Lúc hai người bọn Harrelson chạy chậm tới, thấy hai tay Luke cầm súng, ép tên đào phạm mặc áo tù màu đỏ cam kia lại, mở miệng nói: "Thật là khéo a, Harrelson, Jim."
Jim gật đầu gượng cười: "Cậu khỏe chứ, Luke."
Gặp phải loại án này, cậu ta bình thường được khen là người có kỹ thuật bắn xuất chúng nhất trong đội, thế mà một cái đầu người cũng không có mò được.
Harrelson dở khóc dở cười: "Được rồi, còng bọn chúng lại trước rồi trò chuyện tiếp, OK?"
Luke nhún nhún vai, ra hiệu cho hai người cứ tự nhiên.
Hắn cắm khẩu Glock về dưới nách, nhìn xéo qua tên đào phạm đang giơ hai tay lên kia nói: "Nếu như mày tiếp tục chạy trốn, tao sẽ trực tiếp bắn chết mày."
Tên đào phạm này là một người trẻ tuổi tương đối thon gầy, mặt mũi có chút sáng sủa, nhưng vẻ mặt hơi không được nam tính.
Nghe thấy lời này của Luke, ánh mắt gã ta hơi lóe lên, khóe miệng hiện lên nụ cười lạnh: "OK, tao sẽ không chạy nữa. Có thể hỏi thăm, tên của mày là gì không?"
Luke nhíu nhíu mày: "Mày có thể ở trong tù từ từ suy nghĩ về vấn đề này."
Sau cuộc trò chuyện ngắn ngủi này, trong đầu hai người đều hiện lên một ý nghĩ: Phải điều tra thêm tư liệu về tên này! Nếu như phù hợp, vậy sẽ xử lý ngay.
Chỉ là, người trẻ tuổi này nghĩ như vậy, là bởi vì xưa nay gã làm việc tàn bạo.
Luke nghĩ như vậy, là do nhìn ra đối phương dường như là có ý tứ trả thù.
Đối với loại người có thù tất báo này, hắn tuyệt đối là sẽ không để ý mà thuận tay xử lý.
Jim còng tay xong, lập tức đi tới chỗ xe của bọn họ, dùng bộ đàm nói rõ tình huống nơi này với đồn cảnh sát.
Harrelson nhìn về phía Luke hỏi: "Tra án?"
Luke nhún nhún vai: "Trên đường đi làm, anh thì sao, gần đây rảnh rỗi như vậy à, sắp 9 giờ mà vẫn còn có thể lượn lờ trên đường?"
Harrelson: "Tương tự, trở về đội báo cáo. Nào được rảnh rỗi gì, cũng không phải là cậu không biết, bây giờ tôi đang bị kéo đi huấn luyện lính mới."
Luke cười hắc hắc không lên tiếng.
Từ lần trước, sau khi "chân ngôn ba sợ " kinh điển của hắn ra lò, giám sát Remick của trường cảnh sát cũng không dám để hắn đi truyền dạy kinh nghiệm nữa, miễn khỏi dạy hư đám trẻ.
Nếu như so sánh, miệng của Harrelson rất ác độc, nhưng dạy đám tay mơ kia lại rất chân thành, không hề dạy xấu bọn họ.
Luke liếc tên đào phạm đang trung thực đứng ở bên cạnh: "Thân phận của gã sợ là có chút vấn đề a."
Harrelson gật đầu: "Cậu định theo vụ án này không?"
Luke lắc đầu: "Ta nào có thời gian rảnh rỗi làm như thế, còn phải đi học nữa mà. Các anh theo vụ án này từ trước rồi, bậy giờ theo tiếp đi."
Harrelson: ... Cậu đi học được mấy tiết đâu, không cảm thấy xấu hổ hay sao!
Trong lòng Luke lại đang cười lạnh: Tôi điều tra? Nói không chừng ngày nào đó tên này sẽ chết, còn tra cái gì nữa!
Xe tuần tra của cảnh sát cũng rất nhanh đã đi tới, xe cứu thương cũng tới, đặt một tên cướp xe chở tù lên xe.
Bên trong sáu tên cướp tù chỉ có một tên bị Harrelson đánh ngã là còn thoi thóp, năm người khác đã trực tiếp lạnh, cũng tiết kiệm được thời gian cấp cứu.
Sau khi giao lại cho đại bộ phận người mới chạy tới, hai người bọn Luke tạm biệt bọn Harrelson, lái xe đi đến đồn cảnh sát.
Lúc tìm tới Elsa, chỉ thuận miệng nói về vụ án cướp tù vừa rồi kia, cô ta cũng không quá mức quan tâm.
Chỉ là năm tên cướp tù bị bắn chết, không đáng kể một chút nào cả.
Kể cả hai người bọn Luke nói cho cô ta biết, trên đường đi làm bắn chết năm mươi tên cướp tù, thì cô ta cũng sẽ không cảm thấy có gì ngoài ý muốn.
Cô ta ra hiệu cho Selina đi đóng cửa, sau đó từ bên cạnh lấy tới một phần hồ sơ đặt ở trước mặt mình, nhìn hai người trịnh trọng mở miệng nói: "Vụ án này, hai người tùy tiện điều tra thêm là được, hiểu không?"
Luke cười hắc hắc gật đầu, lấy hồ sơ tới lật qua: "Vụ án ở khu vực phía đông à? Sao việc này lại bị ném sang chỗ chúng ta thế? Cũng không sợ đồng nghiệp khu vực phía đông kháng nghị chúng ta vượt qua ranh giới à."
