nhưng tại sao tôi lại có cảm giác là Karen nói y như thật?"
Luke thở dài một tiếng: "Cho nên phải nói là Karen cực kỳ có thiên phú, làm một bà chủ gia đình thì thật sự là quá đáng tiếc. Chỉ là căn bệnh đa nghi kia của bà ta... Chậc chậc, người không thật thà khẳng định là sẽ bị bà ta phát hiện."
Selina cũng nở nụ cười: "Đương nhiên, bởi vì người thật thà như cậu, không phải là cũng bị bà ta hoài nghi hay sao."
Luke: "Cho nên, phụ nữ có chút bệnh đa nghi cũng không tính là chuyện xấu, chỉ cần đừng dùng ở trên người chồng mình là được."
Selina suy nghĩ một chút, lắc đầu: "Cũng may mắn là Jeff, trung thực tới mức để cho Karen đều không thể phạm phải bệnh đa nghi, với loại tính cách giống như Dan, Karen đã sớm ly hôn với ông ta rồi."
Hai người vừa nói chuyện phiếm vừa trở về nhà.
Selina đi huấn luyện, Luke lấy điện thoại di động ra, gọi một cú điện thoại sang cho Charles: "Tôi biết ông rất bận rộn, cho nên trực tiếp một chút, hai người kia là thứ gì thế?"
Charles ở bên kia, nghe thấy câu hỏi đi thẳng vào vấn đề này của Luke, cũng hơi sửng sốt một chút, chợt cười khổ: "Chuyện này không thể nói tùy tiện được."
Luke: "Charles, phản ứng lúc bọn họ trúng đạn giống hệt như quái vật Bruce kia. Nếu như tôi lại gặp đám quái nhân tương tự, vậy phải mãnh liệt bắn bọn họ giống như quái vật Bruce kia, hay là buông tha cho bọn họ giống như các ông làm?"
Charles im lặng trong chốc lát, mới mở miệng nói: "Như thế này đi, để tôi hỏi thăm ý kiến của tổ trưởng Wales, rồi sẽ cho cậu một câu trả lời chắc chắn, thế nào?"
Luke: "Nếu như là chuyện cơ mật thì tôi cũng không hỏi nữa, cùng lắm thì đánh một trận trước, rồi thông báo cho các ông để xác nhận."
Charles: "... Cảm ơn cậu đã tín nhiệm chúng tôi, Luke."
Luke cười cúp điện thoại.
Đối với đáp án này, hắn cũng chẳng thèm suy nghĩ thêm gì nữa.
Quái vật có thể không thèm để ý tới công kích của súng ống, chuyện này khẳng định là không nhỏ, mà thái độ của Charles và Flag cũng nói lên một ít vấn đề.
Ít nhất là, S.H.I.E.L.D bên phía Charles và cùng tổ nghiên cứu liên hợp cao cấp phía Flag, có hiểu rõ đối với đơn vị sở thuộc của hai người bọn người đẹp tóc vàng, thậm chí còn tồn tại liên lạc hành chính chính thức, như thế mới có thể xác nhận được giấy tờ chứng nhận của đối phương.