Luke khoát tay: "Không cần. Dù sao thì tôi cũng chỉ nhằm vào những phần tử băng đảng kia mà thôi, người lính đánh thuê kia muốn làm gì, hoặc đã làm gì, đều không liên quan gì đến tôi."
Elsa lại nghĩ trong chốc lát, mới gật đầu: "Cậu cũng nên biết phân tấc, chớ chuyện gì cũng nhúng tay vào."
Luke cười gật đầu.
Cánh tay của Selina đang với lấy bánh ngọt ở bên cạnh sững lại, rốt cuộc cũng không bộc lộ ra biểu tình kỳ quái của mình.
Phân tấc? Nhúng tay?
Phân tấc của người nào đó xác thực là không giống bình thường, hơn nữa cũng không phải nhúng tay vào.
Nói xong chuyện này, Luke đứng dậy, gọi Selina đi ra ngoài.
Lúc này, hắn lại thấy cửa phòng làm việc của Dustin ở phía chếch đối diện mở ra.
Martin và Roger đi ra.
Sắc mặt của Martin coi như vẫn bình tĩnh, đã khá hơn nhiều so với loại u ám trước đó.
Có lẽ, tận mắt nhìn thấy kẻ thù giết vợ giết con chết ở trước mắt mình, dù rằng không phải tự mình ra tay, cũng làm cho tâm tình của ông ta bình tĩnh lại.
Cuối cùng thì người chết cũng sẽ thành quá khứ, còn sống thì vẫn phải tiếp tục, đây chính là cuộc sống.
Khuôn mặt của Roger lại tương đối đen, không phải đơn thuần chỉ màu da, hoàn toàn là hiện tượng vận rủi kéo đến.
Luke nghiêng đầu sang chỗ khác hỏi: "Sếp, làm sao Martin và Roger lại tới rồi?"
Elsa nhìn hai vị ở phía chếch đối diện, thở dài: "Bọn họ... làm ra chút chuyện ở Mexico bên kia, lần này sợ rằng sẽ bị Bộ Nội Vụ làm phiền chết, Dustin đang phải đau đầu vì chuyện của bọn họ."
Tròng mắt của Luke đi lòng vòng: "Dustin cũng không có cách nào sao?"
Elsa cười khổ: "Chuyện cũng không nhỏ, đoán chừng là sếp cũng không làm được."
Đây đã là cách nói vô cùng uyển chuyển rồi.
Trên thực tế, Dustin hầu như là đã bó tay không thể làm gì.
Chuyện mà Martin và Roger gây ra cũng không chỉ đơn thuần là vấn đề ở quốc nội.
Hai vị này ra tay bắn nhau ở Mexico bên kia, nghe nói đã bắn chết số lượng thành viên của tập đoàn Tito vượt qua ba con số.
Tin tức truyền về, đầu của Dustin đều sắp nổ rồi.
Có ai có thể nghĩ ra, Roger và Martin đi sang bên kia, lại có thể làm ra loại "Đại sự" kinh thiên động địa như thế.
Bây giờ cảnh sát Mexico đã đưa ra yêu cầu, muốn đưa hai vị này đi sang "Hỗ trợ điều tra" .
Đồn cảnh sát khu vực phía tây bên này vẫn còn không chịu nhả ra.
Nếu như cảnh sát Mexico thực sự tìm ra bằng chứng gì, Roger và Martin cũng sẽ không bị đưa đi Mexico, nhưng công việc thì khẳng định là không giữ được.
Luke cũng không hỏi nhiều, dẫn Selina rời đi.
Lái xe đi ra, hắn bấm điện thoại: "Palmer, có rảnh rỗi không? Có chút việc muốn tìm cô hỏi một chút, tương đối quan trọng."
Một giờ sau, bên trong tiệm ăn nhanh cách DEA không xa, ba người ngồi ở nơi hẻo lánh.
Đại mỹ nữ đặc vụ Palmer nhấp một hớp nước trái cây, đi thẳng vào chủ đề: "Có chuyện gì?"
Cô ta biết rõ thói quen của Luke, không có việc quan trọng, sẽ không tới tìm cô ta.
Luke: "Chuyện của Martin và Roger, cô đã nghe nói chưa?"
Palmer im lặng một lát, gật đầu: "Nghe nói."
Luke: "Tôi không rõ tình huống của bọn họ lắm, cho nên muốn hỏi cô một chút, lần này tình huống xấu nhất của bọn họ có thể là gì?"
Palmer thở dài: "Chắc là mất việc, điều đó thì Đồn cảnh sát khu vực phía tây cua các cậu vẫn tương đối không tệ, không bắt cho bọn họ phải gánh vác chuyện này."
Luke cười khẽ: "Nếu như, tôi nói là nếu như, DEA các cô ra mặt thì sao?"
Palmer nhíu mày, thở dài: "Tôi cũng đã thử qua, nhưng Martin và Roger cũng không liên hợp phá án với chúng tôi, ý kiến phản đối ở trong cục ... quá lớn."
Luke nhìn biểu lộ của Palmer, biết rõ là cô ta đã từng thử nỗ lực, nhưng dường như là không có hiệu quả.
Hắn mỉm cười: "Nếu như là giao dịch thì sao?"
Trong lòng Palmer hơi động.
