Vị bạn học không biết điều này đem câu chuyện cho rằng là khủng bố này ra dọa đám nữ sinh, kết quả là cậu ta bị thầy chủ nhiệm gọi đi, rốt cuộc lại không thấy xuất hiện ở bên trong khu cắm trại nữa.
Cậu thiếu niên truyền bá lời đồn linh tinh kia, rất có thể đã bị cho về nhà với cha mẹ.
Nhưng tin đồn khủng bố mà nam sinh kia để lại, lại càng truyền càng rộng ở bên trong khu cắm trại, đôi chị em sinh đôi con nhà Jeff đã bị hù dọa.
Lúc Luke mới vừa nghe thấy tình huống này, cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ.
Loại chuyện xảy ra bên trong vòng tròn các học sinh này, đại đa số đều chỉ là đùa ác.
Chuyện xảy ra có lẽ là nam sinh kia xem phim ảnh gì đó, hoặc là nghe người khác khoác lác về một câu chuyện khủng bố, nên mới khoe khoang kể ra.
Đáng tiếc, Karen lại cũng không cho rằng như thế, bà ta tin tưởng vững chắc là con gái mình không sai, thị trấn nhỏ bên kia thực sự có sát thủ liên hoàn.
Giờ phút này Luke đã dừng xe ở ven đường, mở miệng nói: "Như vậy đi Karen, bà nói địa chỉ đi, tôi và Selina tới thăm dò một chút xem. Thực sự có vấn đề gì, tôi có thể đưa các cháu về nhà trước."
Karen vội vàng nói ra một cái địa chỉ, Luke ngẩn người, cảm thấy tên của thị trấn nhỏ kia hơi quen tai.
"Thị trấn Springwood?" Hắn lẩm bẩm.
Sau khi thuộc tính tinh thần đạt đến 20, phản ứng não bộ của hắn càng thêm nhanh chóng, chỉ trong nháy mắt đã nhớ ra một địa điểm, hắn mở miệng hỏi: "Là thị trấn Springwood ở cách công viên của tiểu bang Crystal không xa kia đúng không?"
Karen vội vàng đáp: "Đúng vậy, chính là chỗ đó, khu cắm trại của bọn Susina ở gần đó."
"Khu cắm trại nào?" Luke nói.
"Bên trong khu 37, bên cạnh còn có một hồ nước nhỏ gọi là gì nhỉ. . . Đúng rồi, gọi là Moon Lake." Karen nói.
Luke: "Cho nên, bọn Susina đang ở bên trong khu 37?"
Karen: "Đúng vậy, không phải là Jeff đã nói với cậu rồi sao?"
Luke: . . .
Jeff nói không ít chuyện với hắn, nhưng hắn mới mười tám tuổi, Jeff vô cùng am hiểu nói chuyện phiếm với người khác, làm sao lại nói tới chuyện đám trẻ đi học.
Sau này quen thuộc, có lẽ là Jeff sẽ tán gẫu chuyện này, nhưng không phải là hai người này đang đi ra ngoài du lịch hay sao.
Hắn suy nghĩ trong chốc lát rồi nói: "Vậy thì không có vấn đề gì, tôi có người quen ở trong khu 37. Tôi từng đi tới khu cắm trại kia làm huấn luyện viên an toàn, thị trấn Springwood ở cách khu cắm trại 37 tối thiểu cũng có 30km đường núi, đồng thời cũng không có đường cái nối liền hai nơi. Hai người hoàn toàn không cần phải vội, thực sự có tình huống gì thì tôi sẽ thông báo cho hai người, đồng thời sẽ dẫn Susina và Susanna đi."
Karen: "A? Thực? Vậy thì vô cùng cảm ơn cậu."
Lại trò chuyện thêm vài câu, Luke cúp điện thoại.
Suy nghĩ một lát, hắn gọi điện thoại sang cho Elsa, nói việc hai người bọn mình muốn đi tới công viên tiểu bang Crystal một chuyến.
Elsa nghe thấy hắn nói là bạn bè nhờ, cũng đồng ý, nhưng căn dặn hắn không nên kéo ra quá lâu.
Những loại việc tư như thế này, thám tử không có cách nào tránh khỏi, thậm chí là nhất định bị dính lứu vào.
Không có việc tư, ở mức độ rất lớn đại biểu cho việc không có quan hệ, thông thường cũng là sự khác nhau giữa thám tử có kinh nghiệm và thám tử mới.
Cho nên, việc tư dần dần tăng nhiều, cũng đại biểu cho việc hai người bọn Luke đi vào hàng ngũ thám tử lão thành.
Sau khi bắt chuyện, hai người trực tiếp đi tới công viên tiểu bang Crystal.
Luke còn gọi điện thoại cho vị chủ nhiệm Juliet của khu 37 kia.
Nhận được điện thoại của hắn, Juliet còn cảm thấy tương đối cao hứng.
Mãi đến khi nghe thấy hắn hỏi về tin đồn khủng bố kia, bà ta im lặng một lát mới nói: "Tôi đang ở bên trong khu cắm trại, chuyện này. . . Không thể nói hoàn toàn là giả. Sao cậu lại đột nhiên hỏi về chuyện này?"
Luke cười nói: "Chỗ các bà không phải là trường học hữu nghị của Đồn cảnh sát khu vực phía tây chúng tôi hay sao. Nếu như chỗ các bà đã có loại vấn đề này, tôi cũng sẽ đến điều tra một chút, làm rõ ràng chuyện này. Miễn cho những đứa trẻ có trí tưởng tượng quá phong phú kia, lại tự dọa chính mình."
