Những dấu hiệu này có nghĩa là, trong di tích ở dưới mặt đất này đang tiềm ẩn nguy hiểm không rõ.
Hơn nữa, rất có thể không chỉ là một loại.
"Chuẩn bị sẵn vũ khí của ông đi, Stafford, luôn giữ vững trạng thái cảnh giới." Luke dùng giọng nói cực nhỏ nhắc nhở một câu, chính mình cũng rút súng lục ra.
Súng lục có thể sử dụng linh hoạt, thể tích nhỏ, vứt bỏ cũng rất thuận tiện, rất thích hợp để ứng đối với những tình huống gặp phải nguy cấp.
Stafford cầm lấy khẩu HK416 đang đeo trên người vào trong tay, ra hiệu OK.
Weyland không nói gì, đây chính là biểu hiện không có ý kiến.
Ba người bọn Luke lại đi tiếp.
Lại đi thêm mấy phút ở trong lối đi u ám, cách đó không xa đột nhiên có tiếng súng dày đặc vang lên.
"Hẳn là người của chúng ta." Stafford nhanh chóng nhỏ giọng nhắc nhở một câu.
Ông ta là đội trưởng đội bảo an, vũ khí trang bị của đội ngũ đều do ông ta tự tay sắp xếp, nghe tiếng súng đã biết được là những loại vũ khí kia đang nổ súng.
Luke không lên tiếng, chỉ dùng tay làm hai động tác ngôn ngữ chiến thuật với ông ta, để ông ta đề cao cảnh giác.
Lặng yên không một tiếng động, Luke sờ lên ngực một cái, một tấm gương nhỏ lập tức từ trong lối đi nhô ra ngoài.
Bên ngoài là một đường hầm lớn đại khái cao khoảng bảy tám mét, rộng sáu, bảy mét, hai bên lối đi có từng hàng pho tượng.
Mà hơn mười đội viên của đội thám hiểm đang giơ súng lên ngắm thẳng vào các pho tượng phía trên lung tung nổ súng, đầu của một vị đội viên cũng từ trên bức tường bên cạnh rũ xuống.
Thân thể của vị đội viên này cũng không ngã xuống, một cây trường mâu quái dị bằng kim loại xuyên qua ngực vị này, vững vàng đóng chặt anh ta ở trên vách đá.
Mắt của Luke nheo lại, không nhìn những đội viên kia nữa, mà lại hướng gương nhỏ về phía một nơi âm u hẻo lánh nơi nào ở bên trong đường hầm lớn.
Nhưng hắn lập tức lại chiếu tấm gương sang một chỗ khác, lại chỉ thấy một pho tượng cũ kỹ.
Khóe miệng nhếch lên, Luke nhanh chóng để Weyland ở trên lưng xuống, đồng thời bắt đầu khoa tay múa chân ra hiệu cho Stafford ở sau lưng.
Stafford nhìn động tác tay của hắn, thần kinh lập tức trở nên căng cứng.
Hắn tiến lên nhẹ nhàng vỗ vỗ lên bả vai của Weyland, chậm rãi dùng sức lôi về phía sau, đưa ông chủ của mình rời khỏi lối đi, lại đưa mắt nhìn Luke nhẹ nhàng chạy ra ngoài lối đi, trốn vào chỗ những pho tượng.
Ngay sau đó, khóe mắt của Stafford lập tức run rẩy.
Bởi vì từ góc độ của ông ta có thể thấy được, một cây trường mâu kim loại to lớn ở trong tay pho tượng mà Luke đang trốn bên dưới kia bắt đầu di chuyển, chậm rãi bị kéo vào trong bóng tối.
Ô!
Bên trong tiếng xé gió nặng nề, cây trường mâu kim loại vốn là đồ trang trí kia hóa thành một vệt đen, trong nháy mắt đã lướt qua khoảng cách hơn 10m, bắn vào bên trong góc tối ở trong đường hầm lớn.
Cùng lúc đó, súng trong tay Luke cũng nhả đạn.
Ba ba ba ba!
Vị trí viên đạn bắn tới, lại hoàn toàn khác biệt với vị trí nơi hẻo lánh mà cây trường mâu trang trí vọt tới, ở một bên khác của lối đi.
Vài tia lửa bắn ra, một ít tia điện màu lam chớp động, một bóng dáng khôi ngô như ẩn như hiện ở bên cạnh một pho tượng chỗ lối đi.
Bóng dáng cường tráng này chỉnh thể hiện ra hình người, nhưng chiều cao của nó lên tới khoảng 2m5, đây cũng không giống như là chiều cao của nhân loại.
Đội viên của đội thám hiểm ở trong lối đi mới phát hiện ra bóng dáng cường tráng này, còn chưa kịp di chuyển họng súng, đã nghe thấy một tiếng gào thét quái dị mà thảm thiết vang lên, không khỏi dừng lại một chút.
Chỉ có hai người bọn Weyland vẫn luôn chú ý tới hành động của Luke, mới chú ý tới, nơi phát ra tiếng gào thét quái dị kia, chính là nơi hẻo lánh chỗ Luke quăng cây trường mâu trang trí tới.
Cho nên, ngoài bóng hình cường tráng ở trong lối đi kia ra, còn có một kẻ địch khác trốn ở trong góc bên kia?
Trong lòng hai người bọn Weyland phát lạnh.
Nếu không phải là Luke ra tay, bọn họ căn bản là không phát hiện ra vị trí của hai tên địch này.
