"Mày muốn cái gì? Tiền, hay là bất cứ thứ gì khác, tao đều có thể cho mày." Tiếng của Garcia truyền tới, tay đã hơi kéo hé cửa xe bên cạnh mình ra.
Ba ba! Luke đưa tay lập tức bắn hai phát liên tục, kính chắn gió phía trước ô tô lập tức có thêm hai cái lỗ.
Garcia đang trốn ở cạnh cửa xe, sắc mặt biến đổi, cắn răng, tay nhấn một cái lên trên tấm thẻ trên dây lưng bên hông, trên tấm thẻ im lặng bắn ra một mảnh vật thể màu xám đen.
"Trong nhà tao có hai triệu tiền mặt, còn có kim cương có giá trị 3 triệu, những thứ này đều có thể cho mày, thả cho tao lần này, được hứ?" Miệng của gã thì nói chuyện, tay lại nâng vật thể màu xám đen kia, trán đột nhiên toát ra từng giọt mồ hôi lớn.
Lúc này Luke đã đi đến trước đầu xe, súng trong tay chỉ về chỗ Garcia đang ẩn núp.
Đột nhiên, hắn bỗng nhiên xoay người nghiêng đầu, đồng thời dời đi một bước.
Một bóng đen cực nhỏ ngay lập tức bay qua vị trí phần cổ vừa rồi của hắn.
Trong lòng Luke khẽ a một tiếng, sau lưng hắn, bóng đen kia đánh cái vòng ở trên không, lại lấy tốc độ cực nhanh bắn trở về.
Hắn xoay người điểm chân, mũi chân tục điểm vài cái lên trên mặt đất liên, trong nháy mắt đã vọt ra xa bảy tám mét, lại một lần nữa cách xa bóng đen kia, hướng về cửa xe chỗ Garcia đang ngồi xổm bắn liền hai phát.
Ba! Ba!
Ngay lúc hắn nổ súng, khóe miệng của Garcia cũng lộ ra một nụ cười, súng mới vừa đổi băng đạn mới trong tay cũng nổ vang.
Ba ba ba ba!
Nụ cười của Garcia cứng đờ, đợt công kích mà gã chờ đợi mãi mới có thời cơ này đã hoàn toàn thất bại.
Cách đó mấy mét, bóng dáng Luke đột nhiên chớp động trái phải bất quy tắc, lại một lần nữa cất bước đi tới.
Luke cũng ở cự ly gần, thấy rõ quỹ tích viên đạn của mình bắn ra.
Ý cười ở trên mặt hắn càng ngày càng sâu, bởi vì —— Garcia lại một lần nữa bình yên vô sự, không trúng một phát súng nào!
Mặt mũi Garcia tràn đầy vẻ kinh hãi tức giận, một tay liên tục bóp cò, một tay khác đã mở cửa xe, chui vào bên trong.
Bóng dáng Luke lóe lên, theo tới bên cửa xe, một chân giẫm lên trên chân trái của Garcia còn chưa kịp thu vào.
Răng rắc!
Chân trái của Garcia gãy gập thành hình chữ L, lập tức há miệng rú thảm.
Luke duỗi tay ra, nắm cổ kéo gã ra ngoài xe, xách lên trên không trung.
Trong lòng Garcia khẩn trương, cũng không còn quan tâm tới cái chân trái đang đau nhức kịch liệt nữa, hét lớn một tiếng: "Xuống Địa ngục đi! Con quái vật kia!"
Một bóng đen cũng đồng thời từ mặt đất lao lên cùng với tiếng hét, từ phía sau bắn về phía ót của Luke.
Luke bĩu môi, ngón tay phải cong lên gõ ra.
Bộp!
Một gõ trúng huyệt Thái Dương của Garcia, trước mắt của tên đại ca xã hội đen này tối sầm, lập tức hôn mê bất tỉnh.
Bóng đen kia lập tức mất đi động lực, tốc độ giảm xuống.
Luke cắm súng trở về bao, xoay người giơ hai ngón tay phải lên nhẹ nhàng quơ một cái lên trên không, bóng đen kia lập tức bị kẹp ở giữa ngón tay.
Đưa bóng đen này đến trước mắt nhìn một chút, hắn nở nụ cười: Thì ra là loại đồ chơi nhỏ này.
Trong kẽ ngón tay của hắn, là một lưỡi dao mỏng mà sắc bén.
Mặt ngoài lưỡi dao đã được xử lý chống phản quang, hiện ra màu xám đen không dễ chú ý, chất liệu cùng loại với dao rọc giấy, tương đối nặng, hai bên lưỡi đều vô cùng sắc bén, hai đầu mũi nhọn cũng cực kỳ trí mạng.
Vừa rồi chính là lưỡi dao này từ phía sau phát động công kích với hắn, mấy lần bắn về phía chỗ yếu hại của hắn.
Luke liếc nhìn nhắc nhở của hệ thống.
Hệ thống: Ký chủ đánh bại Diego - Garcia, đạt được danh sách năng lực.
Năng lực của Diego - Garcia: Súng ống sơ sở, chiến đấu cơ sở... điều khiển từ trường sơ cấp (không thể học tập).
Nhìn mô tả năng lực điều khiển từ trường sơ cấp màu đen nhánh này, cho dù Luke vốn rộng rãi, cũng không nhịn được cảm thấy vô cùng tiếc nuối.
Năng lực điều khiển từ trường tuyệt đối là năng lực cấp cao nhất bên trong các loại năng lực siêu phàm.
