Rốt cục thì bốn người bên phía Cheney đã tập hợp đông đủ, nhìn thấy Luke kéo lê đồng sự của mình, dùng tư thế ngồi xổm quái dị kia nhanh chóng di chuyển tới, đều lộ ra vẻ giật mình.
Tư thế khó chịu như thế, lại phải lôi kéo người mà còn chạy nhanh như vậy? Mấu chốt là, súng trong tay Luke lại còn rất ổn định, đề phòng tới phương hướng có thể gặp nguy hiểm.
Sau khi kéo người tới, Luke nhỏ giọng nói: "Anh ta bị thương trên đùi rất nặng, tốt nhất là mau chóng đưa đi bệnh viện, bằng không thì tôi sợ là anh ta sẽ chết."
Trong bốn người, người cầm đầu là một trung niên da trắng, do dự một hồi lâu rốt cục cắn răng nói: "Lui ra ngoài, gọi chi viện đi."
Bọn họ đang định tới đỡ đồng sự bị thương của mình, nhưng Luke lại khoát tay: "Mấy anh đỡ anh ta thì hành động quá chậm, tôi đưa anh ta ra ngoài trước, các anh đi theo sau nhé."
Ba người kia cũng không có ý kiến gì, vừa rồi Luke phải kéo người mà còn có thể di chuyển nhanh chóng như vậy, bọn họ đều trông thấy, nên sắp xếp như vậy cũng không có vấn đề gì.
Luke nhìn thấy ba người đều không phản đối, lập tức tiếp tục kéo người kia chạy ra bên ngoài.
Đáng thương cho người trúng đạn này, cổ bị ghìm chặt đến mức khó chịu, nhưng cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.
Dù sao thì khó chịu vẫn còn hơn là chết ở chỗ này.
Nhìn thấy Luke ra hiệu, Selina đã bắt đầu nhanh chóng lùi lại, đồng thời bảo đảm bên trên đường lui không có nguy hiểm gì.
Luke mang theo thương binh theo sát đằng sau trở ra, ba đặc vụ FBI giả cũng yểm trợ nhau rút lui.
Hoàn cảnh trong kho hàng này quá bất lợi đối bọn họ, người trúng đạn kia cũng không phải là bị mục tiêu của họ bắn bị thương, mà là lúc xã hội đen bắn mục tiêu kia, đạn bay lạc bắn trúng anh ta, hoàn toàn là tình huống tai bay vạ gió kinh điển.
Mặc dù nhiệm vụ lần này rất quan trọng, nhưng cũng không thể một mực làm bừa, loại chuyện đồng đội chết này cũng không có ai muốn để xảy ra cả.
Không tới hai phút, đoàn người đã lui ra ngoài rồi.
Luke tiếp tục đề phòng về phía cánh cửa sắt nhỏ, miệng nói thật nhanh: "Bên kia có xe của chúng tôi, có cần đưa người của các anh đi bệnh viện không? Tôi nhìn dáng vẻ của anh ta, đoán chừng là không đợi được xe cứu thương đâu."
Lỗ đạn trên chân người kia rất lớn, là bị đạn AK bắn trúng, sắc mặt đã hoàn toàn trắng bệch, thậm chí còn có màu xanh lét.
Người đội trưởng da trắng cầm đầu kia cắn răng: "Chúng tôi không thể đi được. Có thể làm phiền. . . Làm phiền vị đồng nghiệp này của cậu đưa anh ta tới bệnh viện không?"
Luke gật đầu: "Selina, tới lấy xe đi."
Người đội trưởng kia lại không nhịn được nói: "Luke, cậu. . . Ở lại một chút."
Luke nghiêng đầu nhìn ông ta.
Đội trưởng: "Kỹ thuật bắn của cậu rất không tệ, chúng tôi cần cậu hỗ trợ."
Luke sáng tỏ: "Selina, cô mau đưa anh ta đi bệnh viện đi, có việc gì gọi điện thoại cho tôi."
Nói xong, hắn đã bế tên thương binh kia lên, Selina lái xe tới, mở cửa sau xe ra, để Luke bỏ anh ta vào.
Selina cực nhanh nhỏ giọng nói "Cẩn thận, không nên mạo hiểm", sau đó lập tức lái xe lướt đi.
Một lát sau, chỉ nghe thấy trên đường vang lên tiếng còi cảnh báo, đó là do Selina bật đèn báo hiệu lên, kéo vang còi cảnh sát, dùng tốc độ cao nhất đưa người đi bệnh viện.
Ba người bọn Cheney đều thở dài một hơi, chí ít thì đồng sự của họ đã được đưa đi bệnh viện, bọn họ cũng không cần xoắn xuýt nữa.
Người đội trưởng nói cám ơn, sau đó cực nhanh chỉ huy, ông ta cùng một người khác đi vòng sang một bên khác, nghe nói bên kia còn có một cánh cửa nữa.
Luke và Cheney thì thủ ở chỗ này, bảo đảm không có ai đào thoát.
Luke cũng không lên tiếng, chỉ gật đầu tỏ ra đã hiểu.
Hai người ngồi chờ ở chỗ bí mật, Luke lại bắt đầu kiểm tra nhắc nhở ở bên trong hệ thống.
Nhưng mới liếc nhìn được một chút, lúc trong lòng đang kích động, Cheney ở bên cạnh lại nhỏ giọng mở miệng: "Luke, cậu tên là Luke đúng không?"
Luke khẽ gật đầu.
Cheney: "Cậu. . . Là Houston SWAT?"
Luke liếc mắt nhìn anh ta: "Tổ trọng án của đồn cảnh sát khu vực phía tây, thám tử cấp một."
