Đó là vì giai đoạn cải tạo tiếp sau đang được tiến hành, đồng thời năng lực tự lành sơ cấp cũng đang cần cù chăm chỉ chữa trị tổn thương của não.
Luke thu dọn toàn bộ đồ vật ở trong tầng hầm ngầm, lại ném vào bên trong thiết bị tiêu hủy đã sớm chuẩn bị trước để đốt bỏ.
Hắn không muốn những vật này bị ai đó cầm đi làm nghiên cứu.
Sau khi ra ngoài, Luke lên tiếng chào Selina ở trong phòng khách, rồi mới đi tắm rửa.
Sau khi tắm xong, ngồi xuống ghế sa lon, thấy Selina nhìn hắn từ đầu đến chân, hắn cười nói: "Sao thế?"
Selina cau mày, đột nhiên đứng dậy đi tới, ôm lấy đầu hắn: "Không cho phép nhúc nhích, đặc biệt là con mắt của cậu, cứ như vậy."
Cô ta cứ như vậy, dùng hai tay ôm đầu của hắn, cùng hắn nhìn nhau.
Một lát sau, khuôn mặt Selina dần dần hồng lên, đột nhiên buông đầu hắn ra, khuôn mặt tránh sang bên cạnh, thét lên: "Đáng chết, cậu lại đã làm gì thế? Vì sao con mắt của cậu lại đột nhiên, đột nhiên giống như là biết phóng điện vậy?"
Luke lại nhíu mày, cầm lấy tấm gương trên bàn lên, tỉ mỉ quan sát cặp mắt của mình.
Sau một lúc lâu, hắn đặt tấm gương xuống, bất đắc dĩ nói: "Một chút tình huống nhỏ, ngày mai không đi đồn cảnh sát, dẫn cô đi ra ngoài hóng mát, được chứ?"
Selina há to miệng, cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ gật gật đầu: "Ừ, tôi buồn ngủ, đi ngủ."
Nói xong, cô ta đứng dậy nhanh chóng đi vào trong phòng mình, bịch một tiếng đem đóng phòng lại.
Luke cười khổ, lại cầm lấy tấm gương vào tay, nhìn cặp mắt của chính mình một chút.
Chúng không đổi màu, cũng không lớn lên, nhưng chỉ cần nhìn lâu một chút, sẽ có một loại cảm giác kỳ dị.
Selina hình dung là phóng điện, Luke lại cảm thấy, đó đại khái chính là thứ gọi là linh quang.
Dùng từ tương phản để hình dung, thì đại khái chính là hai mắt vô thần, mắt cá chết, ánh mắt đờ đẫn các loại.
Trong lòng Luke rõ ràng, đây là hiệu quả do tinh thần đạt được chất biến lần đầu tiên.
Thuộc tính tinh thần gấp đôi người bình thường, và thuộc tính tinh thần gấp bốn lần, khác nhau cực lớn.
Ngay cả hai mắt vốn không nên xuất hiện hiện tượng lạ gì đều bị Selina phát giác.
Đây cũng là vì Selina quá quen thuộc với hắn, mới có thể nhạy cảm như vậy.
Nhưng người quen ở trong đồn cảnh sát cũng có không ít, dù là không bằng Selina, nhưng đều là một ít người chuyên nghiệp.
Cho nên, hai ngày tới quả đoán chạy ca đi, dùng cớ ở bên ngoài tra án, không đi tới đồn cảnh sát.
Nếu thực sự có chuyện gì, cũng có thể để cho Selina đi xử lý, nếu như hắn không thể tránh được, hắn cũng sẽ đeo một đôi kính mát lên.
Dứt bỏ những việc vặt này, hắn hít sâu một hơi, nhắm mắt gọi hệ thống ba ba.
Ngay sau đó, trong nháy mắt điểm tích lũy đã giảm đo một vạn hai ngàn điểm.
Bên trong danh sách năng lực của hắn, lại thêm ra ba loại năng lực là xuyên thấu sơ cấp (đặc thù của hệ tinh thần), thể năng bộc phát, xạ kích đường vòng cung.
Hoàn mỹ!
Trong lòng Luke vô cùng vui sướng, đứng dậy, quay trở về tầng hầm thay đổi trang bị, lặng yên rời khỏi nhà.
Ngày hôm sau, Selina mơ hồ mở hai mắt ra, ngáp một cái, thoải mái nằm ở trên giường duỗi lưng một cái.
Nhìn tia sáng từ khe hở của màn cửa rọi vào sáng ngời, cô ta ngẩn người, nhìn về phía đồng hồ báo thức đặt trên tủ đầu giường: 10:37.
Cô ta đột nhiên ngồi dậy, sau khi đi xuống giường mở cửa, chỉ nghe thấy trong phòng bếp mơ hồ có tiếng động truyền tới.
Cô ta nhẹ nhàng thở ra, lười biếng trở về phòng xỏ dép lê, cộp cộp đi tới trước cửa phòng bếp: "Sao hôm nay lại không gọi tôi rời giường thế?"
Trước đây mặc dù không cần đi làm, nhưng cùng lắm thì trước 9 giờ Luke cũng sẽ đánh thức cô, nhắc nhở cô ta đừng quên huấn luyện.
Loại đãi ngộ cho phép ngủ đến mười giờ rưỡi thế này, rất lâu rồi đều không có.
