Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 506: CHƯƠNG 506: KHÔNG CÔNG BẰNG? TÔI PHẢI NÓI LÝ VỚI CẬU MỚI ĐƯỢC

Mà đêm nay, Selina lại một lần nữa được tận mắt chứng kiến, phát hiện ra sức chiến đấu của Luke vẫn đáng sợ như vậy.

Hang ổ băng đảng có tám mươi người, hắn và một người khác lại dễ dàng giết sạch sành sanh.

Selina cảm thấy mình không thua kém những đồng nghiệp trong tổ trọng án khác, nhưng so sánh với loại sức chiến đấu của Luke, cô ta vẫn còn kém quá xa.

Luke nhìn nét mặt của cô ta, mới nói tiếp: "Chuyện thực lực thì tôi vẫn luôn nghĩ tới biện pháp giải quyết. Sở dĩ một mực không nói với cô, là bởi vì đây là hành vi cá nhân, ta cũng không muốn lôi cô vào."

Selina: "Chúng ta không phải là cộng tác sao?"

Luke thở dài: "Không giống nhau. Đối với việc xử lý những thành viên băng đảng kia, trong lòng tôi không cảm thấy có chút gánh nặng nào, cô thì sao? Một hai người thì có lẽ là cô còn có thể tiếp nhận, nhưng nếu giống như lần "Cắm trại" trước đó thì sao?"

Selina há to miệng, lại không thể nó đáp án khẳng định.

Cô ta biết là mình không làm được, Luke cũng biết là cô không làm được.

Một lần giết chết mấy trăm người, dù rằng những người kia đều là thành viên băng đảng tội ác tày trời, cô ta cũng không làm được.

Không phải là cô nhát gan.

Mà là đại đa số nhân loại sống trong xã hội hòa bình đều không thể nào tiếp thu được, lý niệm dưỡng thành từ nhỏ sẽ để cho bọn họ theo bản năng sẽ kháng cự đối với chuyện "Giết người".

Cho dù đại bộ phận binh sĩ Mỹ trải qua cả trăm trận đánh, trên tay tối đa cũng chỉ có tính mạng của ba tới năm kẻ địch mà thôi.

Giết chết vài trăm người, đây tuyệt đối là cực thiểu số.

Không có thần kinh vượt qua người thường, vậy cũng chỉ có thể nhìn xem phải chăng có vận may vượt qua người thường, bằng không thì sẽ không thể né tránh chuyện tinh thần xảy ra vấn đề.

Bên trong số quân Mỹ ra ngoài chiến đấu cũng không phải là người người đều giết người như ngóe, nhưng khoảng 10% sẽ mắc phải tật bệnh liên quan tới tinh thần ở các mức độ khác biệt.

Dùng tính tình của Luke, đương nhiên là sẽ không để cho cô ta dẫn thân vào loại nguy hiểm này.

Cô ta rất rõ ràng, Luke đối với cô đã định vị là cộng tác trong đồn cảnh sát, những chuyện nguy hiểm thì hắn lại một mực không để cho cô ta tham dự vào trong đó.

Ví dụ như hành động ở Mexico lần trước, cũng là vì cô mãnh liệt yêu cầu, hắn mới dẫn cô theo, nhưng kết quả lại là cô bị đả kích.

Suy nghĩ trong lòng Selina vô cùng hỗn loạn, miệng nhỏ giọng hỏi: "Tôi... Có phải là quá vô dụng hay không?"

Luke mỉm cười: "Nghĩ gì thế. Đây cũng không phải là đóng phim, làm gì có nhân vật nữ chính nào vừa xinh đẹp lại vừa có thể làm việc giỏi, còn giết người như ngóe mà mặt không đổi sắc! Cô có thể chiếm giữ hai loại, đều vượt xa dự tính của tôi rồi."

Trong lòng Selina cân nhắc: Đó chính là đã xinh đẹp lại có thể làm việc giỏi? Loại đánh giá này hình như là... Cũng không tệ lắm.

Tâm trạng của cô ta đã tốt hơn một chút: "Cám ơn cậu, thân yêu."

Luke gật đầu: "Không cần thiết phải để chuyện này ở trong lòng. Cô có thể chậm rãi cân nhắc, đợi đến thời điểm có quyết định, lại nói cho tôi biết. Mặc kệ là giữ như trước, hay là có lựa chọn khác, đều do chính cô quyết định."

Selina âm thầm gật đầu.

Lời nói của Luke lại xoay chuyển: "Thế nhưng, chuyện tối nay cũng không phải là ý định của cô, đúng không? Bạo Thực, mày còn muốn trốn đến lúc nào?"

Trong phòng khách vẫn hoàn toàn yên tĩnh.

Luke nhìn xéo ra sau lưng Selina: "Tao đếm tới ba, nếu như mày còn giả chết, vậy đồ ăn ngày mai sẽ đổi thành thức ăn cho chó và sữa dê."

Mới nói xong, một đoàn vật chất thể lỏng vàng óng ánh từ sau lưng Selina xông ra: "Không công bằng. Vì sao cô ấy không có chuyện gì, mà tôi lại bị trừng phạt?"

Luke nâng chén trà lên, lại uống vào một ngụm: "Bởi vì trước khi bị mày giật dây, cô ấy chưa bao giờ lỗ mãng như vậy. Mày nói đi, là tao phải trách mày, hay là trách cô ấy?"

Bạo Thực giống như quả bóng suy nghĩ một lát: "Trách... Hai chúng ta?"

Luke cười ra thành tiếng: "Mơ mộng hão huyền! Coi như cô ấy sai, đó cũng là lỗi của mày."