Nếu như nói ấn tượng sâu nhất mà Luke cho cô ta là cái gì, vậy khẳng định chính là nhân tình.
Hai người từng hợp tác mấy lần, không phải là cô ta nợ nhân tình, chính là cô ta phải trả lại nhân tình cho hắn.
Bây giờ, lại là giao dịch?
Cô ta vẫn bình tĩnh: "Chuyện như thế nào?"
Luke: "Một phần tư liệu liên quan tới chuyện làm ăn của Tito - Flores."
Palmer suy nghĩ một lát, lắc đầu: "Nếu là tư liệu bình thường, sợ là không đủ. Chỉ sợ là cậu không rõ ràng, lần này Martin và Roger đã gây ra chuyện lớn cỡ nào ở Mexico."
Selina đã thức thời cúi đầu, cắn một miếng donut lớn vào trong miệng mình, để nó đẩy má của mình phính lên.
Luke khẽ cười nói: "Nếu như tài liệu này là các loại sổ sách bí mật của Tito thì sao?"
Ánh mắt của Palmer ngưng lại: "Cậu từ chỗ nào..."
Nói được một nửa, cô ta lập tức dừng lại.
Hỏi nguồn gốc tình báo của người khác, đây là việc tối kỵ.
Đặc biệt là tình báo dính dáng tới băng đảng con buôn, hơi không cẩn thận sẽ làm cho cả nhà người liên lạc bị chết sạch.
Luke: "Tôi có thể đưa đồ vật cho cô xem trước, yêu cầu của tôi chỉ có một."
Palmer: "Nói đi."
Luke: "Nếu như vật này có đầy đủ giá trị, cô phải thuyết phục người bên chỗ cô, giữ lại công việc cho Martin và Roger."
Palmer chần chờ.
Luke cũng không lên tiếng, nhìn vị đại mỹ nữ này ngồi ở nơi đó thay đổi sắc mặt không ngừng.
Mấy phút sau, cô ta mới khẽ gật đầu: "Thành giao."
Luke cười gật đầu: "Không cần chịu áp lực lớn như vậy, không có ai có thể cam đoan mọi chuyện đều nhất định sẽ thành công, tôi chỉ hi vọng phần tài liệu này có thể dùng ở mức tốt nhất."
Nói xong, hắn lấy ra một cái USB đưa cho Palmer: "Tôi sẽ không trì hoãn thời gian của cô. Nếu như việc có tiến triển, gửi tin nhắn cho tôi."
Nhìn Luke và Selina lên xe rời đi, Palmer vuốt ve cái USB trong tay, im lặng hồi lâu.
Luke giao cho cô ta thứ này, chính là ảnh chụp bên trong mấy quyển sổ sách của Tito.
Hắn xem không hiểu, không có nghĩa là DEA chuyên môn đối phó với đám con buôn cũng xem không hiểu.
Đối với nhân phẩm của Palmer, hắn vẫn tương đối tín nhiệm.
Ít nhất thì bằng vào tình cảm của vị này đối với Martin, chỉ cần phần tài liệu này có tác dụng, cô ta sẽ gắng sức giúp một tay.
Chỉ cần DEA đồng ý ra mặt, ôm lấy việc này, vấn đề ở Mexico bên kia sẽ dễ giải quyết rồi.
Dù sao, DEA là một đơn vị chấp pháp duy nhất của nước Mỹ không cần báo cáo chuẩn bị, có thể dùng máy bay trực tiếp bay vào cảnh nội Mexico, quyền hành động ở Mexico lớn đến kinh người.
Loại việc không cần phải thông báo, trực tiếp vượt biên bắt con buôn này, bọn họ cũng từng làm qua không chỉ một lần, hoàn toàn cõng được nỗi oan ức này.
Điều kiện tiên quyết là, phần tài liệu kia đáng giá để bọn họ ra mặt.
Xử lý xong chuyện này, hai người bọn Luke lại khôi phục công tác tra án bình thường.
Trừ đi muộn về sớm một chút, chuyện khác không khác dĩ vãng một chút nào.
Tối hôm đó Luke lại đi ra ngoài một chuyến.
Nhưng lần này, hắn lại gọi Dollar tới trước, bắt lấy cái đầu chó của nó: "Thành thành thật thật ở nhà, không cho phép lại giật dây Selina, hiểu chưa?"
Dollar lộ ra vẻ mờ mịt, nhưng chóp mũi lại phát ra tiếng híc híc.
Luke cười đứng dậy, vuốt vuốt cái đầu chó của nó: "Ngày mai sẽ có đồ ăn ngon, đừng tiếp tục phạm sai lầm, sẽ bị gia tăng thời gian trừng phạt nha."
Dollar lại híc híc thêm vài tiếng, xoay người trở về đi ngủ.
Đây đương nhiên là Khối Vàng đang bày tỏ bất mãn.
Kết quả, Luke đi ra ngoài một giờ đã trở lại.
Chuyến này hắn vồ hụt.
Hang ổ của băng đảng Holy Devil thế mà lại người đi nhà trống.
Hiển nhiên, bọn họ bị chuyện Black Bone bị tiêu diệt toàn bộ tối hôm qua hù dọa, đại ca dẫn theo toàn bộ đám thành viên trung tầng trốn đi.
Luke đối với chuyện này cũng không để bụng.