"Sao cô vẫn còn ở Los Angeles? Hơn nữa hai ngày vừa rồi lại còn ra tay thêm một lần?" Luke ngửi được mùi máu tươi ở trên vết thương bên hông cô ta.
Đây là hiện tượng vết thương bị vỡ ra.
Peppermint phía đối diện đặt khẩu súng xuống, im lặng một lát mới nói: "Hai ngày qua quá loạn. Nếu như tôi đi, bọn họ phải làm sao?"
Tầm mắt của cô ta nhìn về phía một khu dân nghèo ở bên ngoài cửa sổ.
Luke im lặng thở dài: Cô gái này, sex không phải là thánh nhân nào chuyển thế đấy chứ? Chính mình đã thảm như vậy rồi, thế mà vẫn không quên bảo vệ những người vốn không quen biết này.
Hắn đánh ra một hàng chữ: "Đi thôi, ít nhất cũng nên trốn mấy tháng rồi lại về, tôi sẽ giúp cô trông coi nơi này một chút."
Peppermint im lặng không nói, ánh mắt giãy dụa.
Luke tiếp tục đánh chữ: "Bây giờ, tên Alex kia bị bắt đang hấp dẫn lực chú ý của cảnh sát, chính là thời cơ tốt nhất để cô rời đi. Sau khi thế cục ổn định, cô sẽ bị đưa vào trong danh sách truy tra quan trọng của cảnh sát, sớm muộn gì cô cũng sẽ bị phát hiện."
Rốt cuộc Peppermint cũng thở ra một hơi, có chút mờ mịt: "Thế nhưng, tôi có thể đi đâu bây giờ đây?"
Luke suy nghĩ một lát, từ trong ngực móc ra một chiếc chìa khóa, và một tờ giấy in một chuỗi dài các chữ cái và con số, nhét vào trong tay cô ta: "Đi Brazil, Rio."
Peppermint kỳ quái nhìn về phía hắn: "Đây là cái gì?"
"Chìa khóa và mật mã mở két sắt trong một ngân hàng tư nhân ở Rio, bên trong là một khoản tiền mặt, đầy đủ để cô mai danh ẩn tích một đoạn thời gian rất dài." Giọng phát thanh tiếp tục nói ra.
"Tôi không thể nhận." Peppermint nhíu mày, đang định trả lại.
Luke đưa tay ra hiệu: "Với bản lãnh của cô nếu như muốn kiếm tiền cũng không khó, nhưng vì triệt để tránh né sự truy tra của cảnh sát và Fraternity, tốt nhất là đừng ra tay. Lặng yên cầm số tiền kia, sống qua khoảng thời gian này đi."
Peppermint vẫn lắc đầu: "Tôi có đi, cũng không dùng được thứ này."
Luke lặng yên khẽ cười, đánh chữ phát ra: "Coi như là cho cô mượn. Qua khoảng thời gian này, cô muốn cộng thêm lãi vào rồi trả tôi cũng được. Thế nhưng, lượng tiền dồi dào có thể để cho cô có nhiều lựa chọn hơn, cho nên đừng từ chối."
Nhìn mặt mũi Peppermint vẫn tràn đầy sự do dự, hắn suy nghĩ một lát, lại gõ thêm một đoạn chữ: "Rebecca cũng từng ở đó một đoạn thời gian, lúc cô ấy rời đi thì tâm trạng rất không tệ, có lẽ là cô cũng có thể làm được?"
Trong lòng Peppermint hơi động, do dự một hồi lâu, rốt cuộc gật đầu: "Vậy coi như là tôi mượn anh."
Luke hài lòng gật đầu: "Nếu như có thể, cũng đừng từ bỏ rèn luyện, bằng không thì lúc cô trở lại cũng sẽ không thủ được khu vực này."
Peppermint không phản bác được.
Ngày đó hơn 30 người của gia tộc Garcia chết như thế nào, sau đó cô ta đã được cô bé kia kể lại.
Thực lực của vị "Puncher" này mạnh hơn xa so với trong tưởng tượng của cô ta, cũng khó trách anh ta lại nói rất quen với Rebecca.
Người có thực lực yếu, rất khó đạt được sự tôn trọng của Rebecca.
Luke: "Nhớ kỹ, nên rời khỏi Los Angeles trong hai ngày này."
Peppermint: "Vội vã như vậy?"
Luke: "Tôi sẽ triển khai hành động dọn dẹp đối với khu vực này, khẳng định là sẽ có rất nhiều người chạy tới điều tra manh mối."
Peppermint: "... Biết rồi, muộn nhất là ngày kia tôi sẽ rời đi."
Luke: "Cô cam đoan chứ?"
Peppermint cười khổ: "Tôi cam đoan."
Luke hài lòng gật đầu: "Ở bên ngoài cũng có thể xem được tin tức ở Los Angeles mà, đảm bảo cô sẽ hài lòng."
Peppermint: "A?"
Luke không nói thêm gì, mở cửa xe, lặng yên rời đi.
Trợ giúp Peppermint chỉ là thuận tay mà làm thôi, chìa khóa, mật mã cho cô ta là lấy từ tên Boss lom dom Pedro ở Rio.
Lúc trước Luke không xem hơn 2 triệu tiền mặt này ra gì, chỉ mang chìa khóa và mật mã đi.
Bây giờ lợi dụng thứ bỏ đi, cho Peppermint cũng không tệ.
Cô ta là sát thủ sắp đạt được danh hiệu của Fraternity, miễn cưỡng xem như là một nhân loại siêu phàm, giết tội phạm cũng không hề nương tay, đối đãi với người xa lạ ở khu ổ chuột lại vô cùng nhân từ, tương đối phù hợp với quan điểm suy nghĩ của Luke.
