Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 477: CHƯƠNG 477: CỘNG TÁC CHẠY ĐÊM, SELINA VỀ "QUÊ"

Selina lườm một cái.

Đã biết là như thế mà! Thì ra tên này đã có loại mưu ma chước quỷ này, cho nên hắn mới ở ngoài sáng từ chối lời thỉnh cầu của Palmer.

Bởi vì, hắn căn bản là cũng không có dự định làm chính mình bại lộ.

Thua thiệt trước đó cô ta còn lo lắng tên này nóng đầu lên, thì ra người nào đó vẫn láu cá như vậy.

Về sau, hai người cũng chỉ là âm thầm tiến lên.

Nhưng đi được nửa giờ, Luke nhìn lại vị trí của mình một chút, âm thầm lắc đầu: Tiếp tục đi như vậy, sẽ không có cách nào tới Mexico trước trời sáng được.

Hắn dừng chân: "Đi như thế này quá chậm, để tôi cõng cô đi."

Selina: "A?"

Một lát sau, cô ta ở sau lưng Luke lẩm bẩm: "Tôi yếu như vậy à?"

Lại thêm một lát, cô không lên tiếng nữa.

Luke cõng cô chạy đi, thế mà còn nhanh hơn nhiều so với để chính cô ta tự đi.

"Chẳng lẽ cậu là quái vật à?" Cô ta không nhịn được cất tiếng hỏi.

Luke duy trì tốc độ chạy, thuận miệng đáp: "Cô thấy tôi từng mệt mỏi bao giờ chưa?"

Selina nhíu mày suy nghĩ một hồi, mới gật đầu: "Cũng đúng. Sau khi cậu đi nói việc chung với đại tiểu thư Ginny, ngày hôm sau đều là bộ dáng tinh thần sáng láng."

Luke ha ha cười một tiếng.

Nói việc chung là trọng điểm sao? Trọng điểm là mỗi lần hắn nói xong việc chung, vẫn còn đi ra ngoài tăng ca làm việc riêng nữa.

Nếu như dùng toàn bộ thể lực ở bên trên việc nói việc chung, sợ rằng thư ký Ginny sẽ bãi công.

Xả xong chuyện này, Selina nằm nhoài ở trên lưng hắn, cảm thụ được bắp thịt rắn chắc rộng lớn bên dưới, ngáp một cái, vậy mà cứ như vậy ngủ thiếp đi.

Đương nhiên là Luke biết, nhưng cũng không lên tiếng, mượn cơ hội đẩy tốc độ lên nhanh hơn.

Lực lượng và thể chất gấp 16 lần người thường, tăng thêm năng lực tự lành sơ cấp, hắn cần phải làm chính là một đường chạy như bay.

Rất nhanh đã chạy đến một hẻm núi, hắn không dừng lại lập tức bắn dây thừng có móc trên cổ tay ra, mang theo Selina đằng không mà lên.

Trong nháy mắt đã lướt qua khoảng cách hơn 40m, ngay lúc hai chân rơi xuống đất lại bắt đầu chạy nhanh, hóa giải xung lực lớn, Selina vẫn ở trên lưng hắn ngủ say sưa như cũ.

Dưới bóng đêm, chỉ có hai bóng người kề sát nhau đang không ngừng di chuyển tới phía trước.

...

Đợi đến lúc Selina bị Luke đánh thức, cô ta nhìn cảnh sắc xung quanh hỏi: "Đây là nơi nào?"

Luke: "Mexico. Chúng ta cần phải hoá trang trước, lại đi tìm một chiếc xe, chạy tới thành phố gần nhất."

10 phút sau, bộ dáng của hai người đã hoàn toàn biến đổi, đi vào trong một thị trấn nhỏ.

Luke biến thành một thanh niên Mỹ Latinh tóc dài, Selina lại đơn giản hơn nhiều, chỉ sửa lại khuôn mặt và ngũ quan, lại đội lên một bộ tóc giả màu vàng.

Rất nhanh đã mua được một chiếc Ford cũ, hai người tiếp tục lái đi về phía tây.

Selina thiếp đi một lát, lại bắt đầu tiếp tục phân tích tư liệu, cũng chọn trọng điểm nói cho Luke.

Trước trời sáng ngày hôm sau, hai người đã đi tới Ojinaga, lại mua một chiếc xe bán tải có chất lượng tương đối tốt, một lần nữa lên đường.

Selina uống đồ uống, thuận tiện cắt sandwich do Catherine làm thành miếng nhỏ, đút vào trong miệng Luke.

Hôm nay phải đi đường, thời gian rất gấp, cũng chỉ có thể thao tác như vậy.

Chờ cho Luke ăn xong, cô ta mới ngồi ở bên cạnh bắt đầu ăn, miệng mơ hồ nói: "Tay nghề của Catherine cũng không tệ a, có phải là tài nấu nướng của cậu học từ bà ấy hay không?"

Luke quả đoán gật đầu: "Đúng vậy, đúng vậy, Catherine nấu ăn rất khá."

Selina kỳ quái: "Vậy sao Claire không học được?"

Luke suy nghĩ một lát: "Có lẽ, là vì nó với cô vốn là cùng một loại người?"

Selina sững sờ, chợt tức giận: "Cái gì? Phụ nữ không am hiểu nấu ăn thì rất kỳ quái hả?"

Luke lắc đầu: "Không kỳ quái, cho nên bên cạnh tôi có tới hai người."

Selina á khẩu không trả lời được.

