Ngay lúc Luke rơi xuống, xúc tu của Khối Vàng cũng đồng thời một lại một lần nữa bắn ra, nhưng lần này có bốn sợi xúc tu.
Hai sợi trong đó uốn lượn dính chặt lên trần nhà, hai sợi bám xuống mặt đất.
Bốn sợi xúc tu đồng thời phát lực, thân thể của Luke lập tức được ném ra theo quỹ đạo đường vòng cung, từ lối đi bay vào bên trong tầng lầu.
Một tên cướp ở cách đó mấy mét giống như là có cảm giác nghiêng đầu nhìn lại, lại phát hiện ra toàn bộ lối đi tầng ngoài đều trống rỗng, hoàn toàn yên tĩnh, không có bất kỳ hiện tượng gì khác thường.
Gã gãi gãi đầu: "Chẳng lẽ là tối hôm qua mình không ngủ đủ? Sao lại có cảm giác vừa rồi có vàng bay qua?"
Mà Luke thì lại bị Khối Vàng ném vào vị trí cách lối đi hơn 10m, hoàn toàn nhẹ nhàng, thuận tay tháo nó từ trước ngực đặt xuống, chỉ chỉ vào cửa phòng bên cạnh cho nó.
Con chó nào đó vươn một sợi xúc tu ra, nhanh chóng mở cửa phòng bên phải ra, chui vào.
Giờ phút này, cửa phòng bên trái Luke cũng đúng lúc hé ra một khe hở.
Luke dùng giọng nói rất nhỏ nói ra: "là cháu." Sau đó đẩy cửa lách vào.
Khuôn mặt của Robert ở trong khe cửa lóe lên một cái rồi biến mất, Luke vừa tiến vào, ông ta đã cực nhanh đóng cửa phòng lại.
Luke chỉ nói: "Chúng ta đi sang căn phòng cách vách đi, cháu đã mở cửa phòng ra ròi."
Catherine ở trong phòng khách cũng đi tới, Luke ôm lấy bà: "Dọn hết đồ theo rồi chứ?"
Catherine gật đầu, Luke đã sớm nói, để bọn họ cầm theo giấy chứng nhận và thẻ ngân hàng là được, những thứ khác như quần áo đều bỏ đi.
Luke đưa Catherine đến trước cửa phòng, sau đó giơ tay ra hiệu cho Robert đang trong trạng thái cảnh giới.
3 2 1!
Luke dẫn đầu đi ra ngoài, ôm lấy Catherine xông vào trong căn phòng đối diện, Robert cũng theo sát đằng sau, thuận tay đóng cửa phòng cũ và cửa phòng bây giờ lại.
Chỉ trong nháy mắt, ba người đã hoàn thành công tác thay đổi vị trí.
Trong phòng, cũng không có bóng dáng của Khối Vàng.
Từ giờ trở đi, nó tiếp tục bảo trì công tác ẩn thân, chỉ cung cấp một ít hỗ trợ cần thiết.
Rốt cuộc Robert không nhịn được nữa lên tiếng hỏi: "Không phải là cháu nói dùng tiền tìm viện binh à? Như thế nào lại tự mình chạy tới!"
Luke vừa dẫn Catherine đi tới bên cửa sổ, vừa nhỏ giọng đáp: "Cháu có dùng tiền cũng không mời được viện binh mạnh nhất."
Robert yên lặng: Lời này... hình như là rất khó có thể phản bác.
Luke cũng không nói nhảm, thấp giọng hỏi: "Bọn chúng điều tra đến đâu rồi? Tầng mấy phía dưới?"
Robert: "Từ trên hướng xuống mà tính, thì chúng đã triệt để tìm hết tầng thứ ba, bây giờ đã có bộ phận kẻ cướp đi lên tầng thứ nhất này."
Luke: "Để cháu đưa hai người xuống tầng thứ ba."
Robert trừng mắt: "Xuống dưới như thế nào? Catherine đang ở đây."
Luke cười hắc hắc: "Yên tâm, cháu đưa hai người xuống. Catherine, chút nữa thả dây cho cô xuống dưới lầu, đừng sợ nhé."
Catherine nhìn hắn, âm thầm gật đầu.
Luke sẽ không đem tính mạng của bọn họ ra làm trò đùa, chuyện không có nắm chắc hắn sẽ tuyệt đối không làm.
Căn phòng này là phòng có ban công, có thể mở cửa sổ ra, bên ngoài chính là ban công.
Cho nên Luke mới lựa chọn đổi sang gian phòng này, lại từ bên ngoài ban công thay đổi vị trí.
Sau khi cài Catherine vào khoá trước người, tay phải lại bắt lấy Robert, Luke đưa tay bắn dây thừng có móc trên tay trái ra, ba người nhanh chóng hạ xuống phía dưới.
Đến tầng thứ ba, Luke ném Robert lên ban công, sau đó chính mình lại ôm lấy Catherine nhảy vào.
Gian phòng kia không có ai.
Ba người đi vào trong phòng, Luke mới mở cái bọc lớn sau lưng mình ra, đơn giản nói cho Robert biết cách dùng loại dây thừng có móc đeo trên cổ tay này.
Tăng thêm móc khoá cố định đặc chế, sẽ có thể để cho Robert ở thời khắc khẩn cấp, đột phá hạn chế của địa hình, nhanh chóng đưa Catherine thay đổi vị trí.
Những thứ khác như tai nghe và hệ thống liên lạc không dây, cùng với súng ống đều không cần phải nói rõ, Robert vốn chính là người chuyên nghiệp.