Luke cũng không quay đầu lại đáp: "Hôm nay không có việc gì quan trọng, ngẫu nhiên cũng phải cho cô một ngày nghỉ nha."
Trên thực tế, đêm hôm qua sau khi hắn ra ngoài trở về, đã gần bốn giờ, vẫn nghe thấy tiếng Selina trằn trọc.
Selina lại nghi ngờ nhìn hắn: "Cậu quay ra đây, để tôi nhìn một chút."
Luke nghiêng đầu.
Selina nhíu mày: "Làm gì mà đeo đôi kính này thế? Quá xấu."
Luke mỉm cười: "Không phải là tối hôm qua cô nhìn mắt của tôi hay sao, tôi đeo kính râm lên có thể che lấp lại."
Selina bất mãn, đi tới, gỡ đôi kính đen từ trên mặt hắn xuống: "Quá xấu, không cho phép đeo lên."
Luke bất đắc dĩ: "Hey! Để như vậy đi ra ngoài, chẳng may gặp phải người quen, rất dễ dàng bị chú ý tới nha?"
Con ngươi của Selina đảo một vòng, lập tức nói: "Vậy lúc ở nhà thì không được phép đeo, đi ra ngoài lại đeo lên. Không, không được, đeo đôi kính râm bình thường này không có hiệu quả tốt, tôi nhớ là đã mua kính râm cho cậu rồi mà, chờ một lát."
Nói xong, cô ta chạy trở về phòng mình, lục cục lục lọi một hồi, lại cộp cộp chạy trở lại, cầm một đôi kính râm đeo lên cho hắn, sau đó hướng tấm gương trong tay về phía hắn: "Đôi này thì thế nào?"
Luke nhìn một chút, gật đầu: "Hình như rất không tệ."
Kính râm có mắt kính màu xám nhạt, tạo hình đơn giản nhẹ nhàng, lại mang theo một chút vẻ thư sinh.
Được rồi, kỳ thật phải gọi là có tính chất nghệ thuật, nhưng xưa nay Luke lại không quá nhạy cảm đối với tính chất nghệ thuật.
Selina hài lòng gật đầu: "Đi ra ngoài thì đeo đôi này, không cho phép lấy xuống."
Bộ kính râm GUCCI này là mấy ngày trước, lúc cô ta dạo phố cùng với Natalie và Karen, theo đề nghị của bọn họ đã mua cho Luke, là món hàng đắt đỏ có giá gần ngàn đô la.
Nhưng mà, bởi vì tiền lương mới tăng lại rất ít khi tiêu tiền, một khi cô ta đã chọn trúng, lập tức không hề do dự mua lại.
Trước đó bởi vì chuyện của vợ chồng Jeff và vợ chồng Tim, cô ta cũng không nhớ tới vật này.
Kết quả, Luke hôm nay lại cần một bộ kính râm.
Luke cười gật đầu: "Được, nhưng bây giờ có thể lấy xuống được chứ?"
Selina vội vàng đi tới giúp hắn gỡ kính râm xuống, bây giờ hắn đang làm điểm tâm, hai tay không rảnh.
Sau khi gỡ kính mắt xuống, Luke nhắc nhở cô ta: "Muốn ăn bữa sáng, cô xác định là không đi rửa mặt à? Uhm, nhớ mặc quần vào."
Selina ồ một tiếng, ngoan ngoãn đi ra ngoài.
Luke ngẩn người, cười khổ nhìn bóng lưng đang rời đi của cô ta: Hiệu quả của tinh thần cường hóa có cần ghê gớm như thế này hay không! Trước kia kiểu gì Selina cũng sẽ đấu khẩu với hắn vài câu, hôm nay thế mà không rên một tiếng lập tức rời đi.
Nói không chừng, mấy ngày nay ở nhà hắn vẫn cần đeo kính lên mới được, không đấu võ mồm với Selina cũng không thích thú gì.
Ăn điểm tâm xong, hai người ăn mặc thoải mái đi ra ngoài.
Hôm nay không tới đồn cảnh sát, Luke cũng không có ý định đi tra án, Selina có thể ăn mặc tùy tiện.
Thế là, hôm nay cô ta mặc một cái váy ôm dài đến gối hiếm khi thấy mặc.
Đương nhiên, nó không phải là màu Chanpagne, cũng không phải là màu vàng nhạt, mà là màu lam nhạt thanh lịch.
Thân trên lại thêm một cái áo sơ mi trắng bằng lụa mỏng, một Selina khác lạ so với khí chất lưu loát lão luyện ngày thường xuất hiện.
Giữa trưa đi dạo, Luke cũng thuận tiện chọn lựa cho Selina một đôi kính mát rất thời thượng, cũng là hiệu GUCCI.
Kính mát màu cam hết sức thích hợp với tính cách nhiệt tình của Selina, cô ta đeo lên, đứng trước tấm gương nhìn trái ngó phải, trong lòng đắc ý.
Buổi chiều, hai người đi tới bãi biển Santa Monica bơi lội phơi nắng.
Buổi tối hai người đi tới nhà hàng Hungry Cat kia, Luke còn tự thân thưởng thức món tôm hùm cuốn Maine mà Selina mãnh liệt đề cử kia, cùng với món "Scared Yellowtail With Lemon Zest & Ginger Shavings" của Natalie.