Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 554: CHƯƠNG 554: VUI CHƠI GIẢI TRÍ, LÀM VIỆC NGHIÊM TÚC

Nửa giờ sau, Selina nhìn các loại bánh ngọt ở trong tủ kính, miệng lẩm bẩm nói: "Thì ra, là tăng ca như thế này à."

Luke làm ra vẻ thẳng thắn nói: "Cô không thấy là chúng ta đã vất vả cỡ nào sao, đói bụng thì làm sao có thể tra án được. Lucy, giúp tôi lấy điểm tâm đi."

Nữ phục vụ viên Lucy cười đi tới: "Luke, đã lâu không gặp, hôm nay muốn loại nào?"

Luke cười gật đầu, tay chỉ tới một loạt bánh ngọt bên trên kệ: "Những thứ này, mỗi loại 10 cái."

Lucy giật mình: "Anh xác định chứ?" Vừa rồi ngón tay của Luke lướt qua hơn 10 loại bánh ngọt.

Luke cười gật đầu: "Nhà có ba cái tàu há mồm, không mua nhiều một chút thì không đủ để chia."

Lucy cũng chỉ hơi giật mình, cũng không quan tâm nhiều, dù sao thì số lượng bánh ngọt mà mỗi lần vị đại gia này mua đều không ít.

Bằng không thì tại sao cô ta lại có ký ức khắc sâu đối với hắn, hơn nữa hắn còn rất đẹp trai, ấn tượng kia còn khắc sâu hơn.

Hai người ôm một đống lớn hộp đi ra ngoài, để một bộ phận bánh ngọt không sợ đổ lật vào cốp sau, số dư lại để ở hàng ghế sau.

Luke nói với con chó ngồi ở hàng ghế sau: "Khối Vàng, chú ý chớ nên trở mình, bên trong có bánh kem dâu tây mà mày thích ăn đấy."

Khối Vàng lập tức duỗi một cái móng vuốt ra, đè lên trên một đống hộp này.

Luke hài lòng gật đầu: "Thật ngoan."

Selina: "Này, trong đó có một nửa của tao, không phải là cho mày hết đâu."

"Anh anh anh!" Dollar nháy nháy đôi mắt nhỏ như hạt đậu đen, lộ ra vẻ mờ mịt.

Selina: "Mày để Dollar giả ngu cũng vô dụng, nhất định phải có một nửa của tao."

Dollar nghiêng cái đầu to, vô tội nhìn chủ mình, con chó ngoài hành tinh nào đó trực tiếp giả điếc.

Luke lái xe xuất phát, miệng nói: "Chuyện này quá đơn giản, nó vốn không thể tự cầm bánh ngọt để ăn. Lúc ăn muốn ném cho nó bao nhiêu, không phải là đều tùy vào ý muốn của cô sao?"

Selina nghĩ lại thấy cũng phải: "Ha ha, có tay chính là có lợi lớn."

Khối Vàng yên lặng cúi thấp cái đầu chó, nhìn xuống vuốt chó, trong lòng vô cùng uất ức: Khốn nạn! Nếu không phải là Luke không cho phép tôi phạm quy, tôi biến ra mấy trăm sợi xúc tu, cướp bánh ngọt còn nhanh hơn cô gấp trăm lần a!

Còn may là, Selina cũng chỉ thuận miệng nói vậy mà thôi.

Ngồi ở phía trước, cô ta một miếng, Khối Vàng một miếng bắt đầu ăn bánh ngọt.

Cô ta cũng không xoay người lại, trực tiếp quăng bánh ngọt về phía sau, Khối Vàng há rộng miệng, trực tiếp đón vào trong miệng, không lọt mất một miếng nào.

Một người một chó phối hợp khăng khít.

Luke cũng không để ý tới hai tên tham ăn này.

Có Dollar và Khối Vàng làm bạn, Selina cũng trở nên hoạt bát hơn rất nhiều.

So với lần trước từ Mexico trở lại, bây giờ giống như là cô ta đã để xuống một ít tâm sự.

Đối với chuyện này, hắn cảm thấy vô cùng vui mừng.

Bằng không thì hắn dựa vào cái gì lại tuỳ tiện buông tha cho Khối Vàng làm xằng làm bậy? Tối thiểu cũng sẽ khấu trừ đồ ăn vặt của nó trong mấy ngày, cho nó ăn thức ăn cho chó mấy ngày với tư cách trừng phạt.

Bây giờ công tội bù nhau, vừa vặn hòa nhau.

Không bao lâu sau, hai người đã đến lối vào ga-ra tầng ngầm ở cửa sau của một ngân hàng.

Sau khi đưa giấy chứng nhận ra, lái xe đi vào đỗ xong, hai người một chó lập tức đi tới một cánh cửa nhỏ gần đó.

Luke chậm rãi quét nhìn bốn phía, kỳ quái nói: "Camera không quay được quá trình tên cướp kia tử vong à?"

Selina vừa ăn, vừa trả lời: "Có đoạn băng ghi lại quá trình cướp đoạt ở trong đại sảnh, nhưng camera ở nơi này còn chưa thu được hình gã, đã bị đánh gãy hoặc làm hỏng rồi."

Luke: "Sau đó, ngân hàng đã thay camera mới, đúng không?"

Selina gật đầu: "Đúng vậy, đó là hai ngày sau khi vụ án xảy ra, đương nhiên là không có khả năng một mực để camera hỏng ở đó được."

Luke đánh giá vị trí camera ở các nơi: "Tên kia chỉ có một mình, vậy gã làm thế nào để làm hỏng camera? Nổ súng?"

Selina: "Tên kia có súng, nhưng không phải là súng làm hỏng camera."