Xét theo nhân phẩm của Peppermint, lần đầu tư nhân tình này hẳn là sẽ không thua thiệt.
Cũng là vì nguyên nhân này, hắn nguyện ý trước khi tiến hành hành động dọn dẹp quy mô lớn, báo cho cô ta, miễn khỏi cô ta bị tai bay vạ gió.
Peppermint cũng coi như là người lạnh lùng quyết đoán, nhưng thực lực lại hạn chế trí tưởng tượng của cô ta.
Nghĩ bảo vệ một khu vực, đơn thuần bị động phòng thủ là không được. Luke thầm nghĩ, trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh lùng.
Một đêm này, về cơ bản khu vực phía đông Los Angeles vẫn gió êm sóng lặng.
Selina ngáp một cái rời giường, ngửi mùi đồ ăn từ khe cửa truyền vào, lầm bầm nói: "Mỗi lần đi ra ngoài đều không đóng cửa."
Cô ta xuống giường vừa mặc áo thun vào, vừa nhìn cái ổ chó xa hoa của Khối Vàng một cái, càng thêm bất mãn: "Đã nói bao nhiêu lần rồi, không xem tablet nữa thì để chế độ ngủ đông đi. Pin sắp dùng hết mà cũng không nạp điện. Có phải là Khối Vàng đến tuổi dậy thì rồi hay không? Tại sao nói thế nào nó cũng không nghe là sao."
Tuy nói như vậy, nhưng cô ta vẫn cắm sạc vào cho tablet, lại tắt màn hình tablet vẫn đang phát phim Mỹ đi.
Nhưng mà, nhìn thấy cảnh chiến đấu kịch liệt ở trên màn hình tablet trước khi tắt, cô ta lại muốn đánh nó: Mày xem những thứ này có tác dụng quái gì! Móa nó chứ mày cũng không phải là người.
Trong lòng trắng trợn mắng con chó nào đó, cô ta chậm rãi đi rửa mặt đánh răng.
Bên ngoài nhà, Los Angeles vẫn còn là đêm tối, nhưng cô ta lại đã ngủ đủ.
Bây giờ, mỗi ngày đi ngủ trước rạng sáng, 5 giờ sáng rời giường, vẫn có thể bảo đảm tinh lực trong ngày dồi dào.
Chỗ tốt của việc dậy sớm là có thể nhàn nhã ăn điểm tâm, xem tin tức và tư liệu một giờ, lại tiến hành một giờ huấn luyện buổi sáng sớm, cô ta và Luke mới đi ra ngoài đi làm, thời gian ăn điểm tâm sẽ rất dư dả.
Rửa mặt xong đi ra, cô ta đi vào phòng bếp.
Khối Vàng vẫn ngồi chồm hổm ở cửa phòng bếp như thường lệ, thỉnh thoảng từ chỗ Luke nhận lấy sản phẩm ăn thử.
Mỗi lần Luke hỏi nó ăn có ngon hay không, nó chỉ gật đầu để trả lời.
Nghe thấy động tĩnh, Dollar quay đầu nhìn lại, lập tức khéo léo tới lấy lòng cô chủ của mình.
Khối Vàng cũng không ngăn cản cử động này, đây là bản năng của Dollar, chỉ cần ngăn cản nó sẽ hậm hực một hồi lâu, Khối Vàng cũng sẽ bị loại tâm trạng này quấy nhiễu.
Còn chưa nói, Selina đi ra cũng có nghĩa là bữa sáng sắp được bắt đầu, nó cũng không cần tiếp tục ăn thử vài miếng nhỏ cho đỡ thèm nữa.
Bên trên bàn ăn vẫn như cũ là cảnh tượng ăn như hổ đói, gió cuốn lá khô.
Đợi đến lúc ăn xong, Khối Vàng lại vẫn lom lom nhìn Luke.
Luke không chút lưu tình xóa bỏ vọng tưởng của nó: "Trên bếp là phần của Claire, chút đồ đó còn chưa đủ nhét kẽ răng của mày. Muốn ăn, chỉ có thể làm cho mày chút thịt bò và hải sản sống."
Khối Vàng quả đoán từ bỏ.
Kỳ thật bây giờ nó không hề đói, chỉ thèm ăn mà thôi.
Lượng cơm Claire ăn ít hơn ba bọn họ rất nhiều, hai lồng bánh bao hấp trên bếp xác thực là không đủ cho nó ăn.
Luke cười sờ lên đầu chó: "Chút nữa đi ra ngoài sẽ ghé qua cửa hàng bánh ngọt, mua bánh ngọt Napoleon cho mày, được chưa?"
Khối Vàng hài lòng gật đầu.
Selina lại lầm bầm nói: "Nó đến tuổi dậy thì rồi, tôi nói cái gì cũng không nghe, hẳn là phải trừ hai ngày đồ ăn vặt của nó."
Khối Vàng lập tức xù lông: "Gâu!"
Selina giật mình: "Sao mày nói tục thế hử?"
Khối Vàng lập tức héo, kêu hich hích.
Selina chỉ vào nó: "Thấy chưa, ngày nào nó cũng xem HBO, bây giờ còn học được cả cách nói tục."
Khối Vàng không phản bác được, nó thật đúng là học từ trong phim, đại khái chính là các loại lời chửi bậy như Mother Fucker.
Luke thở dài: "Khối Vàng, sẽ không phải là mày thật sự tới tuổi dậy thì rồi đấy chứ?"