Nói cách khác, nếu như hai người bọn họ tự đi vào, cũng sẽ giống như các đội viên của đội thám hiểm phía dưới, rơi vào bên trong quẫn cảnh không thể phát hiện ra kẻ địch.
Luke đột nhiên nói: "Stafford, gọi người của ông rút lui mau."
Stafford vội vàng nói: "Tất cả mọi người rút lui, bên này là đồng đội mới của chúng ta."
Một đám đội viên đang bị kinh sợ, đột nhiên nghe thấy giọng nói của đội trưởng Stafford, giống như là bắt được cọng cỏ cứu mạng, vội vàng theo lời mà đi.
Bên trong ánh sáng màu lam chớp động, bóng hình cường tráng kia lại vẫn không ngăn cản hành động của những đội viên này, mà lại nghiêng đầu nhìn về phía Luke.
Luke từ trong bóng tối chậm rãi đi ra, hai tay hiện lên hình tam giác, nâng súng ở trước mặt, ngắm chuẩn vào nó.
Các thành viên của đội thám hiểm đã ngay lập tức xác định được thân phận của Luke, trang bị trên người hắn có tiêu chí của Công ty Weyland, kiểu dáng giống hệt kiểu của đội thám hiểm.
Nhưng bọn họ cũng chỉ liếc mắt nhìn Luke một cái, chân lại không dám dừng lại một chút nào.
Vừa rồi gặp phải công kích đã để cho bọn họ phải luống cuống tay chân, kém chút nữa đã hỏng mất.
Bên kia, Stafford tiếp tục chỉ huy: "Đừng hốt hoảng, ổn định đội hình rút về."
Nhân viên bảo an trong số những đội viên này cũng coi như là được huấn luyện nghiêm chỉnh, vừa rồi cho dù bị kinh hoàng thất thố, nhưng vẫn còn có thể duy trì trận hình phòng ngự cơ bản, cho nên mới không tuỳ tiện bị giết sạch.
Bây gờ, có Stafford chỉ huy, trong lòng mọi người cũng yên tâm hơn nhiều, rất nhanh đã lui vào trong lối đi chỗ Luke đi ra vừa nãy.
"Dẫn bọn họ chậm rãi rời đi, tôi giải quyết thứ này xong sẽ đến tìm các ông. Chú ý phòng bị những góc tối và trên đỉnh đầu, nơi này không chỉ có một loại quái vật thôi đâu." Luke cũng không quay đầu lại nói ra.
Stafford lộ ra vẻ do dự, nhìn về phía Weyland.
Dù sao thì Weyland cũng là một người từng trải qua sóng gió, chỉ suy nghĩ một chút, lập tức khẽ gật đầu, tán thành đề nghị này.
Theo năng lực và tính cách mà Luke biểu hiện ra ngoài, không phải loại người trẻ tuổi không não luôn xúc động kia.
Tình hình ra tay trong nháy mắt vừa rồi, cứu nhóm đội viên này cũng rõ mồn một trước mắt, ông ta lựa chọn tin tưởng Luke.
Bây giờ ông ta vẫn cũng còn nhớ rõ, lão già gian xảo Aoki vô cùng ổn trọng kia từng đánh giá Luke là, "Cao thủ chuyên nghiệp am hiểu xử lý sự kiện bạo lực nhất".
Bên kia, hơn mười thành viên trong đội thám hiểm may mắn còn sống sót dưới sự dẫn đầu của Stafford, cẩn thận rút lui về phía con đường cũ.
Mà trong lối đi, Luke và bóng hình cường tráng kia lại yên tĩnh mà đứng.
Giờ phút này sau khi khoảng cách đã được rút ngắn, tăng thêm que phát sáng do thành viên nào đó của đội thám hiểm ném xuống trước đó, hắn thấy rõ bề ngoài đại khái của bóng hình cường tráng kia.
Chỉ thấy đầu nó đội một mũ giáp lộ trán tròn căng cổ quái.
Chỗ hai mắt của mũ giáp là một thứ cùng loại với thấu kính màu xám, hai má có ba hàng vết lõm chỉnh tề đối xứng, nhìn có chút giống như mặt mèo.
Hai bên mũ giáp còn có hai hàng ống, có thể là ống dùng để hô hấp và cung cấp khí thể, ở phía sau hai bên có hơn mười búi giống như búi tóc bẩn thỉu.
Đương nhiên, Luke biết rõ đây không phải là tóc, loại mùi kia cũng không phải.
Nửa người trên của nó mặc giáp nửa người, trên cánh tay có tấm giáp tay, trên bàn chân có giáp chân, đều lóe lên màu kim loại đen sáng bóng.
Mà chi tiết các nơi của bộ khôi giáp này rõ ràng là có phong cách khoa học kỹ thuật, nói rõ nó cũng không phải thuần túy là áo giáp cổ đại chỉ có tác dụng phòng hộ.
Thị lực của Luke tăng thêm năng lực khoa học kỹ thuật của Stark, hắn còn có thể suy đoán ra mấy vị trí hẳn là để tiếp nối với các loại trang bị khác bên ngoài.
Cho nên, thứ này cũng không phải là loại dã thú gì cả, nó là một loại sinh vật không rõ có khoa học kỹ thuật có văn minh.
Đối mặt với Luke một lát, tên mặt nạ mặt mèo này đột nhiên từ bên trên nhảy xuống.
Luke cũng không nổ súng với nó.
Động tác vừa rồi của đối phương cũng không phải là nhào về phía hắn, chỉ đơn thuần là nhảy xuống đất mà thôi.