Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 487: CHƯƠNG 487: CHO ÔNG CƠ HỘI, ÔNG CÒN KHÔNG DÙNG ĐƯỢC!

Tên lực lưỡng cầm bộ đàm ngồi ở trên ghế lái đang liều mạng chỉ huy, chưa kịp có bất kỳ động tác gì, nửa người trên đã bị đánh nổ thành một đám mưa máu.

Luke tiếp tục xê dịch họng súng, nhảy qua chăm sóc tên Tito kia, tiếp tục quét ngang.

Người nào đó căn bản là không biết, chính mình vừa rồi đã xử lý nhân vật linh hồn bên trong đám viện binh, hắn đã hoàn toàn đắm chìm vào trong khoái cảm nghịch xe phun nước.

Cơn bão đạn kim loại không hề dừng lại, bên trong tiếng thình thịch thình thịch, không tới mười giây đồng hồ, đã cày đủ một lần qua lại qua đám tội phạm kia.

Trừ ba năm người mắt sắc động tác nhanh, sớm một hai giây nằm xuống bò tránh đi, hơn bốn mươi tên tội phạm còn lại trực tiếp bị lần công kích dữ dằn này đánh cho nát nhừ.

Tiếng thình thịch kinh khủng rốt cuộc đã dừng lại.

Chỗ đội xe dừng đã biến thành một vùng hỗn độn, ghế lái của năm chiếc ô-tô đều bị bắn xuyên, tay súng máy chỉ còn lại một nửa, người trốn ở sau ô-tô cũng không thể may mắn thoát khỏi.

Ba, năm tên tội phạm còn không bị bắn trúng kia, tinh thần đã hỏng mất, đang kêu khóc bò loạn ở trên mặt đất vương vãi đầy chân cụt tay đứt máu tươi.

Bang lang! Tiếng súng máy hạng nặng M2 nặng nề rơi đập ở trên mặt đất, phát ra một tiếng vang trầm.

Luke im lặng cười một tiếng, hơi vẩy vẩy hai tay cổ tay, trong lòng rống to: Thực sự là quá kích thích! Quá thú vị!

Lắp đạn 10 phút, vui vẻ mười giây!

Chơi xe phun nước rất vui vẻ, thật sự là danh bất hư truyền.

Hoạt động cổ tay xong, hắn tiện tay rút khẩu M1911 vừa cướp được cắm trong bao súng trên đùi ra.

Ba ba ba ba ba!

Đầu của mấy tên tội phạm đang kêu khóc bò loạn lập tức nở hoa.

Vừa đi, vừa không nhanh không chậm móc một băng đạn mới ra đổi, bóng Luke biến mất ở trong bóng tối trong mấy căn phòng bên cạnh.

Phía đối diện, tròng mắt của Martin và Roger đều sắp trợn tới mức lòi ra ngoài.

Đó chính là súng máy hạng nặng Browning M2 nha! Sức nặng của súng rỗng đều đạt tới gần 80 cân! Người bình thường có thể cầm vững được nó đã không tệ rồi.

Cầm ở trong tay nổ súng? Loại chuyện này chỉ có một ít fan súng ống nhàm chán làm thí nghiệm mà thôi.

Cho dù trang bị thêm đai đeo cổ, thắt lưng, để thân thể đảm nhiệm đại bộ phận sức nặng của súng, sau ba phát thì viên đạn cũng chỉ có thể cày đất.

Ở phía trước loại vũ khí hạng nặng này, muốn đè súng thì dường như là không có khả năng.

Giống như bọn họ thấy lúc vừa rồi, cầm súng trong tay một hơi bắn trống một dây đạn, còn có thể bảo trì đường đạn bình ổn, tuyệt đối không phải là người.

Martin đột nhiên cảm thấy, khẳng định là thế giới này đã xảy ra một chút vấn đề.

Ông ta luôn tự tin đối với kỹ thuật bắn của mình, nhưng ở trên súng máy hạng nặng, ông ta không thua. . . Mới là lạ!

Móa nó chứ đó chính là súng máy hạng nặng dùng trên xe hơi, lúc thiết kế cũng không phải là để cho người ta cầm ở trong tay dùng.

Lúc này Roger cũng đã khép cái cằm sắp trật khớp của mình lại, lẩm bẩm nói: "Tên này học theo tôi."

Martin: "A?"

"Lời kịch vừa rồi của hắn, rõ ràng là học của tôi mà." Roger nói.

Martin: ". . . Đúng, nói không chừng hắn và ông đều không phải là người."

Roger: "Cậu đang kỳ thị màu da của tôi à?"

Martin: "Móa nó chứ đây là tôi đang khen ngợi thể lực của mấy người tốt, đều có thể khiêng súng máy hạng nặng bắn quét."

Roger: ". . . Dừng, ngay cả M249 tôi cũng không vác nổi, tôi là người già."

Hai người nói nhảm một lát, cuối cùng cũng chậm rãi thu lại cảm xúc khiếp sợ vừa rồi.

Xung quanh đã không còn ai dám áp sát nữa.

Cảnh tượng súng máy hạng nặng thanh tràng vừa rồi, thực tế là quá khủng bố.

Trên thực tế, tên lực lưỡng bị Luke bắn chết ở bên trong xe SUV kia chính là huấn luyện viên cho đám thủ hạ nhân viên vũ trang của Tito, là một tên người Mỹ, hải quân lục chiến giải nghệ.

Vì tiền nên gã đến nơi này.

Vì tiền, mà gã cũng vĩnh viễn phải nằm lại nơi này.

Người vì tiền mà chết, chân lý từ thiên cổ.