Bạo Thực hình cầu lập tức xẹp xuống, giống như là bị thoát hơi: "Không thể nói lý với cậu."

Luke gật đầu: "Được rồi, để tao nói lý với mày. Vậy có phải là tối nay mày giật dây cô ấy đi theo tao hay không?"

Bạo Thực gật đầu.

"Vậy mày có nhắc nhở cô ấy, phải cẩn thận bị người khác phát hiện, tránh né camera giám sát, dọn dẹp dấu vết hay không?" Hắn hỏi.

Bạo Thực: "A?" Móa nó chứ đó là cái quái gì? Nó chưa từng học qua a.

Nói về lý, con chó ngoài hành tinh nào đó hoàn toàn không phải là đối thủ, trong nháy mắt đã bị nói cho á khẩu.

Các biện pháp trừng phạt nó lập tức bị tuyên bố—— ngày mai chỉ có thể ăn thức ăn cho chó và sữa dê.

Sự trừng phạt này thì đương nhiên là chỉ có Bạo Thực đau khổ nhất.

Dù sao thì Dollar cũng là chó, nó vẫn rất hài lòng đối với thức ăn cho chó và sữa dê.

Nhìn Bạo Thực gần như sắp biến thành một vũng nước ở nơi đó, Luke đứng dậy, tiện tay vỗ vỗ lên thân thể gần như là thạch màu vàng kia của nó: "Được rồi, quay về trên người Dollar đi."

Kết quả, trong nháy mắt lúc ngón tay trái của hắn đụng phải Bạo Thực, chất lỏng màu vàng óng lập tức lan tràn tới.

Luke nhíu mày: "Xuống."

Bạo Thực: "A, đây là loại năng lượng gì? Thật là ngon a."

Sắc mặt của Luke lạnh xuống, khẽ quát một tiếng: "Cút."

Chất lỏng màu vàng óng mới lan tràn đến cổ tay hắn đột nhiên nổ tung, soạt một tiếng bay ra ngoài.

Bạo Thực phát ra một tiếng thét đau đớn: "A, đau chết rồi, đây là loại năng lượng gì? Đau quá."

Luke giơ tay trái lên nhìn một chút, lại nhìn nhắc nhở của hệ thống một chút.

Tay không có gì khác thường, bên trong hệ thống cũng không có nhắc nhở gì lạ, hắn mới yên lòng.

Nhìn Bạo Thực lại một lần nữa tụ lại thành một đoàn, đang ở nơi đó run lẩy bẩy, hắn dựng thẳng một đầu ngón tay lên: "Chỉ lần này. Lần này là tao không chú ý sờ lên mày, lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa!"

Bạo Thực không lên tiếng, thân thể ngọ nguậy một cái, xông vào trong căn phòng của Selina, trở lại trong cơ thể của Dollar.

Selina trợn mắt há hốc miệng: "Cậu làm sao mà làm được như thế?"

Vừa rồi Luke cũng không có bất kỳ động tác gì, cô ta cũng không cho rằng là dựa vào thân thể vung vẩy là có thể giải trừ sự cộng sinh của Bạo Thực, nhưng Bạo Thực lại cứ như thế bị nổ bay ra.

Trừ dùng từ nổ để hình dung, cô ta cũng không biết nên mô tả tình hình kia như thế nào.

Luke giang tay: "Tôi có thiên phú dị bẩm a."

Selina im lặng một lát, gật đầu: "Được rồi."

Loại đáp án này có vẻ như là qua loa, nhưng cô ta cảm thấy chưa hẳn đã không phải là lời nói thật.

Nếu không phải là năng lực thiên phú, vậy Luke dựa vào cái gì để cưỡng ép giải trừ sự cộng sinh của Bạo Thực.

Luke cũng không quá mức để chuyện này ở trong lòng, lên tiếng chào, sau đó đi xuống tầng hầm tiêu hủy quần áo trang bị đã dùng qua đêm nay.

Bên này, Selina lại một lần nữa tắm rửa, trở lại trong phòng, đóng cửa phòng, nằm lại lên giường.

Bạo Thực lập tức từ sau lưng Dollar xông ra: "Selina, tôi phát hiện ra một bí mật của Luke."

Selina ồ một tiếng, cũng không hứng thú với đề tài này của nó.

Bạo Thực kỳ quái: "Không phải là cô vẫn luôn rất tò mò với bí mật của cậu ấy hay sao?"

Selina lắc đầu: "Cậu ấy không nói cho tao cũng không phải là không tín nhiệm tap, mà là cậu ấy... Quá cẩn thận. Cho nên, mày biết bí mật gì thì tốt nhất là im miệng, bằng không thì ngày nào đó bị người ta chộp tới làm nghiên cứu, cũng đừng trách tao không nhắc nhở mày."

Bạo Thực ảo não: "Tôi cũng không ngốc. Hừ, cô không muốn biết thì thôi. Thế nhưng buổi sáng ngày mai cô nhớ nói Luke chuẩn bị thêm một chút đồ ăn cho cô."

Selina: "Mày đừng có hi vọng, cậu ấy sẽ không để cho mày ăn đâu, cậu ấy nói được thì làm được."

"Luke là ma quỷ!" Bạo Thực bất mãn lầm bầm một tiếng: "Vậy cô ăn đi. Bởi vì, đêm nay cô cộng sinh với tôi đi, chủng loại năng lượng ở trong cơ thể của cô lại đã bị tôi rút ra một bộ phận rồi."

Selina tóm lấy nó: "Ý là, ngày mai tao lại phải rượu chè ăn uống quá độ cả ngày à?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!