Chỉ cần người sử dụng có học thức đủ mạnh, năng lực đủ mạnh, nó chính là loại năng lực siêu cấp bao hàm toàn diện tấn công, phòng thủ, khống chế, phụ trợ.
Kết quả là, không thể học tập nó.
Luke đã sớm từ bên trong loại kinh nghiệm không thể học tập mấy lần trước đó, tổng kết ra một ít quy luật, lần này cũng hoàn toàn phù hợp.
Nhưng, hắn vẫn cảm thấy cực kỳ tiếc nuối.
Giống như là đại đa số người nhìn thấy người khác đốt tiền mặt, dù rằng tiền đó không phải là của mình, cũng sẽ cảm thấy rất khó chịu.
Sau khi phiền muộn vài giây, hắn dứt bỏ loại cảm giác đau lòng không có ý nghĩa này, xoay người mà đi.
Những ánh mắt ở bốn phía đang âm thầm quan sát trận chiến đấu này, chỉ thấy bóng người khôi ngô màu đen kia giống như xách chó, tóm lấy Garcia, giống như lúc tới, lặng yên biến mất ở trong góc chết tối tăm.
Luke cũng không có lưu ý tới, trên một tấm biển quảng cáo khổng lồ bên cạnh có một hình vẽ xấu cực lớn.
Ở dưới hai ngọn đèn hắt u ám từ trên đỉnh tấm biển chiếu rọi xuống, một cô gái bị bao phủ ở dưới một bộ áo len có mũ trùm màu đen im lặng cúi đầu đứng thẳng, hai bên cánh khổng lồ vươn sang hai bên, dưới chân của cô ta là một hình vẽ mô tả tầng tầng sự vật trong thành phố.
Nhưng cánh của cô gái này không phải là lông vũ, mà là từng dãy súng.
Đỉnh đầu của cô ta cũng không phải là một vòng sáng, mà là một vùng màu đỏ rực rỡ như máu.
Mà khi Luke một tay xách trên Garcia cường tráng này rời đi, hai chùm đèn pha sáng rực kéo bóng của cô ta ra càng dài hơn, hiện ra một bóng râm cực lớn ở trên biển quảng cáo.
Tình cảnh này, cũng rơi vào trong mắt của đám người âm thầm quan sát xung quanh.
Đợi đến lúc bóng Luke biến mất, bên trong túp lều bốn phía, mới có một đám người thưa thớt mò ra.
Bọn họ im lặng, dần dần tụ lại đầu phố có thi thể nằm la liệt này.
Đột nhiên, có một kẻ lang thang già nua nói: "Cảnh sát hẳn là phải nửa giờ nữa mới đến, chúng ta có thể làm chút chuyện."
Mọi người im lặng một lát, đột nhiên cùng nhau tiến lên.
Không tới 10 phút, ở trên mặt đất trừ việc có thêm một bãi nước bẩn lớn hỗn hợp với bột giặt khử trùng, đầu phố đã hoàn toàn khôi phục yên lặng như cũ, dường như là chưa từng xảy ra chuyện gì vậy.
Mà đổi thành vừa rồi, Luke đưa Garcia lên xe, lòng vòng mấy vòng, tìm được một nhà máy.
Một tay xách Garcia, một tay ôm Peppermint, hắn đi vào bên trong nhà máy bỏ hoang này.
Trải một tấm thảm lên trên một cái bàn làm việc, đặt Peppermint lên trên, hắn lại lấy đèn cắm trại ra, kiểm tra dọn dẹp hoàn cảnh xung quanh, thỏa mãn gật gật đầu.
Đi trở về, nhúng nước cho khăn lông, đặt lên trên trán Peppermint.
Không bao lâu sau, thân thể cô gái này co lại, dường như là muốn nhảy dựng lên vậy.
Luke đè đầu vai của cô ta lại, điện thoại đã sớm nhập chữ sẵn phát ra: "Nằm yên, vẫn là tôi, Puncher."
Ánh mắt của Peppermint từ trạng thái không tiêu cự khôi phục bình thường.
Nhìn mũ trùm đầu màu đen thêm kính mát màu vàng quen thuộc bên cạnh mình, cô ta nhẹ nhàng thở ra, nhưng lại lập tức khẩn trương hỏi: "Mấy giờ rồi?"
Luke lười nhác đánh chữ, thẳng đứng giơ một ngón tay lên.
Peppermint khẽ hô một tiếng: "Một giờ? Không ổn rồi, tôi phải đi." Lại phát hiện ra vai của mình lại bị ngăn lại.
"Diego - Garcia đang ở chỗ này. Nếu cô vội vàng bỏ đi, thì tôi cũng chỉ có thể xử lý gã mà thôi." Giọng phát thanh vang lên, làm cho Peppermint sững sờ, nghiêng đầu nhìn lại.
Lúc này cô ta mới phát hiện ra, hai mắt của Garcia nhìn cô ra lom lom.
Vị đại ca của đám con buôn hô mưa gọi gió ở khu vực phía đông Los Angeles, giết người như ngóe này, bây giờ ngoài miệng đang bị băng dính dán kín miệng, hai tay hai chân đều bị dây thừng trói chết ở trước ngực, đầy bụi đất ngồi ở trên mặt đất.
"Đừng kích động, gã ta không chạy được, cô có thể từ từ đi." Giọng phát thanh vẫn không nhanh không chậm phát ra, tay đang chặn trên trên vai Peppermint biến thành nâng đỡ, nhẹ nhàng đỡ cô ta lên.
Dù vậy, vết thương trên phần eo của cô ta vẫn bị đụng tới, đau đến mức cô ta phải cắn chặt hàm răng.