Trên mặt Elsa cũng hiện ra vẻ châm biếm: "Gần đây áp lực lên sếp lớn của đồn cảnh sát khu vực phía đông rất lớn. Dù sao thì ở trong cùng một Viện kiểm sát, một vị quan toà, một đặc vụ FBI đều bị chết, sau đó thám tử của tổ trọng án có liên quan tới vụ án cũng mất tích. Bây giờ các bên đều đang tạo áp lực với ông ta, muốn ông ta đưa ra lời giải thích, vị này nào còn có thời gian quan tâm tới vấn đề mặt mũi nữa, bởi thế mới không phản đối tổng cục nhúng tay vào."
Nhìn biểu lộ của Luke, cô ta vẫn cường điệu một câu: "Nhưng mà, hai người cũng chỉ đi hiệp tra thôi, biết chưa?"
Luke: "Biết rồi, chúng tôi sẽ đi qua xem xét tố chất của nữ thư ký bên chỗ bọn họ, thuận tiện khảo sát máy cà phê ở chỗ bọn họ như thế nào."
Trong lòng của hắn lại lẩm bẩm: Tôi đi qua đó không kéo dài thời gian, chẳng lẽ còn đi tự thú hay sao? Hay là đi bắt Peppermint lại?
Elsa gật đầu, biểu thị hài lòng.
Loại việc đi hiệp tra vụ án này, phá được thì đối phương chiếm đại bộ phận công lao, nếu nhúng tay sâu thì hơn phân nửa tội lỗi đều sẽ bị đổ lên trên đầu Luke.
Coi như Luke phá được vụ án này, đồn cảnh sát khu vực phía đông bên ngoài thì cảm kích hắn, nhưng nói không chừng còn vụng trộm cảm thấy việc này làm bại lộ sự bất lực của bọn họ.
Yêu cầu hiệp tra này là tổng cục trực tiếp phát xuống.
Các phe như công tố, thẩm phán, FBI dồn áp lực xuống, tổng cục chỉ có thể điều binh hùng tướng mạnh ở mỗi phân cục, tới hỗ trợ điều tra vụ án này.
Tỷ lệ phá án của nhóm Luke đứng đầu ở Los Angeles, đương nhiên là sẽ bị tổng cục điểm danh.
Luke cũng sẽ không trì hoãn, ném hồ sơ cho Selina rồi rời đi.
Vội vã đi ra ngoài không phải là để tra án, mà là đi ăn đồ ăn.
Buổi sáng hôm nay đột nhiên gặp phải vụ cướp xe chở tù, để hai người không có thời gian đi tới cửa hàng bánh ngọt để mua bữa sáng, bụng của hai người bọn Luke đã sớm trống trơn.
Đi tới cửa hàng bánh ngọt quen thuộc nhất kia mua một đống bánh lớn, hai người mới lái xe đi về khu vực phía đông.
Sau khi giả vờ báo cáo ở đồn cảnh sát khu vực phía đông một chút, hai người thức thời xéo đi, không ở nơi đó thêm một giây nào.
Chưa kịp nhìn nữ thư ký, bóng dáng của máy pha cà phê cũng đều không thấy.
Bởi vì thái độ của tổ trưởng tổ trọng án khu vực phía đông, cũng không giống như là đang cảm kích bọn họ đến giúp đỡ.
Lái xe đến cái gọi là hiện trường vụ án, Luke và Selina dừng xe ở ven đường, tựa ở trên đầu xe, giữa hai người là hộp đồ ăn đã mở ra, bên trong là các loại bánh ngọt.
Nơi này, chính là chỗ đầu phố mà đêm đó hắn bắt Diego - Garcia đi, xử lý cảnh sát bẩn Stan - Carmichael và hơn ba mươi thành viên của gia tộc Garcia.
Cách nơi này hơn 200m, còn có hiện trường nữ đặc vụ FBI bị giết, cho nên bọn họ ưu tiên tới chỗ này đi dạo.
Hai người đã quyết tâm là sẽ kéo dài công việc thì đương nhiên là sẽ không thực sự đi tra hỏi dò xét, dứt khoát dựa vào nóc xe phía trước ăn sáng.
Luke cầm bánh ngọt Napoleon để ăn, đánh giá hình vẽ bên trên bức quảng cáo lớn ở trên bức tường đối diện, trong lòng cảm thấy vô cùng kỳ quái.
Selina cũng đang chú ý tới quảng cáo trên bức tường này, có chút hăng hái phân tích: "Loại vẽ xấu này... thú vị a. Là tiêu chí mới của băng đảng nơi này à?"
Luke trầm ngâm một lát, lắc đầu: "Nhìn có vẻ không giống, khả năng vẽ xấu của băng đảng cũng không cao tới mức như vậy."
Selina ậm ự, hàm hồ nói: "Nửa phía dưới xác thực là không giống, rất có chút phong cách khoa huyễn, nhưng nửa khúc trên kia là thứ quỷ gì? Ác ma hay là ma quỷ?"
Sắc mặt của Luke không đổi, trong lòng bất đắc dĩ thở dài: Móa nó chứ tôi làm sao biết người vẽ xấu nghĩ như thế nào? Tôi đâu xấu tới mức như vậy!
Bên trên tranh quảng cáo trên bức tường đối diện, một nửa dưới của hình vẽ trên cơ bản là không đổi, vẫn là cô gái cầm súng có hai cánh đội mũ trùm che đầu kia, ngay cả vũng máu ở trên đỉnh đầu cũng vẫn còn ở đó.
Thế nhưng, chỗ trống trên đỉnh đầu nữ thiên sứ cầm súng kia, đã thêm ra một mảng lớn đen kịt.