Một đám vệ sĩ xông tới quá nhanh, căn bản là không hãm phanh lại được, bọn họ cũng không nghĩ tới lại gặp phải phục kích ở vị trí này.
Khẩu Desert Eagle nhả xong bảy phát đạn, trên chiếu nghỉ cầu thang dẫn xuống dưới đã có năm người ngổn ngang lộn xộn nằm xuống.
Hắn cực nhanh thay đổi băng đạn dự bị đã cầm sẵn trong tay, họng súng vẫn nhắm thẳng lên chiếu nghỉ cầu thang.
Đột nhiên trong tai nghe được một tiếng "Đinh" rất nhỏ, ngay sau đó hắn đã nhìn thấy một vật tròn vo từ chỗ ngoặt chiếu nghỉ bay xuống.
Thị lực của Luke vô cùng tốt, động thái thị lực càng là có 20 điểm thuộc tính nhanh nhẹn gia trì.
Trong nháy mắt hắn đã thấy rõ ràng thứ mới bay ra ngoài kia, đó là một quả lựu đạn.
Hắn cực nhanh lui lại, lao vào bên trong một căn phòng khác, bên ngoài có một tiếng ầm vang lên, một luồng sóng khí từ ngoài cửa tràn vào.
Luke không hề dừng lại đã từ trong phòng xuyên ra ngoài, nhảy vọt một cái đã nhảy xuống tầng một.
Vòng vèo nửa vòng, lại từ một bên khác tìm được một đường ống nước, hắn lại một lần nữa bò lên.
Lần này hắn lại trở lại tầng ba.
Chỉ là bây giờ hắn không cần ẩn núp nữa, trực tiếp bước nhanh xông vào bên trong đại sảnh xa hoa kia của Diego.
Giờ phút này bên trong đại sảnh chỉ có hai tên to con tay cầm súng tiểu liên, còn có một người Mỹ Latinh trẻ tuổi, mặt mũi đang tràn đầy tức giận nhìn thi thể Diego, đang đứng nói cái gì đó.
Thấy có người phá tan cửa lớn đi vào, súng tiểu liên trong tay hai tên to con kia lập tức chĩa sang, sau đó bắt đầu đùng đùng bắn loạn một trận.
Trong lòng Luke thầm mắng: Móa, thế mà nơi này vẫn còn lại hai tay súng nữa, lại còn cầm hung khí cận chiến là súng tiểu liên.
Nhưng động tác của hắn lại cực nhanh, trong nháy mắt đi vào nhìn thấy người, đã lăn lộn trốn sang đằng sau một cây cột trụ, phía trước cây cột lập tức bị viên đạn đánh cho nổ lốc phốc, vô số mảnh vụn xi măng thạch cao bay loạn khắp nơi.
Hắn dùng chân giẫm thử lên mặt đất một cái, phát hiện đây là chất liệu cùng loại với đá cẩm thạch, rất là bóng nhẵn đẹp đẽ, bên cạnh cây cột còn có mấy bồn thực vật cành lá rậm rạp.
Nghe tiếng súng của hai khẩu súng tiểu liên, tính toán lượng đạn mà đối phương còn thừa, hắn chậm rãi nằm xuống, hai chân cong lại, giẫm lên trên cây cột.
Một lát sau, đột nhiên hai chân dùng sức, đạp một cái lên trên cây cột, cả người trượt ở trên mặt đất lao ra.
Đồng thời trong lúc trượt, khẩu Desert Eagle trong tay hắn cũng đã sớm nhắm tới phương hướng hai tên vệ sĩ kia.
Lúc hai tên to con kia xuất hiện ở trong tầm mắt, khẩu Desert Eagle trong tay hắn đã bắt đầu khai hỏa.
Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng!
Một hơi bắn sạch băng đạn, tay hắn buông lỏng ra, bỏ khẩu Desert Eagle xuống, món đồ chơi này chỉ có hai băng đạn, bắn xong đã trở nên vô dụng rồi.
Một lần nữa lấy khẩu M1911 bên hông ra, hắn từ đằng sau một cây cột khác lén nhô mảnh gương nhỏ ra ngoài quan sát.
Rất tốt, hai tên vệ sĩ cầm súng tiểu liên đều bị hắn bắn trúng.
Lực sát thương to lớn của khẩu Desert Eagle làm cho một trong hai tên này kêu thảm không thôi, một tên khác đã chỉ có thể nằm ở trên mặt đất run rẩy.
Luke lách mình đi ra, khẩu M1911 trong tay đoàng đoàng hai tiếng, bù một viên lên trên đầu cho hai tên vệ sĩ kia, để cho bọn họ triệt để yên tĩnh lại.
Sau đó, họng súng của hắn nhắm thẳng vào người trẻ tuổi mà từ lúc bắt đầu tập kích, vẫn lộ ra vẻ hoảng sợ và mờ mịt đứng ở nơi đó.
Trông thấy họng súng, toàn thân người trẻ tuổi kia phát run quỳ xuống: "Không, đừng giết tôi! Tôi có thể đưa tiền, rất nhiều rất nhiều tiền."
Luke hờ hững nhìn hắn, đột nhiên nhếch miệng lên lộ ra một đường cong, đó là một nụ cười lạnh lùng.
Đoàng!
Một phát súng nổ đầu!
Mặt mũi Alexandria tràn đầy mờ mịt đổ xuống, khẩu Colt trong tay mới rút ra từ sau lưng cũng theo đó rớt xuống đất.
Nhìn thi thể của người trẻ tuổi này, trong lòng Luke cười lạnh: Đừng cho là tao chưa xem qua tư liệu về mày!