Nghe Luke nói xong, ông ta nhíu mày: "Cháu muốn làm cái gì?"
Luke: "Cháu đi giám thị động tĩnh của đám cướp này, nếu như bọn chúng muốn động tay chân với chiếc tàu này, thì chúng ta nhanh chân chạy."
Robert: "Đây là ở trên biển, chúng ta đi như thế nào?"
Luke: "Cháu có tiền, ở thời khắc khẩn cấp thuê một chiếc máy bay tới chẳng phải là được hay sao?"
Robert không phản bác được.
Luke chạy đến nhanh như vậy, khẳng định là cũng dùng nhiều tiền đi máy bay tới, nếu như thuê máy bay tới đón bọn họ đi, cũng là chuyện rất hợp lý.
Đương nhiên, kỳ thật chuyện này cũng không hề đơn giản như bề ngoài.
Người đồng ý nhận lái máy bay đi ra xa hơn ngàn km ngoài biển vào ban đêm, tương đối khó tìm.
Chiếc máy bay nhỏ của phi công râu quai nón kia cũng không thể cất cánh và hạ cánh ở trên mặt nước, máy bay cỡ nhỏ có thể cất cánh và hạ cánh ở trên mặt nước cũng rất ít chiếc có thể bay quãng đường hơn 2000 km.
Máy bay mặt nước cỡ lớn có thể làm được điều này, nhưng số lượng lại thưa thớt, cũng không có khả năng gọi là bay đến ngay được.
Luke chỉ có thể bảo đảm cho sự an toàn của Robert và Catherine trước, nếu như tàu biển thực sự xảy ra vấn đề, ba người cũng có thể dùng thuyền cứu nạn né đi trước.
Robert nhíu mày nghĩ trong chốc lát: "Ta..."
Luke khoát tay: "Chú bảo vệ Catherine là được, về hưu thì nhẩn nha hưởng thụ sinh hoạt đi, chuyện này vẫn nên để người chuyên nghiệp như cháu đi xử lý đi."
Robert chán nản: "Móa nó chứ ta cũng là người chuyên nghiệp."
Luke nháy nháy mắt: "Thế nhưng, cháu không có vợ."
Trong lòng Robert liên tục thầm mắng, không lời nào để nói đối với lý do này.
Catherine nhìn hai người đàn ông đấu võ mồm xong, đưa tay vỗ vỗ Robert, lại vỗ vỗ lên đầu Luke, rốt cuộc nói: "Được rồi, làm theo lời Luke đi. Thế nhưng, cháu không quên lời cô nói đấy chứ?"
Luke đưa tay lên hướng về phía bà chào kiểu quân đội: "An toàn là thứ nhất, tuyệt đối không làm ẩu."
Catherine vuốt vuốt đầu của hắn, thở dài: "Cháu... Nhớ rõ là được."
Đến cùng là người nào đó to gan cỡ nào, chỉ nhìn việc hắn chỉ dùng mấy giờ đã đi ngang qua nước Mỹ, xâm nhập 1000 km vào trong Đại Tây Dương là biết.
Bà ta cũng không trông cậy vào chuyện Luke thật sự thành thật, đàn ông trong nhà Coulson, đều là những người có vẻ bề ngoài trung hậu trung thực, nhưng trong lòng lại không chịu bình thường.
Bà ta nhắc nhở câu này, chẳng qua là sợ Luke quá mức đắc ý mà sơ suất.
Nói thì dài dòng, nhưng thời gian ba người trò chuyện cũng không tới hai phút.
Luke giơ tay ra hiệu cho Robert và Catherine yên tâm, sau đó đi trở về ban công, liếc mắt ra hiệu cho Khối Vàng ở bên cạnh, để nó tùy thời chú ý vấn đề an toàn của hai người bọn Robert.
Luke làm sao có thể để hai người bọn họ ở chỗ này được, con chó Khối Vàng với năng lực giữ mạng cực mạnh này đương nhiên là phải ở lại hộ giá rồi.
Trong lòng Khối Vàng đắc ý: Làm vệ sĩ bảo vệ người thân của Đại Ma Vương, lại còn là hai người. Một lần năm đlà năm, hai lần lăm là mười, việc này tối thiểu cũng phải được thêm 100, uhm không đúng, phải là 1000 đô la phí vất vả đi!
Luke bắn dây thừng có móc ra, một lại một lần nữa trở lại tầng cao nhất, bằng vào bản lĩnh bén nhạy ở rìa ngoài tàu biển nhanh chóng tiến lên, rất nhanh đã chạy tới đuôi tàu.
Nơi đó, có một đám kẻ cướp đang vận chuyển thứ gì đó.
Luke móc kính viễn vọng ra, cẩn thận đánh giá, phát hiện ra thứ bọn họ vận chuyển giống như là từng thùng chất lỏng.
Những chiếc thùng kia lớn cỡ 1 gallon, màu trắng mờ đục, nhìn nhãn hiệu in bên ngoài giống như là... Little Red Bull Organic Milk?
Lúc những người này vận chuyển đều cẩn thận từng li từng tí, hiển nhiên là rất quý trọng những vật này.
Một hai trăm tên cướp chuyên nghiệp, cướp một chiếc tàu biển có hơn ngàn hành khách, chính là để cướp một đám sữa bò hữu cơ?
Chuyện này đương nhiên là không có khả năng.
Bên trên boong tàu, có mấy người đứng chung một chỗ, hai người trong đó đang ra lệnh cho đám cướp vận chuyển thùng sữa bò.