Hai người bọn Luke đang điều tra là một vụ án cướp ngân hàng, đồng thời cũng là một vụ án giết người.

Nhưng người chết lại không phải là bảo vệ của ngân hàng, cũng không phải là người trong ngân hàng, mà lại là chính tên cướp.

Tên cướp xui xẻo này sau khi cướp đoạt thành công, không thể từ nơi này đi ra ngoài, trực tiếp treo cổ ở trên cửa chỗ lối đi.

Lấy một tấm hình bên trong hồ sơ ra, so sánh với cánh cửa kia, hắn thở dài: "Dù sao, tôi cũng sẽ không tin là sau khi tên cướp này thành công, lương tâm lại nổi lên, tự treo cổ mình ở chỗ này."

Selina gật đầu: "Tôi cũng không tin."

Sau khi Luke xem xong hiện trường cũng không tiếp tục ở lại, trực tiếp rời đi.

Ngồi ở trong phòng nhỏ trong quán trà, hắn lật xem hồ sơ, nhìn lời trần thuật và các loại ảnh hiện trường của vụ án bên trong, trong lòng đại khái đã có chút manh mối.

Selina ở bên cạnh vừa ăn bánh sữa vừa xem hồ sơ, vừa thỉnh thoảng thả một miếng xuống khay đặt ở trên mặt đất cho Dollar.

Không bao lâu sau, Elsa đã đẩy cửa đi vào.

Nhìn dáng vẻ chăm chỉ của hai người, cô ta hài lòng gật đầu.

Mặc dù hai vị này thích ăn ăn uống uống, nhưng làm việc lại không hề qua loa.

Luke ngẩng đầu, cười gọi: "Có thể chọn món ăn chưa? Sếp."

Elsa gật đầu đồng ý.

Ba người rất nhanh đã gọi lên một đống lớn đồ ăn, bắt đầu ăn.

Sau khi ăn xong, trong lúc uống trà, Elsa mới mở miệng nói: "Nói đi, cậu muốn biết chuyện gì."

Luke nhún nhún vai: "Chính là tình huống công tác của Roger và Martin x."

Elsa nhìn hắn chăm chú một lát, đột nhiên nở nụ cười: "Bọn họ như thế nào, trong lòng cậu lại không có chút manh mối nào hay sao? Tôi thả cho cậu đi ra ngoài hai tuần, không có thành quả thì không phải là lãng phí cảnh lực hay sao."

Luke: "Tức là không có việc gì?"

Elsa gật đầu: "Xem như thế đi. Bọn họ bị công khai cảnh cáo một lần, trong vòng hai năm đừng nghĩ tới chuyện thăng chức. NHưng gần đây Roger cũng không có ý định muốn thăng chức, Martin cũng không quan trọng chuyện thăng chức, chuyện này coi như là bỏ qua."

Trong lòng Luke vẫn cảm thấy rất hài lòng đối với Palmer, ở trong việc này hẳn là cô ta cũng bỏ ra khá nhiều công sức, mới có thể để cho DEA hoàn toàn cõng lấy cái nồi đen lớn trong vụ Tijuana ở Mexico.

Elsa lại vẫn bổ sung một câu: "Thế nhưng, có thể là Martin sẽ muốn nghỉ phép trường kỳ, Roger lại nghỉ phép ngắn hạn."

Luke ngạc nhiên: "Vì sao thế?"

Elsa: "Tôi cũng không rõ ràng, chẳng qua chỉ hỏi qua Martin một lần, ông ấy nói là cần điều chỉnh trạng thái một chút. Sau khi xác định được là không có vấn đề gì, lại nói tới chuyện làm việc. Roger... nghe nói là bệnh tim của ông ấy lại có dấu hiệu tái phát."

Luke bật cười thành tiếng: "Xác định không phải là bị Martin dằn vặt ra đấy chứ?"

Elsa bất đắc dĩ gật đầu: "Tôi cũng đoán là thế, dù sao thì tuổi ông ấy cũng lớn rồi, lần này làm ra chuyện thật sự là hơi... lớn, để ông ấy nghỉ ngơi một chút cũng tốt."

Nhìn biểu lộ cười hì hì của Luke, cô ta không nhịn được đả kích nói: "Cậu cũng đừng ở đó mà vụng trộm vui. Năng lực phá án của bọn họ cũng rất mạnh, bây giờ nếu như về hưu, rất nhiều vụ án của bọn họ đều sẽ bị chuyển sang tổ chúng ta, cậu sẽ phải tăng ca."

Lúc nói lời này, cô ta cũng có chút bất đắc dĩ.

Tất cả các vụ án mà hai người bọn Luke phải tiếp nhận đều là những vụ phiền phức, giao vào tay những thám tử khác, tỷ lệ phá án có thể đạt 10% đã phải cám ơn trời đất rồi, hai người có thể có tỷ lệ phá án thực tế đạt 30% đã là vô cùng khách quan.

Bây giờ còn muốn gia tăng áp lực cho bọn họ, cô ta cũng cảm thấy rất quá phận.

Trước đó Luke đi công tác hai tuần, cô ta biết rõ thời gian sau đó hẳn là hắn đang nghỉ phép, nhưng cũng không gọi điện thoại bắt hắn trở lại, chính là có ý tứ muốn đền bù cho hắn.

Nhưng hội chợ thương mại công nghiệp Stark đã sắp khai mạc, cô ta cũng không có cách nào tiếp tục để cho đại tướng đắc lực nhất của mình tiếp tục lười biếng.

Luke cười gật đầu: "Không có vấn đề gì, sếp. Dù sao thì những vụ án có thể phá, tôi đều sẽ không ngại."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!