Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 580: CHƯƠNG 580: ĐẠI MA VƯƠNG KHÔNG Ở NHÀ, MAU RA NGOÀI CHƠI THÔI

Selina tiếp tục gầm thét: "Còn là kênh HBO thu phí nữa? Đó là kênh để mày xem sao?"

Con chó nào đó ở hàng ghế phía sau, vẫn không ngẩng đầu lên, lặng yên không lên tiếng, tiếp tục bận rộn ăn bữa tiệc lớn.

Luke cười khẽ: "Vậy sau này đặt ra quy tắc, không cho phép nó đồng bộ loạn những thứ đó cho cô là được."

Selina ừ một tiếng, đột nhiên cười hắc hắc: "Kỳ thật, những bộ phim đó cũng rất thú vị, có rất nhiều nam nam nữ nữ kỳ hoa. . ."

Luke: ". . . Chúng ta vừa mới nói cái gì ấy nhỉ?"

Selina ngạc nhiên, nhớ lại trong chốc lát, không xác định, nói: "Hình như là có người nào đó gọi điện thoại cho cậu. . ."

Luke dở khóc dở cười: "Chủ tịch Weyland gọi điện thoại, để tôi giúp chút việc riêng. Ông ta có con gái trẻ tuổi xinh đẹp hay không thì toi không biết, nhưng công việc lần này là bảo vệ cho ông ta, đi tới một chỗ."

Selina: "Cậu lại muốn đi du lịch?"

Luke bắt đầu cân nhắc: "Muốn. . . Cùng đi không?"

Mặt mũi của Selina tràn đầy vẻ vui mừng: "Có thể đi cùng à?"

Luke nhún nhún vai: "Ông ta chưa nói, nhưng tôi có thể đề xuất mà."

Selina: "Vậy ông ta muốn đi đâu?"

"Nam Cực." Luke đáp.

Selina cười ngất: "Có lầm hay không? Cậu đang nói đùa à?"

Luke: "Về chuyện này, thật sự là không."

Ánh mắt của Selina đột nhiên nhìn lên kính chiếu hậu: "Thế nhưng, Khối Vàng thì phải làm sao?"

Luke cũng chần chờ, một lát sau, hắn hỏi dò: "Thế có muốn hỏi Weyland một chút, là chúng ta còn có thể mang một con chó đi theo hay không?"

"Anh anh anh!" Khối Vàng bất mãn kháng nghị.

Luke không để ý tới nó.

Chó ngoài hành tinh, không phải cũng là chó hay sao?

Selina do dự: "Để tôi suy nghĩ một chút."

Sự do dự của cô không kéo dài bao lâu, đã có kết quả —— không đi.

Lý do đưa ra cho Luke là, Nam Cực chơi không vui.

Nhưng Luke hiểu, đây chỉ là một phần nguyên nhân vô cùng nhỏ.

Nguyên nhân lớn hơn là, mang Dollar đi theo vô cùng phiền phức.

Đó chính là Nam Cực, người hoạt động ở nơi đó đều cần phải vô cùng cẩn thận, đừng nói tới một con chó.

Dollar cũng không phải là giống chó ngáo xứ tuyết, bằng không thì còn có thể giả mạo chó trượt tuyết để dẫn đi.

Nhưng mặc dù trạng thái thân thể bây giờ của Dollar rất tốt, nhưng gương mặt già nua kia của nó, chỉ cần người nuôi chó liếc một cái đã có thể nhìn ra.

Để một mình Dollar ở nhà là không được.

Không phải là sợ Dollar xảy ra chuyện, mà là sợ Khối Vàng mò mẫm phá linh tinh.

Con chó này mới tới Trái Đất không lâu, thực sự là không thể yên tâm để cho nó hoạt động tự do.

Nếu như hai người đi Nam Cực, khả năng Khối Vàng chạy đi cực thấp, nhưng khả năng gây ra phiền phức lại cực cao.

Luke trả lời Selina là, hoặc là nó không đi, hoặc là phải hỏi ý tứ của Weyland trước đã.

Nếu như có thể dẫn theo chó, vậy thì hai người một chó sẽ đi du lịch tập thể.

Selina suy nghĩ kỹ một hồi, vẫn lắc đầu: "Được rồi. Nếu như là Rio, thì tôi cũng không ngại đi cùng, đồ ăn ngon bên kia có nhiều loại. Về phần Nam Cực, hẳn là cũng không có món đặc sản nào đi."

Luke suy nghĩ một lát: "Thịt cá voi? Thịt báo biển?"

Dollar ở phía sau lập tức chảy nước miếng, Selina lại nhíu mày: "Ăn sống à?"

Luke tiếc nuối gật đầu: "Tôi đã xem qua, nói ăn sống rất có cảm giác."

Selina quả đoán lắc đầu: "Vậy thôi đi. Khối Vàng, ngậm miệng mày vào, nước miếng ướt hết đệm rồi."

Khối Vàng hậm hực nuốt nước miếng lại, cúi đầu nhìn xuống: Uhm, phải nhanh chóng liếm sạch sẽ bãi nước miếng này đi, miễn khỏi lại bị người nào đó tìm được cớ xử phạt mình.

Luke gọi điện thoại cho Elsa, nói rõ chuyện xin nghỉ phép.

Elsa đồng ý ngay lập tức, dù rằng cô ta cũng không muốn Luke rời đi.

Thế nhưng không có cách, Đồn cảnh sát bên này đã truyền đạt xuống, Luke và Selina cần phải khiêm tốn một đoạn thời gian ngắn.

