Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 569: CHƯƠNG 569: HAMBURGER ĐỈNH CẤP, GẶP LẠI AOKI

Tập đoàn Stark là một con quái vật khổng lồ, nhưng cũng rất khó có thể điều tra ra là ai làm, bởi vì kẻ địch của nó cực kỳ nhiều.

Chỉ cần mục đích không rõ ràng, rất khó đoán ra là ai bày ra kế hoạch bắt cóc này.

Cho dù mục đích rõ ràng, vậy cũng không thể bài trừ khả năng là có người nào đó gài tang vật hãm hại, tọa sơn quan hổ đấu, sau đó ngư ông đắc lợi.

Vừa suy nghĩ những việc này, Luke vừa dẫn Selina đi vòng vo quanh khu khu công nghiệp Stark ở phía đông Los Angeles.

Vùng này có rất nhiều nhà máy bỏ hoang.

Nơi sản xuất sớm nhất của Tập đoàn Stark là ở nơi này, sau đó mới lần lượt chuyển đến những nơi có phí tổn thấp hơn.

Nhưng với tư cách là một tập đoàn lớn không thiếu tiền, nơi sản xuất ban đầu này được giữ lại, đồng thời vẫn có bộ phận nghiên cứu sản phẩm đóng ở đây.

Đồng thời, nó cũng sẽ được sử dụng làm sân bãi cử hành các loại hoạt động cỡ lớn của Tập đoàn Stark.

Tập đoàn Stark cực kỳ giàu có, cho dù là loại khu vực nghiên cứu sản phẩm cấp hai này nhưng vẫn được thiết kế rất đẹp, là một chỗ có hoàn cảnh chỗ tốt nhất trong khu vực quanh đây.

Cây xanh, quang cảnh, đường xá, thiết bị quản lí giao thông đều tốt hơn so với trung tâm thành phố Los Angeles.

Trị an ở nơi này cũng rất tốt, Đồn cảnh sát khu vực phía đông dồn rất nhiều cảnh lực vào khu vực này, lại đối với những những hành vi phạm tội như trộm cắp, cướp đoạt, giết người đều dành cho những hình phạt nghiêm khắc.

Cộng thêm đội ngũ bảo an của tính Tập đoàn Stark, nơi này giống như là... Một đóa sen trắng bên trong một ao bùn nhão.

Nghĩ đến hình ảnh ví von này, Luke không nhịn được bật cười thành tiếng.

Selina không hiểu ra sao cả: "Sao thế?"

Luke cười nói ý nghĩ của mình ra, Selina lại không cười, rất kỳ quái hỏi lại: "Loại hình dung này vô cùng chuẩn xác mà."

Luke mỉm cười.

Hoa sen trắng ở kiếp trước bị liên tưởng thành loại từ hình dung cái gì, chỉ có hắn mới biết được.

Hắn cũng không giải thích, trực tiếp lái xe đến một tiệm ăn nhanh cách địa điểm tổ chức hội chợ không xa: "Tôi đi mua cơm trưa, vẫn là quy củ cũ chứ?"

Selina: "Hôm nay tôi muốn thêm một chiếc kem ly."

Dollar ở hàng ghế sau lập tức bất mãn sủa lên anh anh anh, đó là Khối Vàng đang nhắc nhở, ý là "Tôi thì sao?"

Luke cười nói: "Được, mua hai chiếc kem ly, loại lớn, đúng không?"

Khối Vàng: "Gâu."

Luke và Selina xuống xe, hai người tiến vào trong tiệm ăn nhanh, không bao lâu sau đã đóng gói một đống lớn đồ ăn rồi đi ra.

Còn may là, hai người một chó bọn họ cũng không khắt khe đối với đồ ăn.

Dù rằng Luke thích tự nấu, nhưng cũng không ngại ngẫu nhiên ăn đồ ăn bên ngoài một chút, thức ăn nhanh, hamburger, sandwich, gà rán gì đó đều không quan trọng.

Khối Vàng chỉ cần đãi ngộ giống như hai người, như vậy cũng sẽ không có ý kiến gì.

Vừa ra cửa, đã nhìn thấy một chiếc Rolls-Royce Phantom dừng ở trước tiệm ăn nhanh, một bảo an béo xuống xe đi tới.

Luke nhìn thấy vị này, cũng không lên tiếng, tự nhiên trở lại chỗ xe của mình.

Bảo an béo ở bên kia thấy hai người bọn Luke, sắc mặt hơi động, nhưng cũng không có ý định tới chào hỏi.

Ba người cách xa mấy mét, đi qua nhau.

Hai người bọn Luke lên xe, đi tới một công viên ở cách đó không xa.

Công viên này ngay ở phía trước khu kiến trúc chính của khu vực này, đối diện với cổng chính.

Trong công viên có rất nhiều cây trang trí thấp nhỏ, tầm mắt không quá mức bị che chắn, nhưng lại có thể cung cấp một chút bóng mát cho đám người lác đa lác đác phân tán ở trong công viên.

Sắp tới giữa trưa, bầu trời Los Angeles rất trong, trên trời ngay cả một đám mây cũng không nhìn thấy, chỉ có không trung trống trải cực kỳ xanh thẳm.

Hai người một chó trốn ở dưới bóng một tán cây hơi lớn, lần lượt bày thức ăn ngoài ra.

Selina còn đặc biệt căn dặn Khối Vàng, để nó ăn từ từ.

Chỗ này là ở bên ngoài, không thể để cho nó ăn một bữa mấy chục cân đồ ăn được.

Khối Vàng cũng đã sớm quen thuộc, vẫn có thể hơi hơi ngăn chặn xúc động muốn ăn như hổ đói của Dollar, phải cắn ba miếng mới ăn xong một cái hamburger, chuyện này thật sự là quá khó.

