Bên này, Selina nằm tắm nắng, bên cạnh là lượng lớn thức ăn ngon.
Chuyện càng vui vẻ hơn chính là, con chó ngoài hành tinh Bạo Thực bị Luke trừng phạt, trong vòng hai giờ sẽ không thể đến giành đồ ăn.
Luke thì lại nhàn nhã ngồi ở bục câu phía sau, cầm tablet, vểnh chân lên bắt chéo, ngẫu nhiên nhìn cần câu, vô cùng thoải mái.
Dollar không kiếm được thức ăn ở chỗ Selina, lại chạy trở lại, ngoan ngoãn nằm ở bên cạnh hắn, nhìn chăm chú vào dây câu, đột nhiên dùng móng vuốt cào ống quần hắn.
Luke cũng không cần nhìn, nắm lấy cần câu kéo một cái, không hề có chút hàm lượng kỹ thuật nào giật một con cá bay lên, trực tiếp rơi xuống bên chân mình.
Cảm ứng nhạy bén cộng thêm kỹ thuật dây sơ cấp, chính là có thể gian lận như vậy.
Dollar nhanh mắt nhanh chân, duỗi một cái chân trước ra, đè lên trên con cá kia, chóp mũi lập tức phát ra tiếng híc híc.
Nhìn nét mặt của nó, Luke ngạc nhiên: "Mày muốn ăn?"
Dollar lại híc híc vài tiếng.
Luke mỉm cười: "Được rồi, mày có thể ăn con cá này, nhưng mà mày có thể tiêu hóa không?"
Dollar há cái miệng rộng ra.
"A ô!" Con cá dài 20 cm kia lập tức biến mất ở trong cái miệng rộng của nó.
"Phốc!" Từ trong miệng nó có một cái lưỡi câu trống không bị phun ra.
Luke lấy tay che trán: "Được rồi, tính là mày thông minh."
Vừa rồi là hắn muốn trêu chọc con chó ngoài hành tinh Bạo Thực này, chỉ cần nó bộc lộ ra cử động nào khác hẳn với chó bình thường, sẽ lại có thể giáo dục nó thêm một phen.
Ai biết được nó vì ăn, lại có thể nhớ rất rõ ràng.
Nó chỉ dùng đôi mắt đậu đen nhỏ và tiếng híc híc giả ngu của Dollar để biểu thị là mình muốn ăn, thuộc về phản ứng bình thường của loài chó.
"Không có vấn đề gì với xương cá chứ?" Hắn vẫn quan tâm hỏi một câu.
Nhưng nhìn ánh mắt giả ngu kia của Dollar, hắn bất đắc dĩ thở dài: "Được rồi, mày giữ yên lặng thì chính là không có vấn đề, được chứ?"
Dollar quả đoán nằm xuống, nhìn cũng không thèm nhìn hắn.
Luke vò đầu: Con chó này, tiến bộ thật đúng là nhanh, khó đùa hơn Selina nhiều!
Còn chưa nói, tham ăn gặp phải đồ ăn ngon, vì sao vẫn còn có thể thông minh như vậy?
Cứ như vậy, vừa trêu chọc chó ngoài hành tinh, vừa ngẫu nhiên "giựt" một con cá lên trên cho nó ăn, 40 phút sau mới đợi được nhân viên pháp y khoan thai mà tới.
Vừa nhìn thấy người tới, Luke đã vui vẻ: "Ha ha, Benny, Jeter, hôm nay hai người đến hơi trễ nha."
"Bận tìm thuyền, chúng tôi cũng không thể bơi tới làm việc được." Jeter nói.
Hai người nhìn Selina mặc một bộ bikini, nằm tắm nắng ở boong tàu phía trước một cái, lại nhìn Luke mặc áo sơmi hoa, quần đùi, cầm cần câu ở phía sau, trong lòng không hiểu tuôn ra cảm giác đố kị quen thuộc.
Benny không nhịn được mở miệng nói: "Này, vì sao mỗi lần nhìn thấy hai người, hai người đều có thể tìm được niềm vui thú? Chẳng lẽ không phải là chúng ta đang cũng làm một vụ án hay sao?"
Jeter cũng gật đầu: "Đúng vậy. Lần trước ở nơi dã ngoại hoang vu mà hai người cũng có thể tắm nắng. Lần này, hai người còn chuẩn bị cả du thuyền, hai người định làm bọn tôi phải đố kị chết hay sao? Phần lớn thời gian chúng tôi đều phải ở bên trong bộ phận pháp y không thấy ánh nắng, có cảm giác trong tóc đều sắp mọc ra cây nấm rồi."
Hai vị này, đương nhiên chính là người quen biết cũ cùng tăng ca với hai người bọn Luke trong vụ án thi thể người phụ nữ ở bờ biển lần trước.
Nghe thấy vậy, Luke cười nói: "Tôi cũng không muốn a. Hôm nay vốn là đi ra biển chơi, kết quả là lại xui xẻo gặp phải vụ đấu súng. Cũng không thể không đánh trả, chẳng lẽ buông tay chịu đánh hay sao?"
Hai người đều lộ ra vẻ khinh bỉ.
Thân là nhân viên của bộ phận pháp y, rất chuyên nghiệp trong việc nhặt xác hộ, thi thể tội phạm mà hai vị này từng xử lý, tối thiểu số lượng cũng có hai chữ số là bị Luke bắn chết.
Hai vị này biết rất rõ sức chiến đấu của Luke, ví dụ như vụ cướp ở cao ốc Nakatomi.