Cô ta luôn cảm thấy lời này là lạ ở chỗ nào đó, nhưng lại không tìm thấy chỗ nào lạ.

Ai bảo cô ta và Claire đều không am hiểu nấu ăn.

Hai người cứ như vậy vừa ngẫu nhiên tán gẫu, vừa ngẫu nhiên thảo luận tư liệu tình báo, vào lúc chạng vạng tối đã chạy tới thành phố lớn Tijuana ở đầu tận cùng biên giới phía Tây Bắc của Mexico.

Tijuana với tư cách là thành thị lớn thứ tư của Mexico, dân thường trú đạt đến con số khoảng hai triệu, mỗi ngày đều có lượng lớn du khách nước Mỹ quá cảnh ở đây, sang Mexico du lịch.

Phía tây giáp Thái Bình Dương, phía nam chính là bán đảo Baja cảnh sắc mê người, mà phía bắc chính là thành phố Santiago của California.

Rất nhiều người Mỹ thậm chí là ban ngày tới Tijuana du ngoạn, ban đêm lại quay về Santiago nghỉ ngơi.

Bởi vậy Tijuana đã thúc đẩy phát triển rất nhiều hạng mục liên quan tới du lịch như sòng bạc, khu đèn đỏ hợp pháp, khách sạn ở đây đâu đâu cũng có.

So sánh với nơi khác ở Mexico, Tijuana có thể xưng là tình hình trị an vô cùng tốt, chí ít là tình huống bắn giết nhau cỡ lớn, hành động treo một phần thân thể của kẻ thù để thị chúng, tương đối hiếm thấy.

Không ít đại ca của các băng đảng cũng chọn nơi này làm địa điểm làm việc và nghỉ ngơi giải trí, Tito - Flores chính là một trong số đó.

Đáng tiếc, đây chỉ là bề ngoài của thành phố này.

Trên thực tế, nơi này còn thích hợp với danh hiệu "Thành Phố Tội Ác" hơn cả Los Angeles.

Selina nhìn thành phố "lớn" dưới trời chiều này, trong miệng hiếm có cảm thán một câu: "Quê hương a."

Cô ta là người Mỹ hàng thật giá thật, sinh ra lớn lên ở nước Mỹ, nhưng cô ta nói Mexico là quê hương lại cũng không sai.

Cha Marino của cô, vì cưới mẹ cô Sandra, năm đó đã mâu thuẫn với người trong nhà, Marino mười tám tuổi dẫn theo Sandra16 tuổi lén sang nước Mỹ.

Khi đó, Sandra đang mang thai Selina.

Cho nên, Selina đúng là người sinh ra lớn lên ở Mỹ, nhưng lúc vẫn còn ở trong bụng mẹ, cũng từng "Ở" Mexico mấy tháng.

Cô ta cũng hiểu không ít đối với Mexico, dù sao thì cha mẹ đều là người Mexico, lúc nói chuyện phiếm đều sẽ thường thường nói tới chuyện ở Mexico trước đây.

Sau này lại có mấy người họ hàng của Marino tìm đến, cũng làm việc ở nông trường bên ngoài thị trấn nhỏ, sau đó định cư lại.

Đối với sự tồn tại của những người này, Robert cũng chỉ mở một con mắt nhắm một con mắt.

Nhân khẩu trong thị trấn Shackelford rất thưa thớt, đại đa số người trẻ tuổi sau khi thành niên đều đi tới mấy thành phố lớn như Dallas, Fort Worth, Houston, không có nhiều người ở lại trong thị trấn.

Những nông trường và nông trại kia lại cần lượng lớn nhân công.

Có thể ở lại Shackelford, cơ bản đều là người có thể chịu khổ cực, trung thực an phận.

Những người muốn đi con đường bàng môn tà đạo, kiếm được nhiều tiền kia, đương nhiên là sẽ không ở lại thị trấn nhỏ, Marino cũng sẽ không quan tâm tới loại họ hàng phiền toái này.

Selina lớn lên ở trong môi trường này, chuyện khác cũng không cần đề cập tới, nhưng từ nhỏ đã có thể nói tiếng Tây Ban Nha lưu loát.

Đó chính là một loại lợi thế lớn, tự nhiên đã sở trường một môn ngoại ngữ, lại còn là tiếng Tây Ban Nha mà cảnh sát nước Mỹ cần phải học nhất.

Luke cũng lười đi quấy rầy cô nàng tham ăn nào đó ngẫu nhiên văn nghệ một chút, tự nhiên kết nối điện thoại nhãn hiệu giả với laptop, sau đó bấm một dãy số.

Sau vài tiếng tút, điện thoại kết nối, truyền tới giọng nghi ngờ của Roger: "Tìm ai?"

Giọng nói trên điện thoại di động nhãn hiệu giả của Luke bên này liên tiếp vang lên, lại là tiếng Tây Ban Nha.

Bên kia Roger hơi ngạc nhiên: "Chờ một chút, nói chậm một chút, chậm một chút nữa."

Luke trợn trắng mắt, chỉ có thể điều chỉnh tốc độ phát ra giọng nói thấp đi gần một nửa.

Thật đúng là cũng thoả đáng với người già như Roger!

Tuổi của ông ta hơi lớn, trái tim cũng không tốt, vợ lại ghê gớm, con cái quá thừa tinh lực, tinh thần của cộng tác lại xảy ra vấn đề, còn chạy đến Mexico đánh thủ lĩnh của một băng đảng lớn.

Vừa nghĩ như thế, đúng là gần đây Roger cũng không gặp được chuyện gì hài lòng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!