Luke móc một cái hamburger ra, cắn một miếng, nhíu nhíu mày: "Mùi vị của cái hamburger này, có vẻ tốt hơn giá trị a."

Mặc dù giá cả 50 đô la một cái hamburger cũng tương đối ghê gớm, nhưng lại có thể thưởng thức ra rất nhiều mùi vị bên trong.

Mặc lệ là lớp vỏ hamburger, hay là thịt bên trong, đều ở tiêu chuẩn hàng đầu, tuyệt đối là không ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu.

Phô mai ở trong đó càng là hương vị hàng đầu nhất, khó trách lại có thể bán với giá tiền này.

Mặc dù, nước Mỹ cũng có loại pizza một hai trăm đô la một cái, nhưng đó là dùng những nguyên liệu với giá cả đắt đỏ như gan ngỗng, Tuber melanosporum, pho mát xanh cùng với lá vàng gói thức ăn mà chồng lên.

Giá cả của loại thức ăn này dù đắt, cũng không nhất định là ăn sẽ ngon.

Mà cái hamburger này sử dụng nguyên liệu nấu ăn có phẩm chất vô cùng cao, nguyên liệu nấu ăn cũng không đắt đến mức độ giống món "pizza vàng" kia, xem như là đáng giá.

Loại hamburger này là món đắt nhất, số lượng hữu hạn ở bên trong tiệm ăn nhanh kia, bán xong sẽ ngừng lại không làm thêm.

Theo cách nói của vị nhân viên cửa hàng kia, đây là do trước giờ cơm trưa, do người ăn chưa đông, lại đi sớm nên mới có thể mua được, bằng không thì loại hamburger đỉnh cấp này vào mỗi ngày đều cung không đủ cầu.

Còn về nguyên nhân, nhân viên cửa hàng cười không nói, chỉ chỉ vào tòa cao ốc của Tập đoàn Stark.

Luke cũng mơ hồ cũng nhớ lại, đại thiếu gia nào đó hình như là luôn chung thủy với món hamburger? Trước khi đi cứu thế giới đều nhất định phải đi ăn một bữa hamburger.

Khó trách, cửa hàng hamburger này dùng nguyên liệu như vậy, giá cả cao như thế, lại vẫn có thể buôn bán tốt.

Đại thiếu gia nào đó căn bản là sẽ không để ý trứng cá muối, Tuber melanosporum, gan ngỗng, lá vàng gói thức ăn gì đó, nhất định phải là phô mai hamburger, nhất định phải hương vị nguyên bản mới được.

Selina ngồi ở bên cạnh ăn cũng vô cùng đắc ý, hiếm có dịp không lẩm bẩm chê hamburger có mùi vị kém cỏi.

Theo lẽ thường, tuyệt đại bộ phận thức ăn nhanh như hamburger, hotdog, sandwich, đều sẽ bị cô ta xếp vào nhóm thức ăn cho heo—— kể cả thứ do chính cô tự làm.

Khối Vàng đều bị cô ta truyền nhiễm cho loại quan niệm này, nhưng hôm nay cũng vùi đầu vào ăn rất nhiều.

Hai người một chó yên tĩnh hưởng thụ cái thời gian ăn bữa trưa nhàn nhã này.

Đột nhiên, một chiếc xe dừng lại ở một chỗ ven đường cách đó không xa, một ông già đi xuống, sau lưng còn có ba người đi theo.

Luke chú ý tới người này, trong lòng cảm thấy hơi kỳ quái, nhưng vẫn cười đứng dậy, chủ động nghênh đón: "Ông khỏe không, Mr. Aoki."

Người tới chính là ông lão Aoki, tổng giám đốc Tập đoàn Nakatomi đã lâu không gặp.

Luke chủ động vươn hai tay ra, hắn không chịu được cảnh ông lão này nghiêm trang cúi đầu.

Aoki ưa thích cúi đầu là tự do của ông ta, nhưng Luke lại không thích.

Hai người nắm tay xong, ông lão Aoki tỏ ra vẻ nghiêm túc nói: "Thám tử Luke, mãi vẫn chưa có dịp đến nhà thăm hỏi, thật sự là thất lễ."

Ông tới thăm, thì tôi mới đau đầu đấy! Trong lòng Luke thầm nhủ, trên mặt lại lộ ra nụ cười nói: "Mr. Aoki khách sáo rồi. Cảm ơn ông đã thông cảm với việc tôi quá bận rộn, cũng cám ơn quà của ông."

Mặc dù hai người từ sau vụ cướp ở tập đoàn Nakatomi cũng không gặp mặt nhau lần nào nữa, nhưng những ngày lễ trọng đại, Aoki lại đều phái người tới nhà tặng quà, quà tặng đều là các loại nguyên liệu nấu ăn đặc sắc, giá cả cũng không nhỏ.

Tặng những món quà khác thì rất dễ dàng bị người tóm được chuôi, tặng nguyên liệu nấu ăn thì không có những phiền toái đó.

Loại cấp bậc lễ nghĩa, chu đáo này của ông lão Aoki làm cho người khác giận sôi.

Tương tự, loại cấp bậc lễ nghĩa này cũng làm cho Luke không có cách nào thờ ơ đối với ông ta.

Hai người hàn huyên vài câu, Luke mới biết được, ông lão Aoki cũng tới tham gia hội chợ thương mại.

Nhưng mà, ông ta cũng không mua cái gì, chỉ là đi cùng một vị khách hàng lớn nào đó đến đây tham quan.

Bây giờ người khách hàng kia còn chưa tới, lúc ông ta đi ngang qua nhìn thấy Luke, nên thuận tiện tới chào hỏi một tiếng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!