Juliet ngẩn người: "Cậu sắp tới đây à?"
Luke: "Đúng vậy, hẳn là một giờ sau thì tôi sẽ tới nơi, có thời gian để nói chuyện tình huống cụ thể không?"
Juliet: "Không có vấn đề, cậu qua đây thì tôi cũng sẽ yên tâm hơn nhiều."
Luke lợi hại tới cỡ nào, bà ta cũng không quá rõ ràng.
Nhưng lần trước Luke mạo hiểm mưa bão sấm chớp, từ trên núi cứu hai du khách hoàn toàn xa lạ, phẩm chất của hắn vẫn vô cùng đáng tin cậy.
Hơn nữa, tình huống của hai vị du khách kia sau đó Juliet cũng được nghe nói qua, lúc đưa đi thì hai người đều là máu me đầy người, một người trong đó còn bị thương không nhẹ.
Đối mặt với loại tình huống kia, lúc ấy Luke trò chuyện với bà ta vẫn duy trì thần thái bình tĩnh, nói rõ lá gan của hắn không nhỏ, gặp chuyện vẫn tỉnh táo, đây là tố chất quan trọng của một người làm cảnh sát.
Sự kiện tin đồn khủng bố lần này, cũng không vì kẻ đầu têu bị đưa về nhà mà kết thúc, ngược lại vẫn còn đang âm thầm lưu truyền ở bên trong khu cắm trại, chuyện này để cho Juliet cảm thấy vô cùng đau đầu.
Kỳ thật trong lòng bà ta cũng vô cùng bồn chồn: Chẳng may có đứa trẻ nào thực sự xảy ra chuyện, mặc kệ có phải là vấn đề của trường học hay không, cũng rất có thể sẽ có dính líu với lời đồn đại này.
Lúc đó phiền phức mới thực sự là lớn.
Luke nói chuyện điện thoại xong, chân đạp chân ga, một đường chạy nhanh tới khu cắm trại 37.
Nhìn thấy Juliet, nói chuyện với bà ta một lát, hiểu rõ được tình huống căn bản.
Bà ta lại dẫn hai người, đi gặp hai đứa con gái của Jeff kia, xác nhận hai cô nhóc này không có việc gì.
Sau khi hỏi han đôi chị em sinh đôi này một lát, Luke và Selina đều tắt tiếng.
Nói nửa ngày, chuyện này thật đúng là có chút liên quan tới đôi chị em sinh đôi này.
Đôi chị em này, di truyền dáng vẻ nhỏ nhắn xinh xắn của cha mẹ, dung mạo cũng rất xuất sắc, ngay cả bộ ngực đều mơ hồ có hình dáng của mẹ mình.
Ở trường học, đôi chị em này cũng là những nhân vật rất được hoan nghênh.
Thế nhưng, hai cô nhóc còn di truyền khả năng giỏi giao tiếp của Jeff, cùng với bệnh đa nghi của Karen.
Trong một lần tụ tập kể chuyện ma ban đêm, hai chị em phê phán câu chuyện kinh dị của một nam sinh cùng lớp một phen, lấy ra rất nhiều chỗ không hợp lý trong đó, biểu thị là cậu ta chỉ đang khoe khoang khoác lác.
Nam sinh kia bị trêu chọc đến mức nói năng lộn xộn, sau cùng thề thốt đây không phải là chuyện hư cấu, mà là chuyện xảy ra trong thị trấn nhỏ quê nhà cậu ta, chính là ở nhà hàng xóng cách nhà cậu ta không xa, trước đó không lâu mới nhận được tin tức của một người bạn ở trong thị trấn, nói một người bạn khác đã chết rồi.
Hai chị em sinh đôi di truyền bệnh đa nghi của Karen này vẫn không tin, hai bên cứ như vậy cãi nhau một lúc lâu, học sinh tới vây xem lại càng ngày càng đông.
Sau cùng, đến cùng thì câu chuyện kinh dị kia có phải là thực hay không, không ai dám xác định.
Nhưng sau đêm đó, kẻ đầu têu là hai chị em sinh đôi được di truyền bệnh đa nghi từ Karen kia dùng năng lực phân tích trong hai buổi đêm, càng ngày càng cảm thấy chuyện này không giả, ít nhất là chuyện có người chết không giả.
Tăng thêm câu chuyện kinh dị kia bắt đầu lưu truyền ở bên trong khu cắm trại, nam sinh kia cũng bị Juliet trục xuất về nhà, đứng quay mặt vào tường hối lỗi.
Câu chuyện kinh dị này lại tăng thêm mấy phần sắc thái thần bí.
Luke chỉ yên tĩnh lắng nghe, mặc kệ là biểu lộ hay là ngôn ngữ, đều không có ý trách cứ hai cô nhóc này.
Người nào lại chưa từng chơi mấy trò đùa ác đây?
Từ lúc học tiểu học tranh luận xem trong truyện manga ai là anh hùng, ai là người xấu, đến lúc trung học tranh luận xem nữ sinh nào xinh đẹp hoặc nam sinh nào đẹp trai, lại đến lúc đi làm việc tranh luận xem con lừa làm tốt hay là con voi làm tốt, loại đùa ác này luôn xảy ra trong mỗi giai đoạn của cuộc đời con người.
Chủ đề tranh luận có lẽ là khác nhau, nhưng trên bản chất lại không có gì khác nhau.