Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 582: CHƯƠNG 582: DƯỚI HANG ĐỘNG, HÀNH ĐỘNG ĐI SĂN BẮT ĐẦU

Nói đến đây, Weyland bắt đầu thở gấp.

Stafford chấp nhận lời nói của ông ta: "Tôi phụ trách vấn đề an toàn, cùng với chỉnh thể nhân viên trong lần hành động này. Tôi sẽ không yêu cầu cậu làm việc ngoài định mức, bảo vệ tốt cho Mr. Weyland tiên sinh là chức trách duy nhất của cậu."

Luke cười gật đầu: "Tôi hiểu, tôi cũng sẽ tuân thủ theo quy tắc của đoàn thể."

Rốt cuộc Stafford cũng lộ ra khuôn mặt tươi cười.

Hai người đều là phái hành động, làm việc luôn dứt khoát trực tiếp như vậy, phân rõ quyền hạn ở trước mặt, đạt thành nhận thức chung.

Ngay sau đó, Weyland lập tức đứng lên: "Luke, tôi có thể gọi cậu như vậy chứ?"

Luke cười gật đầu: "Có thể, Mr. Weyland."

Weyland: "Mặc dù cậu vừa mới chạy tới, nhưng cậu là một thanh niên, hơn nữa đã nghỉ ngơi ba ngày ở Ushuaia rồi. Bây giờ chúng ta cần đi vào trong di tích kia, đuổi kịp đoàn đội đã xuất phát. Cậu có ý kiến gì không?"

Luke ngạc nhiên, nhưng lập tức gật đầu: "Không có ý kiến. Nhưng ở trên đường đi, có thể để Mr. Stafford nói cho tôi biết tin tức về di tích chúng ta sắp đi vào không?"

Weyland: "Không có vấn đề."

Stafford cũng đứng lên: "Luke, cậu có thể gọi tôi là Stafford. Cậu cần những loại trang bị gì?"

Luke nhún nhún vai: "Ở đây có thể dùng vũ khí chứ? Dù sao tôi cũng không có thời gian đi chuẩn bị những thứ này."

Stafford trực tiếp nhấn lên bộ đàm: "Đưa một bộ trang bị tiêu chuẩn mức trung bình tới, ngay lập tức."

Sau đó, vị trung niên da đen này lập tức tới trợ giúp Weyland mặc quần áo trang bị lên, đồng thời nói với Luke đến: "Thân thể của Mr. Weyland không được tốt cho lắm, cậu phải tùy thời chăm sóc cho ông ấy."

Luke đi qua, hỗ trợ chuẩn bị trang bị cho Weyland.

Thân thể vị nhà giàu già nua này đã suy yếu, dường như là còn đang có bệnh, rất nhiều chuyện không thể tự làm, thật sự là không biết tại sao phải chạy đến Nam Cực mạo hiểm.

Trang bị của Luke cũng được đưa tới rất nhanh.

Trọn bộ trang bị chuyên môn phối trí cho hoàn cảnh tàn khốc ở cực địa, ví dụ như vest chiến thuật, bộ đàm, súng ống, băng đạn, đèn pin, gậy phát sáng, dây thừng, một ít vật dụng cứu thương.

So với động tác vô cùng chật vật của Weyland, Luke hành động vô cùng nhanh chóng, hai phút đã hoàn thành công tác chuẩn bị: "Đi thôi. Mr. Weyland."

Ba người đẩy cửa đi ra ngoài.

Stafford vừa đi ở phía trước, vừa chú ý đến Luke, kết quả là phát hiện ra hắn hành động cực kỳ nhanh nhẹn bình ổn.

Hơn nữa không phải là Luke chỉ đi một mình mà còn dùng một tay đỡ Weyland, nhẹ nhõm tiến lên, cũng không hề chậm hơn Stafford bao nhiêu.

Được rồi, ít nhất thì người trẻ tuổi kia rất cường tráng! Trong lòng Stafford thầm đánh già Luke.

Thân thể cường tráng, là yêu cầu cơ bản của hành động thám hiểm, có thì tốt hơn nhiều so với không có.

Mấy phút sau, ba người đi đến một căn lều rộng lớn, chỗ này mượn xác cũ của một căn phòng, sau đó căng vải dù lên mà tạo thành.

Nhìn xem một lối đi thẳng tắp nghiêng nghiêng hướng xuống, Luke cũng không nhịn được giật mình: "Chỗ này sâu bao nhiêu? Là các ông đào ra à?"

Stafford nhìn Weyland một cái, chỉ chỉ lên nóc lều: "Chúng tôi có đoàn khoan thăm dò chuyên nghiệp, đã sớm tới đây làm việc, nó nối thẳng tới di tích ở sâu 600m dưới tầng băng."

"Sâu như vậy?" Luke nghe xong con số này, càng thêm giật mình, hướng về phía Weyland trịnh trọng đề nghị: "Mr. Weyland, với loại độ sâu trong lòng đất như thế, ông vẫn kiên trì muốn đi xuống sao?"

Weyland tiến thêm hai bước về phía trước, bên trên cửa hang xuất hiện một cái thang máy, ra hiệu cho hai người đứng lên trên.

Chờ hai người chạy tới, Weyland điền mật mã vào, nhấn nút bắt đầu hạ xuống.

Trên thang máy có một khối vật liệu đặc thù có hàng rào chắn, chính là một cái vận thăng đơn giản, đưa ba người đi xuống.