Mặc dù, đồn cảnh sát Los Angeles chưa từng có bộ ngành nào thừa nhận, thám tử phá được vụ cướp ở cao ốc Nakatomi là người của bọn họ, nhưng hai vị nhân viên pháp y này cũng không ngốc.
Sức chiến đấu cộng thêm hiệu suất đưa thi thể vào trong bộ phận pháp y, đáp án hầu như là đã hiện ra vô cùng sống động.
Đương nhiên, bọn họ sẽ không nói thêm gì ra bên ngoài.
Biết rõ bí mật của loại nhân vật này, chưa chắc đã là chuyện tốt.
Chẳng may đồng bọn của những tội phạm kia biết được, nhân viên pháp y nào đó biết được thân phận chân thực của vị thám tử ra tay ác độc kia, có lẽ sẽ tìm tới cửa.
Cho dù là nói rõ tất cả, đám tội phạm có thể buông tha cho bọn họ hay không, đó cũng vẫn là ẩn số.
Ai bảo đám tội phạm bị Luke xử lý, đại đa số đều là loại vô cùng hung tàn.
Nói nhảm xong vài câu, hai vị nhân viên pháp y lập tức bắt đầu làm việc.
Nhìn bốn thi thể trôi nổi ở trên mặt biển, Benny hỏi một câu: "Bọn họ nổi ở nơi đó bao lâu rồi?"
Luke cũng không để ý: "Đại khái gần một giờ đi."
Benny và Jeter không tự chủ được toát mồ hôi hột: "Uhm, xem ra là không cần nghĩ tới việc cấp cứu nữa."
Khóe miệng của Luke cong lên.
Cấp cứu? Hắn chính là trông thấy nhắc nhở bên trong hệ thống là bắn chết, mới không tiến lên bù súng.
Nhận ủy thác của người, sẽ hết lòng làm việc cho người.
Những tên này dám nhắm tới Margaret, tất cả đều phải chết.
Benny và Jeter chỉ dùng nửa giờ, đã kết thúc công việc trở về nhà.
Trừ bốn thi thể, ca-nô sớm đã bị vỡ thành mấy mảnh, cũng chìm xuống đáy biển, khẳng định là không có cách nào trục vớt.
Luke cũng nó tình tiết vụ án, bọn họ trở về cũng chỉ cần xác nhận, viên đạn bắn chết hai tên tội phạm nào đó là từ súng của hắn ra là được.
Đối với Luke, cấp trên của bọn họ đã sớm nhắc qua —— không nên quá miệt mài theo đuổi đối với những vụ án của hắn.
Kỳ thật, Bộ Nội Vụ đã rất nhiều lần muốn điều tra về một ít vụ án của Luke.
Ví dụ như các loại hoài nghi về việc sử dụng vũ lực quá độ, lạm dụng chức quyền gì đó, Bộ Nội Vụ đã sớm tồn một đống lớn.
Thế nhưng, bọn họ không tra được.
Ở chỗ hai vị cấp trên trực quản là Elsa và Dustin, bọn họ gặp phải sự chống cự tương đối mạnh, kiên quyết không đồng ý để bọn họ điều tra.
Lý do cũng rất đơn giản.
Tổ của Luke, hiệu suất phá án đứng đầu Tổ trọng án khu vực phía tây.
Trên thực tế, cho dù không có tỷ lệ phá án chi tiết cặn kẽ của những tổ trọng án khác, Elsa và Dustin đều có thể xác định được, tỷ lệ phá án của hai người bọn Luke cũng đứng đầu trong toàn bộ các tổ trọng án ở Los Angeles.
Bộ Nội Vụ điều tra cũng không phải chuyện gì tốt.
Cũng không phải là nói, thám tử không thẹn với lương tâm là có thể bình yên vượt qua.
Dùng một loại ví dụ đơn giản, một học sinh có thành tích thi cử tốt, sau đó mỗi ngày, giáo viên trong trường lại phái người đến điều tra xem có phải cậu ta có hành động gian lận nào không.
Như vậy việc học tập của học sinh kia có thể không bị ảnh hưởng không? Lần thi tiếp theo còn có thể tiếp tục đạt thành tích ưu tú không?
Cho nên, chỉ cần Bộ Nội Vụ không có bằng chứng, Elsa và Dustin sẽ tuyệt đối là không nhượng bộ.
Nơi như tổ trọng án, nếu như sếp không có khả năng giữ gìn thám tử thủ hạ, thì sẽ rất dễ dàng bị thay đi.
Huống hồ, Dustin còn là người của Cục trưởng Brad.
Phó cục trưởng Kondratief thiếu một chút nhân tình tuy không giúp được quá nhiều việc, nhưng người nào muốn đụng vào Luke, ông ta cũng sẽ không ngầm thừa nhận.
Cho nên, bây giờ Luke có thể ngồi vững vững vàng vàng trên ghế thám tử, thong dong thoải mái.
Mãi đến tận buổi chiều lúc ánh nắng ngả về tây, hai người mới nhàn nhã lái thuyền trở về.
12h khuya, Luke lại một lần nữa lặng lẽ đi ra cửa.
Bạo Thực ngẩng đầu lên, nhìn về phương hướng hắn rời đi một cái, đưa đầu chó đến bên tai Selina: "Cậu ta đi ra ngoài rồi."
Selina hàm hồ ừ một tiếng, xoay người ngủ tiếp.
Bạo Thực: "Nói không chừng là cậu ta đi tìm đám bitch, cô không lo lắng sao?"
Selina miễn cưỡng mở hé mắt ra: "Sẽ không, bởi vì cậu ta sẽ quang minh chính đại đi tìm."
Bạo Thực mờ mịt: "Đây là có ý gì?"