Selina đợi cho đoạn video chạy hết, sau đó lại lấy hình ảnh của hai người ra: "Dựa vào hình dáng đặc thù của hai người trong đoạn ghi hình, tôi đã để Sonia hỗ trợ tìm những đoạn ghi hình của camera ở trên đường phố gần nơi xảy ra vụ án, phát hiện ra hai người hiềm nghi này."
Trên tấm ảnh, người đàn ông thứ nhất có chút huyết thống Ấn Độ, tên là Cristot - Whis.
Một người khác là một trung niên da trắng, tên là George - Hag.
"Hai người này đều có tiền án, tội danh thì hẳn là cậu cũng có thể đoán được." Selina nói.
"Ăn cướp?" Luke thu tầm mắt lại, tiếp tục làm cơm.
Selina: "Đúng vậy, nhưng tội danh nặng nhất của George - Hag là ăn cướp một cửa hàng châu báu. Cristot – Whis thì. . . thật sự là chuyên môn đi cướp ngân hàng. Thế nhưng bên trong các vụ án mà hai người này bị khởi tố, đều không dính tới việc giết người, cho nên bọn họ một người bị giam hai năm, một người bị giam một năm rưỡi, sau đó lại được thả ra."
Luke chép chép miệng: "Được rồi, xem ra là nhà tù sắp chật người rồi, nhân viên làm công tác tạm tha không kịp chờ đợi đã ném những người này ra ngoài, lại một lần nữa gây nguy hại cho xã hội."
Selina không có ý kiến gì khác, dù sao thì đây vốn là sự thật, chuyện nhà tù nước Mỹ báo nguy này thực sự không phải là khoác lác.
Lấy tỉ lệ phạm tội ở Los Angeles làm thí dụ, nếu không ném đại bộ phận tội phạm mắc tội nhẹ ra, nhà tù sẽ thực sự là không còn chỗ để nhốt người nữa.
Cô ta chỉ tiếp tục nói: "Elizabeth hỗ trợ điều tra được, bây giờ hai người này không có công việc chính thức. Theo tin đồn, bọn họ đều đang làm chút việc vặt không đứng đắn ở Los Angeles."
Luke: "Sát thủ? Hay là lính đánh thuê?"
Selina: "Cũng gần như thế, nhưng không tới mức nghiêm trọng như vậy. Chỉ là nhận chút công việc nhỏ, thu tiền đi trả thù đánh người hộ, cuộc sống trôi qua rất bình thường."
"Cho nên, lần này là bọn họ chuẩn bị làm một vố lớn à." Luke nhét đồ vật trong tay vào trong lò nướng.
Hắn vỗ vỗ tay: "Được rồi, đã biết rõ tình huống, chút nữa ăn xong bữa tối, chúng ta sẽ đi tới chỗ người chuyên nghiệp hỏi thăm một chút."
Selina: "Được, tối nay ăn món gì thế?"
Luke: "Ăn gà."
. . .
Màn đêm buông xuống, bên trong một quán rượu nhỏ ở khu phía đông Los Angeles, một mảnh chướng khí mù mịt.
Âm nhạc ở trong quán bar vô cùng hỗn loạn, người ở bên trong cũng cực kỳ hỗn loạn.
Các loại quần áo và hình xăm hỗn loạn tràn ngập ở trên người mỗi một vị khách, xen lẫn với các loại mùi mồ hôi, nước hoa, khói thuốc cộng với mùi rượu, để trong này giống như là một vùng Địa Ngục.
Dù rằng nơi này không phải là Địa Ngục, nhưng mùi thì tuyệt đối là ở cấp Địa Ngục.
Người ở bên trong không phải là loại vớ va vớ vẩn, thì chính là loại hung thần ác sát, nếu không thì chính là loại mặt mũi tràn đầy vẻ dữ tợn.
Luke và Selina đi vào, dẫn tới một ít ánh mắt chú ý, nhưng đại đa số người vẫn tự nhiên vui đùa.
Luke hiếm khi ăn mặc theo phong cách hip-hop dài gồm áo thun và quần cạp trễ, lại loại mà đũng quần đều sắp rớt xuống đầu gối kia, còn đội một bộ tóc giả hơi dài màu vàng óng cộng thêm một vòng ria mép.
Dù vậy, cách ăn mặc này của hắn ở trong quán bar này đã coi như là tương đối chính quy.
Selina cũng đội tóc giả màu tím, trang điểm tương đối tươi tắn, hoàn toàn nhìn không ra tướng mạo lúc bình thường.
Trên người cô cũng là áo thun cỡ lớn phong cách hip-hop, nhưng bên trong lại mặc áo ngắn tay bó sát che kín nửa thân trên, để không ít ánh mắt phải tiếc nuối thu về.
Đi đến trước quầy, Luke ngẩng đầu nhìn một tấm bảng đen sau lưng battender, phía trên là một đống lớn tên và số tiền khó hiểu.
Hắn cũng không quá mức để ý, đập đập lên quầy bar: "Hai cốc nước lọc."
Sắc mặt của Battender vẫn như thường, cực nhanh rót ra hai cốc nước đá: "Mới tới?"
Luke cười gật đầu: "Xem như thế đi. Chúng tôi tới tìm hai người."
Battender ồ một tiếng, cũng không tiếp lời.