Tiếng của Weyland từ bên trong cửa hang truyền ra, có chút mơ hồ: "Thám tử Luke, tôi muốn đích thân đi xuống."

Luke nhíu mày: "Vì sao?"

Một vị siêu giàu, còn là một ông lão, nếu thực sự yêu thích mạo hiểm như thế, thì đã sớm nổi tiếng khắp thế giới rồi.

Nhưng Weyland ở trong ký ức của mọi người, cũng không có thuộc tính thích mạo hiểm này.

Weyland ho khan hai tiếng: "Tôi đang mắc bệnh. Có lẽ là chỉ mấy tháng nữa thôi, bác sĩ sẽ tuyên bố cái chết của tôi. Cậu có biết là sẽ xảy ra chuyện gì không?"

Luke ngạc nhiên im lặng, nhìn Stafford một chút, phát hiện ra sắc mặt của vị đội trưởng bảo an này vẫn bình tĩnh.

Hiển nhiên, ông ta đã sớm biết tin tức này rồi, đồng thời cũng tuyệt đối là tâm phúc đáng tin của Weyland.

"Trừ chuyện cổ phiếu của công ty sẽ giảm xuống từ 12- 18%, những chuyện khác... đều không có." Weyland không chờ Luke trả lời, lại tiếp tục hờ hững nói: "Tôi cũng sợ chết, nhưng càng sợ chuyện không có tiếng tăm gì chết đi giống như người bình thường."

Luke thở dài, cũng không biết nên nói cái gì nữa.

Weyland nhìn Luke chăm chú: "Bây giờ còn có nghi vấn gì nữa không? Luke."

Luke nhìn cửa hang đang dần dần rời xa, thở ra một hơi: "Đi thôi, Mr. Weyland, đi nhanh về nhanh là tốt nhất."

...

Giờ phút này ở trong vũ trụ, một chiếc chiến hạm khổng lồ đang yên tĩnh nổi lơ lửng.

Một đoạn nhắc nhở dùng ngôn ngữ ngoài hành tinh vang lên: "Hành động đi săn đã được người bảo vệ của tinh cầu đẳng cấp cao kia cho phép."

"Trong quá trình đi săn, chiến hạm sẽ giám sát toàn bộ hành trình, bảo đảm không có con mồi nào có thể trốn thoát khỏi khu săn bắn, ảnh hưởng tới trật tự bình thường của tinh cầu kia."

"Đi săn là hành động độc lập, trừ người dự thi ra , không có bất kỳ ai được can thiệp vào trong chiến đấu."

"Tế phẩm đi săn đã được đưa vào trong phòng ấp trứng."

"Hành động đi săn bắt đầu."

"Thời hạn của trận đi săn là 24h."

"Nhân số tham dự hành động đi săn là 3 người."

"Tàu đi săn chuẩn bị phóng."

"Tàu đi săn sẽ được tự động thu hồi chậm nhất sau 24h nữa."

"Các thợ săn, chúc mọi người may mắn."

...

Trên đảo nhỏ ở Nam Cực, trong hang động băng.

Tốc độ thang máy hạ xuống dưới không hề chậm, một lát sau đã hạ xuống dưới đáy.

Hai nhân viên canh giữ ở bên cạnh thang máy, thấy ba người bọn Weyland, cung kính chào hỏi một tiếng.

So với gió tuyết đan xen ở phía trên, nhiệt độ của nơi này cao hơn rất nhiều, từ âm mấy chục độ biến thành âm hơn mười độ.

Mọi người cũng đồng loạt kéo khẩu trang xuống.

Luke lại ngăn cản Weyland làm như thế: "Ông không còn trẻ nữa, tốt nhất là đừng hít quá nhiều khí lạnh vào."

Weyland ho nhẹ, miệng ở bên trong khẩu trang hơi cười, cảm thấy hài lòng: "OK, do cậu quyết định."

Lúc xuống tới nơi, Stafford đã đang nói cho Luke nghe về những phát hiện trước đó.

Chủ lực của đội thám hiểm của Weyland không đến sớm hơn Luke bao nhiêu cả.

Xuất phát từ cân nhắc về vấn đề an toàn, cùng với nhu cầu phải vận chuyển lượng lớn nhân viên và vật tư, trang bị, rạng sáng hôm nay bọn họ mới ngồi tàu phá băng chạy tới nơi này.

Bây giờ, nhóm đầu tiên của đội thám hiểm đi vào trong di tích cũng chưa tới một giờ.

Weyland cũng là nhận được tin Luke ngồi máy bay từ Ushuaia xuất phát, mới tạm thời ở lại phía trên cùng với Stafford, chờ hắn chạy đến.

"Vừa rồi các ông có bao nhiêu người đi vào?" Luke vừa hỏi, vừa đỡ Weyland đi về phía trước.

Stafford: "Đội bảo an có 20 người, các loại chuyên gia có 25 người, nhân viên phụ trợ có 38 người."

Luke âm thầm tắc lưỡi: Chỉ vì để sau khi Weyland chết có thể lưu danh, trong mấy ngày đã đưa gần trăm người tới đảo nhỏ vắng vẻ ở Nam Cực này.

Có tiền thì tùy hứng, quả nhiên là bệnh truyền nhiễm của giai tầng cao cấp trong xã hội.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!