Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 504: CHƯƠNG 504: SÁT THỦ MẠNH NHẤT, TỪ TRƯỚC TỚI GIỜ CHƯA TỪNG THẤT BẠI

"Chờ một chút, bọn họ là mục tiêu của tôi." Áo thun màu lam đè thấp cuống họng nó.

Luke nhún nhún vai: "Thật có lỗi, bọn họ cũng là mục tiêu của tôi, cho nên... Xem ai nhanh tay hơn đi."

Nói xong hắn mở một cánh cửa phòng ra vọt vào, sau hai tiếng keng keng lại chui ra.

Áo thun màu lam tức giận: "Cướp công việc đúng không?" Vèo một tiếng từ trên lưng rút ra một thanh trường đao, vọt vào bên trong một cánh cửa phòng khác.

Sau hai tiếng phốc phốc nhỏ xíu vang lên, gã chui ra, trường đao trong tay nhỏ máu: "Tôi cũng có thể làm được."

Luke nhìn gã một cái, lại một lần nữa đẩy cửa ra, đi vào căn phòng kế tiếp.

Keng keng!

Áo thun màu lam giận dữ: "Tôi liều với cậu!"

Nói xong gã ta cũng chui vào một căn phòng kế tiếp, phốc phốc!

Không tới hai phút, hai người đã dọn dẹp toàn bộ các căn phòng trên lầu ba.

Lầu ba là nơi cùng loại như ký túc xá, bên trong đại bộ phận căn phòng đều có người, còn không chỉ là một người.

Áo thun màu lam dương dương đắc ý: "15 so với 12, tôi chỉ kém 3 người nha, cậu đừng... fuk! Đừng chạy."

Trong lúc gã nói chuyện, Luke đã nhảy vọt xuống dưới lầu hai, tiện tay đập chết hai tên tội phạm đứng gác.

Áo thun màu lam cũng đuổi theo, hai người vừa vặn từ chỗ cầu thang chia đều căn phòng, mỗi người dọn dẹp một nửa.

Sau cùng, hai người lại gần như là đồng thời hoàn thành.

Áo thun màu lam: "Ha ha, đánh ngang tay, 20 so 20."

Luke nhún nhún vai, bởi vì trong căn phòng hắn vào bên kia ít hơn ba người, cũng không phải là tốc độ dọn dẹp chậm hơn đối phương.

Còn chưa nói, hắn cũng không dùng hết toàn lực, cũng không cần thiết phải làm thế.

Đêm nay là một buổi đêm náo nhiệt.

Hắn vốn định lại làm ra một vụ án mất tích số lượng nhưng lại không làm được.

Thừa dịp áo thun màu lam nói nhảm, hắn nhảy xuống lầu một, tiện tay ném cây gậy bóng chày trong tay ra, đập bay một tên tội phạm.

Hai mắt của áo thun màu lam trừng to: "Chỉ có cậu biết ném vũ khí sao? Tôi cũng biết."

Vèo!

Trường đao trong tay của gã cũng rời khỏi tay, đóng đinh một tên tội phạm khác lên trên vách tường.

Luke mỉm cười, chậm rãi nắm lấy một con dao ăn trên bàn, cổ tay hơi rung.

Vèo!

Một tên tội phạm đang xem tivi, nghe thấy tiếng động, vừa vặn nghiêng đầu sang lập tức trúng dao vào sau đầu, ngửa mặt ngã xuống.

Áo thun màu lam sững sờ: "A, cậu..."

Sau đó, lại nhìn thấy Luke một lần nữa từ trên bàn mò lên một con dao ăn khác.

Vèo!

Tên tội phạm thứ hai mới vừa đứng lên, há to mồm định kêu to, tay cũng sờ về súng đeo bên hông, đã lập bị một dao bắn trúng yết hầu.

"Cậu! Lại! Ăn gian!" Áo thun màu lam nổi giận: "Làm sao có thể dùng dao ăn?"

Luke giang tay, ra vẻ "Tôi chính là ăn gian như vậy đấy".

Áo thun màu lam cắn răng, lập tức rút súng bên hông ra.

Phanh! Phanh!

Hai tên tội phạm nghe được động tĩnh, từ bên cạnh ló đầu ra kiểm tra, đầu lập tức nở hoa, ngã xuống mặt đất.

"Lại là ngang tay!" Áo thun màu lam khiêu khích nhìn lại: "Ai bảo cậu gian lận! Mọi người đều dùng vũ khí lạnh để thi đấu, không phải là tốt hơn sao?"

Luke lắc đầu, khẽ gảy ở bên trên bao súng ở hai bên đùi, hai khẩu súng đã vào tay.

Trong ngoài phòng đều bị hai tiếng súng vừa rồi làm kinh động, chuyện tối nay nhất định là sẽ không thể âm thầm làm được rồi.

Ba ba! Ba ba!

Hai khẩu súng của Luke đồng thời nhả đạn, bắn chết hai tên tội phạm mới đẩy cửa đi vào.

Áo thun màu lam kinh hãi: "Sao cậu có thể dùng hai khẩu súng? Tôi chỉ dùng một khẩu súng."

Chủ yếu là... Gã chỉ mang một khẩu súng, một cây đao, như thế đã quá đầy đủ đối với nhiệm vụ bình thường rồi.

Nhưng bây giờ gã lại cảm thấy nhức cả đầu, bởi vì Luke có hai khẩu súng, tốc độ nổ súng cực nhanh.

Ba ba! Ba ba!

Hai tên tội phạm tiến đến cửa sổ nhìn ra đại sảnh ngó ra lập tức ngã quỵ.