Luke cũng không thèm để ý, thuận miệng nói: "Nghe người ta giới thiệu, bọn họ có một người tên là George, một người khác tên là Cristot. Ra tay coi như là có chừng mực, sẽ không làm loạn, có chút ít công việc muốn tìm bọn họ làm một chút."
Động tác trong tay Battender dừng lại, ngẩng đầu nhìn hắn một lát, cười lắc đầu: "Cậu nhóc, nơi này không phải là nơi cậu nên đến, đi về nhà tìm bạn gái, xem phim đi, định hướng cuộc sống tương lai thì tốt hơn."
Luke hắc hắc khẽ cười, kéo Selina ở bên cạnh tới: "Đen là tôi đã sớm có rồi."
Khóe mắt của Battender hơi run rẩy, nhưng ngoài miệng lại nói: "Vậy thì cậu không cần gọi điện thoại cho bạn gái nữa, trực tiếp về nhà đi."
Luke thở dài, vẻ mặt đột nhiên hơi đổi, nghiêng đầu nhìn lại.
Cách đó không xa có một người vừa vặn mở cửa đi vào, trong miệng còn đang hùng hùng hổ hổ.
Đi đến quầy bar, người này hướng về phía battender móc ra một tấm thẻ, và 200 đô la: "Trả lại tiền cho con nhóc kia kia. Móa nó chứ tôi là sát thủ, không phải là công ty giải cứu. Bạn trai con nhóc đó bị tình địch đánh, liên quan quái gì đến tôi? Mấy thằng mặt trắng thì phải ăn đòn."
"Sam, có phải là anh lại quảng cáo lung tung khắp quầy rượu đúng không? Như thế nào mà ngay cả mấy đứa nhóc tranh giành người yêu, đều có thể chạy tới quán bar nát này của anh để mời sát thủ thế." Nói đến đây, gã ta nhìn nhìn về phía hai người bọn Luke ở bên cạnh, rất tự nhiên nở nục cười: "Ừm, không phải nói cậu đâu cậu nhóc."
Luke sờ sờ lên mặt mình, cười nói: "Kỳ thật, tôi cũng không ngại bị người khác gọi là tên mặt trắng. Bởi vì chuyện này cũng chứng minh là tôi đẹp trai hơn tên nói ra lời kia."
Người tới: . . .
Battender: . . .
Người tới gõ gõ lên quầy bar, ra hiệu cho battender đưa rượu tới, miệng nói: "Theo lẽ thường, mặt trắng là danh từ gọi mấy đứa ăn bám chuyên săn gái, mà không phải là danh từ chỉ sự đẹp trai. Người đàn ông đẹp trai thực sự, thì phải giống như tôi đây này. Thấy không?"
Tay của gã ra hiệu về phía bộ râu của chính mình, lại ra hiệu về phía ngực áo thun màu hồng lam.
Luke im lặng một lát, mới nói: "Nếu như lôi thôi mấy ngày không cạo râu, áo thun bẩn mấy ngày không giặt mà có thể gọi là đẹp trai, vậy thì từ đẹp trai này cũng quá mức mất giá trị."
Battender ở bên cạnh bật cười thành tiếng, rượu trong tay bị vẩy ra không ít.
"Wade, người trẻ luôn thích nói thật nha. Cậu cũng không phải là Hoàng đế, người khác cũng sẽ không nịnh nọt cậu có bộ đồ mới "đẹp"." Vừa nói, anh ta vừa tiện tay cầm khăn lông lau vết rượu, cũng không rót thêm rượu, cứ thế đặt ly rượu đầy hơn phân nửa này ở trước mặt người mới tới kia.
Người tên Wade kia bất mãn cầm ly rượu lên, nhấp một ngụm: "Đáng chết, có phải là anh trộn nước vào rượu hay không hả? Vì sao lại càng ngày càng khó uống như thế?"
Câu trả lời của Battender bên kia không hề đáng tin: "là do độ cồn quá cao, các cậu lại còn thường xuyên đập nát quán bar này. Vì để cho các cậu bồi thường tiền bàn và ly ít đi, tôi cho nhiều đã hơn một chút, có gì sai sao?"
"Gian thương!" Wade lầm bầm một câu, không lên tiếng nữa.
Luke cười híp mắt ở bên cạnh nhìn hai người làm trò xong, mới quay về phía Wade nói: "Vị tiên sinh sát thủ này, tôi đang có một vụ làm ăn, anh có nhận không?"
Wade liếc nhìn hắn, ánh mắt lại nhìn sang Selina ở phía sau hắn: "Cậu sẽ không bảo tôi đi đánh tình địch giúp cậu nữa đấy chứ? uhm, mặc dù bản lĩnh của cậu không tệ."
Selina hừ lạnh một tiếng, bất mãn quay đầu đi.
Ý tứ ẩn hàm trong lời này của Wade có vấn đề.
Đây không phải là đang nói Luke còn trẻ như vậy, lại cua được một đại mỹ nữ thành thục như cô ta, rất lạ lùng à?
Luke cười lắc đầu: "Tôi tìm người, hai người."
Bartender bên kia phối hợp giả bận rộn, ra vẻ "Tùy mấy người làm gì thì làm".
Wade có vẻ hứng thú: "Thù lao?"
Luke: "Nơi ở chính xác của hai người, 1000 đôla."