Đây cũng là nguyên nhân mà cô ta chỉ giao cho hai người một ít vụ án nhỏ.

Loại chuyện tránh tình thế này, xưa nay đều đã như vậy rồi.

Tránh mặt ở thời điểm nóng, như vậy khả năng bị người truy xét ra sẽ thấp đi rất nhiều.

Đồn cảnh sát vốn cũng có ý để hai người nghỉ phép không chính thức, chẳng khác gì là chơi mà vẫn nhận tiền lương.

Mấy ngày nay đều là tự Luke chủ động đi lấy vụ án, Elsa cũng chỉ thuận nước đẩy thuyền.

Bây giờ Luke muốn đi ra ngoài tránh đầu sóng ngọn gió, cô ta cũng không có ý kiến gì.

Ngày hôm sau, Luke tạm biệt Selina, lái xe đi ra ngoài.

Nhìn Luke rời đi, Selina trở lại trong phòng.

Từ trên người Dollar có một đoàn hình cầu vàng óng ánh chui ra, nhào lên trên người cô ta: Ha ha ha ha, rốt cuộc Đại Ma Vương đã đi rồi, mau ra ngoài mau ra ngoài, chúng ta đi chơi đi.

Selina bất đắc dĩ: Lúc trước mày có nói như vậy đâu.

Khối Vàng: "A? Vậy thì không phải là đi chơi, là đi làm việc. Học Luke một chút đi, đi làm tra tư liệu, tan tầm thì đi hắc hắc. . ."

Selina hoài nghi: Làm sao mày biết?

Khối Vàng: Tôi đã sớm chú ý, cậu ấy thường xuyên xem tư liệu về các băng đảng không liên quan tới vụ án lúc đang đi làm, tất cả đám đó đều là đám đàn ông xấu xa, chẳng lẽ cậu ấy gay à?

Selina không phản bác được.

Khối Vàng dương dương đắc ý: Bây giờ, Đại Ma Vương đi rồi, không phải là vừa vặn có thời gian để chúng ta bồi dưỡng sự ăn ý hay sao? Cô nhìn Los Angeles bây giờ xem, khắp nơi đều là tội phạm, chính là thời cơ ra tay tốt nha.

Selina chần chờ: Xử lý toàn bộ? Làm như thế hơi quá phận đi!

Khối Vàng: Hừ, không thể có lòng thương hại. Được rồi, nếu như cô không muốn giết thành viên của những băng đảng kia, thì cứ đánh gãy tứ chi của bọn chúng, cam đoan là mấy tháng cũng không thể đi ra ngoài làm chuyện xấu, như vậy chẳng lẽ không tốt sao?

Selina nhẹ nhàng thở ra: Như thế. . . Hẳn là có thể.

Khối Vàng đã không kịp chờ đợi nữa thúc giục: Được rồi, đừng nói nhảm nữa, mau ra ngoài. Uhm, nhớ cầm theo tiền, hôm nay Đại Ma Vương không có ở nhà, không ai giúp chúng ta trả tiền mua đồ ăn đâu.

Selina trợn mắt một cái: Cho nên, kỳ thật là mày muốn đi chơi, đúng không?

Khối Vàng: Chúng ta vốn ăn rất nhiều mà. Đúng rồi, nhớ lúc dạy dỗ đám thành viên của những băng đảng kia, lấy hết tiền trên người bọn chúng.

Selina ngạc nhiên: Mày muốn ăn cướp của bọn chúng?

Khối Vàng ra vẻ chính trực: Đả kích tội phạm, thuận tiện kiếm ít tiền lẻ thì có gì là không đúng? Dù sao thì chúng đều là tội phạm.

Selina: . . . Mày học được từ chỗ nào thế hả?

Khối Vàng xoắn xuýt một hồi lâu, vẫn chỉ có thể nói thật: Học được từ chỗ Luke.

Đầu óc của Selina hơi xoay chuyển, lập tức giật mình: Mày lại làm trái quy tắc? Vụng trộm theo dõi cậu ấy?

Khối Vàng vội vàng giải thích: Không có, thế nhưng ở bên trên tiền mặt mà cậu ấy dùng để thanh toán, thường xuyên có mùi của tinh thể màu trắng, tôi ngửi được.

Selina khịt mũi coi thường: Mày biết rồi còn gì, bên trên mỗi một tờ tiền mặt ở quốc gia này, đều có mùi của thứ kia? Đó sao có thể coi là chứng cớ.

Khối Vàng im lặng, không lên tiếng nữa.

Nó cảm thấy, nó không thể gọi Selina đang vờ ngủ dậy được.

Bên trên một ít tiền mà Luke lấy ra, mùi của tinh thể màu trắng lại không phải là chỉ có một chút xíu.

Đương nhiên, lời Selina nói cũng đúng hiện thực, tình huống thực tế như thế nào cũng không cần thiết phải tranh luận với Selina.

Dù sao, Selina đã đồng ý lúc đánh người, tiện thể kiếm ít tiền lẻ, mục đích của nó đã đạt được.

Nghĩ đến việc chính mình rất nhanh sẽ có thể có một khối tài sản nhỏ, trong lòng Khối Vàng cảm thấy mừng thầm.

Lấy tiền đi ra ngoài, muốn mua thứ gì ăn, thì mua thứ đó. —— đây chính là mộng tưởng cuối cùng của nó.

Bên này, Luke lái xe đến sân bay, ngồi lên một chiếc máy bay tư nhân đã sớm chờ sẵn ở đây, bay thẳng tới Ushuaia ở Argentina.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!