Đánh tan một cọng cỏ cứu mạng sau cùng của tập đoàn Tito, Luke tiến hành một đợt dọn dẹp sau cùng ở bên trong cứ điểm.

Gặp phải tên nào chạy qua, hắn tiện tay bắn một phát.

Chạy đi, hắn cũng không đuổi theo bắn, chẳng qua chỉ thông qua hệ thống nói chuyện nhắc nhở Selina: "Chú ý đám tội phạm chạy tán loạn, đừng bị tập kích."

Chỗ Selina có xe, đám tội phạm chạy trối chết trông thấy thì rất có thể sẽ tiến lên cướp đoạt.

"Không cần lo lắng, tôi tìm chỗ kín, trốn." Selina nói: "Nhưng mà, cậu xác định là chúng ta không cần chạy nhanh một chút sao?"

Luke cười khẽ, đưa tay lên ba ba hai phát, bắn chết hai tên tội phạm cầm súng chạy qua trước mặt.

Lui vào trong căn phòng sau lưng, hắn xuyên qua phòng, sau khi dùng một chân đá cửa sau căn phòng ra, đá lên trên mặt một tên tội phạm đang run lẩy bẩy trốn ở bên cạnh cửa: "Cô phải tin tưởng vào thực lực của cảnh sát Mexico. Tôi cam đoan, trước khi chúng ta rời đi, bọn họ sẽ không chạy tới đâu."

Selina: . . .

Thừa cơ hội này, Luke lại một lần nữa đi vào bên trong kho quân dụng, vơ vét một mớ lớn đạn dược, ví dụ như mấy va li dây đạn đã được sắp xếp gọn.

Khoái cảm mang lại từ trận dùng đạn quét ngang vừa rồi, không phải là súng trường đột kích có thể mang tới được.

Lực lượng của hắn vượt xa người thường, dùng súng trường hay súng lục đều không có cảm giác khác nhau là mấy, nhẹ nhàng không có sức giật gì cả.

Ngược lại là súng máy hạng nặng M2 vừa rồi có thể để cho hắn tìm tới cảm giác bắn súng thuở sơ khai nhất.

Trừ dây đạn, hắn cũng lấy sạch đạn RPG.

Sau cùng, hắn bố trí một khối lớn hoá chất X tính dẻo ở bên trong, rồi cất bước đi ra ngoài.

" bọn Martin đang làm gì?" Hắn hỏi.

Selina: "Martin và Roger đang. . . Cãi lộn? Xem ra, bọn họ bởi vì Tito, có một chút ý kiến khác nhau."

Luke kỳ quái: "Là sao?"

Selina: "Không biết, thế nhưng tôi cảm thấy, có vẻ là Roger muốn đưa Tito về."

Luke cười khẽ một tiếng: "Quả nhiên là người già cáo già."

Chỉ cần mang Tito về, tên này cầm trong tay rất nhiều thứ, có thể để cho Roger và Martin có đường lùi.

Riêng chỉ là tiền trong tay tên kia, khẳng định là sẽ có người nguyện ý bảo vệ cho Roger và Martin.

Lần này hai người gây ra chuyện cũng không nhỏ, có lẽ là Roger cân nhắc đến điều đó.

Nhưng vợ con của Martin đều chết ở trong tay Tito, ông ta làm sao lại đồng ý buông tha cho tên kẻ thù này được.

Cũng không thể nói là Roger không trượng nghĩa.

Ông ta là một người già, lại cùng vị cộng tác Martin này chạy đến Mexico mãnh liệt đánh với băng đảng mấy chục hơn trăm người, tuyệt đối là đủ nghĩa khí.

Luke vừa đi, vừa tìm được nhà kho chứa cần ở nơi này, một thùng xăng được lần lượt tưới đi lên, sau đó bật lửa, ném ra rồi xoay người bỏ đi.

Phía sau hắn, ngọn lửa ầm vang cháy lên, nuốt hết kho hàng lớn chất đầy cần sa thành phẩm.

"Luke, dường như là Roger đã thuyết phục xong Martin, lúc này Martin đã lên trên xe, Tito. . . Còn sống."

Luke không nói lắc đầu, chạy thêm hơn 10m, nhìn về phía vị trí của hai người bọn Martin, cách hắn đại khái khoảng hơn 30m.

Hắn có thể nhìn thấy Roger đang đưa lưng về phía mình, đang còng tay Tito – Flores lại.

Luke nhìn tình hình này, trong miệng không kìm lòng được lẩm bẩm nói: "Martin, cho ông cơ hội mà ông còn không còn dùng được nha!"

Khẩu M1911 trong bao súng trong nháy mắt đã bị rút ra, dùng sức hất lên, phát động xạ kích đường vòng cung!

Ba!

Bên kia, Roger vốn đang nhẹ nhàng thở ra, đeo còng tay lên cho Tito lại lập tức nhìn thấy, Tito ở trước mặt mình đột nhiên ở trên huyệt Thái Dương tuôn ra một vòi máu, giống như là con rối đứt dây ngã sấp xuống đất.

Roger trợn mắt há hốc miệng: "TH!" (Cái quỷ gì thế)

Martin nghe thấy tiếng súng, lập tức từ trong xe nhảy ra.

Nhìn Roger đang trợn mắt há hốc miệng, lại nhìn đầu Tito đã nở hoa, trong lòng của ông ta có cảm giác vô cùng phức tạp.

Giống như là đang tức giận, lại giống như là cao hứng, còn mang theo một chút nhẹ nhõm, lại có loại không cam lòng và mất mát.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!