Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 534: CHƯƠNG 534: HẮN NÓI, HẮN KHÔNG CÓ HỨNG THÚ VỚI TIỀN

Hobbs cắn răng: "Tôi không sao."

Luke gật đầu: "Vậy anh lái xe của anh đi, tôi sẽ đi trước mở đường. Máy bay của các anh ở sân bay nào?"

Hobbs nhìn hắn: "Làm sao cậu biết là sẽ có máy bay tới đón chúng tôi?"

Luke cười nhạo: "Các anh là FBI, bắt được người rồi chẳng lẽ lại ngồi thuyền quay về nước Mỹ sao?"

Hobbs cũng cảm thấy câu hỏi của mình hơi ngu ngốc.

Rất nhanh, toàn bộ người trong đội Hobbs đã lên trên chiếc Hummer của anh ta, mấy người bọn Dominic thì lại lên trên xe của Luke.

Hai chiếc Hummer một đen một vàng lại một lần nữa khởi động, lái về phía sân bay.

Hộ tống Hobbs đến cách sân bay không xa, Luke dừng xe, hướng về phía chiếc Hummer màu vàng phất tay tạm biệt.

Chiếc Hummer hơi giảm tốc một chút, một lát sau lại một lần nữa tăng tốc rời đi.

Luke cũng không ngạc nhiên chút nào.

So với việc bắt giữ mấy người trên xe kia, Hobbs càng quan tâm tới tính mạng của thủ hạ hơn.

Đã có ba đội viên trong tiểu đội của anh ta bị trọng thương, hai người bị thương nhẹ.

Trong hai người bị thương nhẹ, một người bị gãy xương sườn, một người gãy một chân, bị thương như thế cũng không tính là nặng, nhưng khẳng định là không có khả năng tiếp tục chiến đấu.

Ba người trọng thương phải nhanh chóng quay về Mỹ cấp cứu, nếu như đưa vào bệnh viện ở Brazil, chưa hẳn là bọn họ đã có thể còn sống đi ra.

Đây cũng là nguyên nhân để Hobbs không tiếp tục dừng lại.

Giữa hai việc bảo đảm tính mạng của đội viên và bắt nghi phạm, anh ta lựa chọn tính mệnh của đội viên.

Nhìn Hobbs đưa mấy vị đội viên lên máy bay xong, Luke mới quay đầu xe rời đi.

Chiếc xe lái về phía nhà máy bỏ hoang, trong xe hoàn toàn yên tĩnh.

Luke nhìn kính chiếu hậu một lát, mở miệng nói: "Được rồi, muốn hỏi cái gì thì hỏi đi."

Người cường tráng đầu trọc Dominic và mọi người còn lại dùng ánh mắt giao lưu một chút, mở miệng nói: "Cậu là ai?"

Luke hắc hắc: "Amur."

Mọi người: . . . Chẳng lẽ, cậu còn định nói mình là người ngoài hành tinh?

Dominic: "Vì sao lại cứu chúng tôi?"

Luke cười khẽ: "Tôi cứu là FBI, nhưng tôi không phải là FBI."

Mọi người: Chờ đã! Loại logic này có chút loạn xạ nha.

Nhưng mà, bọn Dominic cũng không ngốc, rất nhanh đã bình tĩnh lại.

Vị này là quân đội bạn với FBI, cho nên mới cứu Hobbs.

Nhưng cậu ta không phải là FBI, cho nên cậu ta không cần thiết phải bắt bốn người bọn Dominic.

Loại logic này, hình như là cũng không có vấn đề gì.

Hơn nữa mọi người ngồi sau xe cũng đã nhìn ra, bây giờ vị này vẫn còn mặc mũ giáp, thân phận là gì, người ta vẫn lười nói.

Dominic và Bryan là người kiêu ngạo cỡ nào, đều không lên tiếng nữa.

Nhưng đợi đến lúc xe dừng lại, mọi người lại đồng loạt trừng mắt nhìn vị lái xe nào đó.

Luke: "Được rồi, xuống xe đi. Tôi là bạn của Vanessa, OK?"

Mọi người lộ ra vẻ mặt kỳ quái nhìn nhau trong chốc lát, mới lần lượt xuống xe.

"Bái bai, chúc mọi người có một ngày tốt đẹp." Luke nói lời chúc trong sách giáo khoa xong, lập tức quay ngược đầu xe, vội vã rời đi.

Mọi người: . . . Trên đời này, thật sự là có loại người làm việc tốt mà không cần lưu danh sao?

Luke cũng không lái đi xa, cũng tìm một chỗ nhà máy bỏ hoang khác, lái chiếc Hummer màu đen giấu vào trong.

Sau hôm nay, chiếc Hummer màu đen này chỉ cần lái ra đường, cam đoan là sẽ bị người của Hernan điên cuồng đuổi giết.

200 ngàn a! Xe mới của ông mày! Hắn thở dài, dọn dẹp sạch sẽ vết tích trong xe xong, lặng yên rời đi.

Ở trong nhà máy bỏ hoang bên kia, một nhóm người bọn Dominic lại ột lần nữa tụ tập lại cùng một chỗ.

Mất người chủ trì, kế hoạch ăn cướp hôm nay đành phải chấm dứt.

May mắn là người không có việc gì.

Nghe mấy người bọn Dominic kể chuyện xong, tất cả mọi người đều đưa ánh mắt nhìn về phía Vanessa ở nơi hẻo lánh.

Cô nàng chân dài này hơi cúi đầu, không biết là đang suy nghĩ chuyện gì.