Luke ngoẹo đầu, nhìn về phía áo thun màu lam ở cách đó không xa, đột nhiên đưa tay, giơ bốn ngón tay lên.

Áo thun màu lam nghiến răng nghiến lợi: "Làm sao cậu lại dám làm như vậy! A a a ~ "

Hô to, gã tiến lên nhặt lấy một khẩu súng lục ở trên thi thể một tên tội phạm, bịch một tiếng đánh vỡ vách thủy tinh ngăn đại sảnh, xông vào trong sân.

Ba ba ba! Phanh phanh phanh!

A a a a!

Tiếng bắn nhau kịch liệt vang lên, hai tay của áo thun màu lam trực tiếp cầm hai khẩu súng, chợt tới chợt lui ở bên ngoài nhà, bắn giết khắp nơi, lần lượt bắn chết từng tên tội phạm nghe thấy tiếng súng chạy tới.

Luke cười một tiếng, cũng vọt ra ngoài cửa, cũng bắt đầu điên cuồng cướp điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy.

Trong sân chỉ nghe thấy tiếng hô hoán của áo thun màu lam thỉnh thoảng vang lên: "28 so với 30, tôi sắp đuổi kịp cậu rồi."

"32 so 33, chỉ kém một người."

"Đáng chết, 35 so với 36."

Không tới hai phút, hàng loạt tên tội phạc gác phía ngoài đều đã bị tiễu trừ sạch sẽ.

Luke có chút hăng hái cắm hai cây súng trở lại bao súng, hai tay ôm ngực nhìn chằm chằm áo thun màu lam đang hùng hùng hổ hổ ở cách đó không xa.

"Đáng chết, móa nó chứ đúng là gặp quỷ! Vì sao lại không còn ai nữa, không phải là Black Bone bọn bây có rất nhiều người sao? Như thế nào nhanh như vậy đã chết sạch rồi! Đám rác rưởi chúng mày a a a a!" Một tên tội phạm bị gã headshot lúc trước, bị gã dùng tay kẹp lấy cổ, điên cuồng lắc.

Luke không nhanh không chậm móc điện thoại nhãn hiệu giả ra, đánh chữ, phát ra: "40 so với 41."

Áo thun màu lam hét lên một tiếng, nhảy lên: "Tôi sẽ không nhận thua như vậy đâu." Nói xong bỗng nhiên gã ta chạy nhanh, chạy mấy bước lấy đà nhảy vọt một cái bám lấy góc tường trên lầu hai leo lên trên.

Mười giây về sau, trong một gian phòng trên lầu bốn vang lên một tiếng súng, sau đó cửa sổ mở ra.

Cái đầu đen sì của tên đại ca bị đè ra ngoài cửa sổ, mà trên cái đầu đen này đã có thêm một cái lỗ.

Áo thun màu lam đeo khẩu trang to án đè lấy cái đầu đen này, cười ha ha: "Ha ha, 41 so 41! Ngang tay. Tôi... Ách, tôi là sát thủ mạnh nhất, cho tới bây giờ tôi chưa từng thua ai."

Luke bất đắc dĩ lại đánh một hàng chữ lên trên điện thoại di động, nhấn nút phát ra: "Nhắc nhở anh một câu, vừa rồi anh đã đồng ý với ta, sau khi hỏi ra tài khoản bí mật của gã, tiền chia mỗi người một nửa."

Trong cửa sổ trên lầu bốn đột nhiên yên tĩnh, một lát sau, cái đầu đen bị quăng về phía sau, áo thun màu lam dùng hai tay ôm đầu: "Đáng chết! Tôi quên mất, đây chính là một số tiền lớn."

Khóe miệng của Luke nhếch lên, lại một lần nữa đánh một hàng chữ phát ra: "Không sai, bây giờ anh thiếu tôi một số tiền lớn, tiên sinh sát thủ mạnh nhất."

Áo thun màu lam tuyệt vọng quỳ rạp xuống ở trước cửa sổ: "Trời ạ, tại sao tôi phải tranh tài với cậu? Tiền, không phải tiền là thứ quan trọng nhất hay sao?"

Đột nhiên gã ta ngẩng đầu, hai tay bám lấy bệ cửa sổ, chậm rãi nhô nửa cái đầu ra, dùng ánh mắt ai oán lườm Luke ở dưới lầu: "Cậu là ma quỷ à? Tại sao phải so thắng thua với tôi?"

Luke nhún nhún vai, đánh ra một hàng chữ: "Tôi chưa bao giờ là muốn tranh tài với anh, đều là chính anh nói."

Áo thun màu lam ách một tiếng, nhớ lại tất cả mói việc xảy ra lúc vừa rồi, mới phát hiện... Ngay từ đầu chính là mình thách thứ người ta thi đấu với mình, đối phương chỉ nói là muốn thanh lý những tên tội phạm kia mà thôi.

Chẳng lẽ là vấn đề từ phía mình? Không, không đúng! Sai nhất định là thế giới này! Gã thầm nói ở trong lòng như vậy.

"Tiên sinh sát thủ mạnh nhất, ngài sẽ không giựt nợ đấy chứ?" Luke tiếp tục phát thanh đoạn chữ mới vừa đánh ra.

Mặt mũi của áo thun màu lam tràn đầy vẻ xoắn xuýt lại một lần nữa thò đầu ra: "Cậu có ý tứ gì?"

"Bên trong tài khoản bí mật của đại ca Dre, ít nhất cũng có 1 triệu đô la. Dựa theo ước định của chúng ta, chia năm năm, tôi nên lấy được 500.000 đô. Bây giờ, số tiền này anh có cho tôi hay không?" Luke tiếp tục phát ra giọng nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!