Mặt mũi của Cheney tràn đầy vẻ khó có thể tin: "A?"
Không phải là anh ta xem thường tổ trọng án, mà là biểu hiện vừa rồi của Luke quá kinh người.
Nếu như cảnh sát của tổ trọng án ở các nơi trên nước Mỹ đều có tài nghệ này, vậy thì người như Cheney đều sẽ bị sa thải.
Cấp trên của bọn họ cũng rất khó chấp nhận, tài năng của các đặc vụ dưới tay mình còn không bằng đám gà mờ trong tổ trọng án của đồn cảnh sát địa phương.
Luke nhìn dáng vẻ của Cheney, đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười, dứt khoát bổ sung một câu: "Tôi mới được điều tới mấy ngày trước, hôm nay mới chính thức đi làm."
Cheney không khỏi lại hỏi: "Vậy lúc trước cậu làm việc ở đâu? DEA(Cục phòng chống tội phạm ma túy) hay là IRS(Cục thuế vụ quốc nội Mỹ)?"
Luke: "Đồn cảnh sát Shackelford, làm một Sheriff (Cảnh sát duy trì trị an)."
Cheney có chút mơ hồ: "Shackelford. . . Là chỗ nào?"
Luke: "Một thị trấn nhỏ cách đây hơn bảy trăm cây số về phía Tây Bắc, quê quán của tôi."
Cheney: ⊙0⊙? ! . . . Tôi thấy ít cảnh sát lắm sao, khẳng định là cậu đang lừa tôi.
Chủ đề kết thúc ở đó, hai người khôi phục yên lặng.
Hơn mười phút sau, ba chiếc SUV màu đen đùng đùng lao tới, phía trên có hơn mười người mặc vest đen nhảy xuống, bốn người trong đó chạy về phía Luke.
Cheney lập tức tiến lên đón, nói vài câu, sau đó mới nói với Luke: "Hôm nay vô cùng cảm ơn cậu đã hỗ trợ, chúng tôi sẽ nói rõ cho Phó cục trưởng Thomas. Thám tử Luke, cậu. . . Có thể rời đi rồi."
Trong lòng của anh ta có chút xấu hổ, tổ trưởng của anh ta bảo anh ta làm như vậy, giống như là có chút ý tứ qua cầu rút ván, nhưng bọn họ thực sự là cần phải giữ bí mật, xác thực là không thể để cho thám tử bình thường của đồn cảnh sát địa phương xâm nhập vào trong đó.
Luke cũng không có phản ứng kích động gì cả, chỉ gật đầu: "Được rồi, gặp lại." Nói xong xoay người rời đi.
Cheney lại một lần nữa mờ mịt: Đây là cậu có ý gì? Tức giận hay là bất mãn?
Nhưng biểu lộ của Luke rất bình tĩnh, nhìn cũng không giống như là tức giận.
Trên thực tế, từ lúc Cheney bắt đầu nhìn thấy Luke, anh ta đã cảm thấy người trẻ tuổi này bình tĩnh đến mức quá phận.
Nhìn bóng lưng của người tuổi trẻ kia biến mất ở đầu phố, anh ta mới lắc đầu, tiếp tục thủ ở chỗ này.
Luke cũng không có tâm tư tiếp tục ở lại nơi đó, tâm tư của hắn đã sớm không còn ở nơi đó nữa.
Hỏi thăm Selina, kết quả là bên kia cũng có người tới đón người rồi, bây giờ cô ta đang lái xe tới đây.
Luke báo địa điểm cho cô, sau đó ngồi ở bên ngoài một siêu thị ven đường chờ cô.
Không tới 10 phút, Selina đã đến, Luke lên xe.
"Bây giờ đi đâu đây?" Selina hỏi.
Luke: "Trở lại đồn cảnh sát. Vẫn phải nói rõ tình huống nơi này với cục cảnh sát một tiếng ."
Kết quả là hai người còn chưa tới Đồn cảnh sát khu vực phía tây, Thomas đã gọi điện thoại tới: "Biểu hiện hôm nay của hai người không tệ. Hôm nay không cần trở lại đồn cảnh sát, về nhà nghỉ ngơi cho tốt đi, sáng mai đi làm thì đến thẳng phòng làm việc của tôi."
Nhận xong cú điện thoại này, đương nhiên là hai người không có ý kiến gì.
Xế chiều hôm nay mặc dù thời gian bắn nhau rất ngắn, nhưng sự khẩn trương và mức độ nguy hiểm của nó, cũng không thấp hơn đêm đó lúc hai người bị đám tay súng của gia tộc Carlos tập kích, có thể về sớm nghỉ ngơi một chút cũng là chuyện tốt.
Selina đánh tay lái, xe lập tức thay đổi phương hướng, lái trở về nhà.
Về đến nhà, hai người riêng phần mình tắm rửa, ngồi ở trong phòng khách riêng phần mình nghỉ ngơi.
Selina mở TV, say sưa ngon lành xem một bộ phim truyền hình.
Luke thì nằm bên trên ghế sa lon, bắt đầu nghiên cứu thu hoạch của mình trong ngày hôm nay.
Nhiệm vụ: Đánh lui nhóm người Mexico buôn lậu vũ khí, thu được vật phẩm buôn lậu.
Tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ: 1000, điểm tích lũy: 1000.
Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ của túc chủ là 35%, thu hoạch được 350 điểm kinh nghiệm, 350 điểm tích lũy.
Túc chủ đánh bại Carol - Mira, thu hoạch được danh sách năng lực của đối phương.
Người dịch: thichthanhtu