"Vanessa, người bạn kia của cô. . . Thực sự là không thể kéo vào được à?" Người da đen cao to kia lại một lần nữa đưa ra đề nghị này: "Có người này, tôi cảm thấy cho dù bị Hernan phát hiện, chúng ta cũng có thể tuỳ tiện giết ra khỏi vòng vây."

Lần này, ngay cả Dominic đều không nói lời ngăn cản.

Mặc dù bọn họ ở trong xe, nhìn tình huống bên ngoài cũng không rõ ràng lắm.

Nhưng cảnh tượng chiếc Hummer màu đen di chuyển qua lại, mấy chục tên địch bị bắn chết hết, ký ức của bọn họ vẫn còn mới mẻ.

Lời của người da đen cao to, không có vấn đề gì.

Bờ môi của Vanessa mở ra mấy lần, sau cùng mới thở dài: "Để tôi gọi điện thoại cho anh ta, được chưa?"

Số điện thoại di động kia đương nhiên là Luke đưa cho cô, nhưng là một dãy số bản địa.

Điện thoại kết nối, cô ta nói vài câu với Luke ở đầu bên kia, sau đó cúp điện thoại.

Ngẩng đầu nhìn về phía mọi người, cô lộ ra vẻ mặt xấu hổ, trong lúc nhất thời không nói lời nào.

Bryan rất biết nhìn mặt nói chuyện: "Cậu ta không đồng ý à?"

Sắc mặt của Vanessa xoắn xuýt, nhưng chỉ có thể gật đầu nói: "Anh ta nói, anh ta không có hứng thú với tiền."

"TH! (Cái quái gì thế)" mọi người hầu như là đồng thanh mắng một câu.

Trên thế giới này còn có người không thích tiền! ? Nếu có, đó chính là tiền còn chưa đủ nhiều!

Ít nhất là đối với đám người bọn họ, chỉ có đáp án này là hợp lý nhất.

"Chúng ta có cần thay đổi vị trí không?" Vince hỏi một câu.

Mọi người lại nhìn về phía Vanessa.

"Chỗ anh ta thì không có vấn đề gì, nhưng Hobbs cũng biết nơi này." Sau khi Vanessa nói xong câu này, không lên tiếng nữa.

Dominic lắc đầu: "Hobbs sẽ không để lộ ra địa điểm của chúng ta, anh ta cũng không bị ngớ ngẩn, khẳng định là biết rõ mới vừa rồi là ai tập kích anh ta. Anh ta không tự mình ở lại để báo thù, đều là chuyện nằm ngoài dự liệu của tôi. Được rồi, không nói chuyện này nữa, vẫn nên tiếp tục tiến hành kế hoạch của chúng ta đi."

Mọi người trợn to hai mắt: "Còn tiếp tục?"

Dominic: "Chúng ta đã làm nhiều chuyện như vậy rồi, hôm nay kém chút nữa ngay cả mạng đều không còn, mọi người từ bỏ được sao?"

Trong kho hàng, không có ai lên tiếng.

Mọi người đã vất vả rất nhiều ngày, bỏ ra lượng lớn thời gian và tinh lực, tiền tài ném vào một đống lớn, rốt cuộc kế hoạch đã thành hình, chỉ chờ được áp dụng.

Từ bỏ ở loại thời điểm này, sợ rằng trong lòng sẽ có cảm giác lựa chọn sai cả đời mất.

"Đầu tiên, chúng ta cần phải có hai chiếc xe, hai chiếc xe giống như chiếc Hummer bọc thép màu đen kia. Như vậy, chúng ta sẽ có thể vọt thẳng đi vào. . ." Tiếng Dominic vang lên.

Bên này, Luke đeo ba lô, nhìn xem nhắc nhở của hệ thống.

Hệ thống: Nhiệm vụ giải cứu tiểu đội FBI bị vây công và cảnh sát Elena, hoàn thành.

Tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ: 300, điểm tích lũy: 300.

Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ: 70%, đạt được 210 điểm kinh nghiệm, 210 điểm tích lũy.

Sau đó, không có.

Hắn cười hắc hắc, biết rõ là ở chỗ hệ thống ba ba, đám người bọn Dominic cũng không được tính là bình dân, cứu bọn họ không bị trừ điểm tích lũy cũng đã là không tệ rồi.

Lại một lần nữa thăm dò ra một chút quy tắc của hệ thống, trong lòng của hắn cảm thấy rất vui vẻ.

Còn về đề nghị kia của Vanessa, hắn không cảm thấy có chút hứng thú nào.

Nếu như hắn gia nhập, bọn Dominic có thể làm gì nữa? Đứng làm khán giả hay là vỗ tay hoan hô, đó chính là làm lãng phí tài hoa của bọn họ!

Chỉ có để cho bọn họ đi dằn vặt, chơi đùa càng um xùm, mới có thể hấp dẫn được lực chú ý của bên ngoài, gánh vác trách nhiệm cõng nồi.

Đục nước béo cò, mới là chuyện Luke thích làm nhất.

Mà việc hắn ra tay vừa rồi, coi như là bị FBI truy xét ra, FBI cũng còn phải nợ hắn một món nợ ân tình.

Hắn mới giải cứu 6 đặc vụ FBI nha, thuần túy là hỗ trợ mà thôi.

Nhưng nếu như gia nhập với bọn Dominic, trực tiếp ra tay đánh cướp kho chứa tiền của Hernan - Reyes, về sau trên hồ sơ của Luke sẽ để lại vết nhơ.

Về phần việc có dính dáng với Vanessa, việc này cũng không có vấn đề gì, hắn vẫn chưa kết hôn.

Là đàn ông, có ai lại không đối xử tốt với mỹ nữ một chút.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!