Alexandria - Carlos, một người em trai ruột khác của Diego. Lần này những người khác có lẽ là có thể bỏ qua, nhưng Diego và trực hệ của gã ta, chỉ cần gặp phải sẽ tuyệt đối không thể bỏ qua.
Bằng không thì, loại thế lực dùng hình thức gia tộc để gắn kết này, vì để người khác tiếp nhận, vì để phục chúng và biểu hiện ra thực lực, tất nhiên sẽ lại một lần nữa phái người đi sang nước Mỹ tìm nhà Robert trả thù.
Hắn lại từ trong ba lô lấy ra khẩu Glock kia, bắn hết băng đạn lên trên tứ chi và trên người Alexandria, làm cho trên thi thể thêm ra mười cái lỗ, sau đó cũng ném khẩu Glock kia tới bên cạnh thi thể.
Làm như vậy là để đánh lừa người khác, một là để lẫn lộn số lượng người tập kích, hai là biểu hiện ra phong cách của nhóm người báo thù.
Cuối cùng, nhìn mấy xấp giấy in hình Franklin ở trên mặt bàn, còn có mấy đống tinh thể nhỏ màu trắng, Luke suy nghĩ, sau đó chỉ cầm một xấp, nhét vào bên trong ba lô của mình.
Làm xong tất cả những chuyện này, hắn nhanh chóng cầm lấy súng tiểu liên trong tay hai tên vệ sĩ kia, lựa chọn một khẩu, đồng thời vơ vét đi tất cả băng đạn trên người hai tên vệ sĩ.
Trong đó tìm được bốn băng đạn súng lục, năm băng đạn súng tiểu liên chứa đầy đạn.
Ném mớ băng đạn súng lục vào trong ba lô, băng đạn súng tiểu liên thì cắm lên trên lưng, Luke đeo súng tiểu liên MP5 lên từ cửa đi ra ngoài.
Sau khi xác nhận được hành lang ngoài cửa không có ai, Luke đi ra đứng ở phía dưới camera giám sát trên cửa chính, bỗng nhiên nhảy một cái, phá hỏng camera giám sát kia.
Sau đó, hắn mới một lần nữa chạy đến đầu cầu thang.
Nghe thấy phía dưới truyền đến tiếng hô hoán, Luke suy nghĩ, quyết định không đi xuống dưới từ nơi này.
Hắn quay trở lại căn phòng xa hoa kia, từ cửa sổ đi vào trước đó nhanh như chớp trượt xuống dưới tầng một, hóp lưng lại như mèo chạy đến cửa trước hộp đêm.
Nơi đó, đang không ngừng có khách từ bên trong chạy ra.
Vẻ mặt bọn họ kinh hoảng còn mang theo mờ mịt, có vài người trên tay còn cầm theo một xấp đôla, cũng có không ít cô gái vẫn đang trần trùng trục chạy ra ngoài.
Lúc trước có tên ném lựu đạn, chỉ cần không phải là người hoàn toàn choáng váng, đều phát giác ra được có chuyện không thích hợp.
Bọn họ cũng nghe được tiếng súng giao chiến giữa Luke và đám vệ sĩ ở chỗ rẽ cầu thang từ tầng ba xuống tầng hai, đã mơ hồ hiểu ra chuyện đang xảy ra ở nơi này, tất cả mọi người đều bắt đầu chạy ra bên ngoài, muốn chạy trốn khỏi nơi thị phi này.
Dù sao thì ở Mexico, chuyện đám con buôn đánh nhau có nhiều lắm, động một chút chính là mấy chục khẩu AK bắn nhau, những người này cũng không muốn ở lại để chôn cùng.
Lúc Luke đi vòng qua cửa ngách, đã nhìn thấy hai tên canh cửa cầm hai trăm đôla của hắn lúc đầu đang ra sức cản trở khách chạy ra.
Trong lòng Luke câm lặng: Đây là bị ngu thật hay sao? Bên trong đã bắn nhau ỏm tỏi, bọn mày còn bắt khách lưu lại là có ý tứ gì?
Hộp đêm này đều là đưa tiền trước rồi mới nhận hàng, căn bản là không tồn tại vấn đề bùng tiền.
Hắn không do dự, móc khẩu M1911 ra, đưa tay chính là đoàng đoàng đoàng đoàng bốn phát, bắn chết hai tên này.
Ngoài cửa hơi yên tĩnh một chút, ngay sau đó tất cả mọi người đều gào thét, điên cuồng chạy ra bên ngoài.
Mặc dù làm như thế mới là nguy hiểm nhất, nhưng phản ứng của người bình thường chính là như thế, lúc gặp phải nguy hiểm thì lập tức vô ý thức chạy trốn.
Luke một lần nữa đổi băng đạn, cắm khẩu súng trở về bao, một lần nữa bò lên trên tầng hai, lại cẩn thận từng li từng tí trở lại tầng một.
Đi qua phòng bảo an mà trước đó đã bị hắn tấn công qua kia, cửa mở ra, hai cô gái vẫn đang hôn mê gục ở bên trong.
Luke đi trở về cánh cửa toilet chỗ hắn tới lúc trước, lặng lẽ nhô mảnh gương nhỏ ra, xung quanh cửa không có người, ngược lại là ở chỗ cửa chính, đang có hơn hai mươi người tụ tập.
Những người này thật sự là không ngốc đến mức đứng ở cùng một chỗ, mà riêng phần mình tản mát ở xung quanh cửa ra vào.
Luke điều chỉnh lại hô hấp, khẩu MP5 đeo trên người đã cầm vào trong tay, dùng tư thế ngồi xổm tiến đến gần cửa, sau đó dùng nòng súng dùng sức chọc xuống cánh cửa kia.
Người dịch: thichthanhtu