Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 655: CHƯƠNG 655: ANH ẤY LÀ ANH HÙNG

Người tính không bằng trời tính a! Luke thầm thở dài.

Bây giờ ai muốn cứu Alex, thì phải đánh vào nhà giam quận, loại suy nghĩ này đơn giản chính là phát rồ, cũng không thực tế.

Không có tình báo chuẩn xác, kế hoạch dọn dẹp của hắn sẽ rất khó có thể nhanh chóng hoàn thành.

Tốc độ thực thi kế hoạch dọn dẹp chậm đi, một bộ phận tội phạm đa nghi nhạy cảm sẽ có thể chạy trốn.

Những tên chạy đi kia đều là thuần lợi nhuận a!

Mang theo một chút xíu buồn bực, ngày hôm sau Luke và Selina đi làm như thường lệ.

Hôm nay hai người đến đồn cảnh sát sớm hơn thường lệ, tám giờ đã tiến vào đại sảnh của tổ trọng án, kết quả là bọn họ vẫn đến trễ nhất.

Dustin lại một lần nữa bắt đầu phát biểu.

Đơn giản nói hai câu, ông ta khẳng định cố gắng của mọi người hôm qua, sau đó điều chỉnh nhiệm vụ hôm nay của mọi người.

Hôm qua nhóm thám tử tập thể xuống cơ sở, hiệu quả được thông báo về cũng không tệ, hôm nay trọng tâm phải điều chỉnh về vấn đề trị an, hỗ trợ tuần cảnh bắt những tên không an phận kia.

Dustin áp dụng cách làm phân vùng chịu trách nhiệm cho đến khi xong việc, thuận tiện phân phối cho hai người bọn Luke nhiệm vụ của đội viên cứu hỏa, nơi nào cần thì phải chạy tới nơi đó!

Ngày bình thường, tần suất xảy ra bắn nhau lúc thám tử phá án không hề cao, thám tử nhiều năm không nổ súng đối với nghi phạm cũng là chuyện rất thường thấy.

Nhưng mấy ngày nay, tình huống lại không hề như vậy an ổn.

Dustin nhắc nhở tất cả mọi người, nhất định phải chuẩn bị cẩn thận, thi hành nhiệm vụ trong hoàn cảnh phức tạp, tuyệt đối là đừng quên mặc áo chống đạn.

Lần phát biểu này cũng không tới 10 phút đã kết thúc, mấy chục thám tử của tổ trọng án chen chúc đi ra.

Lại là một ngày bận rộn mà ồn ào, điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy thu được trong ngày của Luke lại sáng tạo ra một độ cao mới.

Kết thúc các loại việc lông gà vỏ tỏi mỗi ngày, các loại án cỡ nhỏ như cướp đoạt trộm cướp ẩu đả đánh đấm, bọn họ làm một đống.

Hơn 1.500 điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy, đầy đủ để chứng minh "dân phong” Los Angeles “thuần phác" tới cỡ nào, nhân dân ưa thích "tự lực cánh sinh" "cơm no áo ấm" tới cỡ nào.

Ban đêm, Luke lại một lần nữa đi ra ngoài.

Hôm nay hắn chuẩn bị dọn dẹp một băng đảng, cũng thuận tiện thu thập tin tức về đám dân liều mạng nơi khác mà tên đại ca này biết vào tay.

Lái một chiếc Toyota second-hand màu đen, hắn tránh các khu vực có camera giám sát, xuyên qua các con hẻm nhỏ.

Kết quả, lúc Toyota đang xuyên qua một con hẻm nhỏ ở trung tâm thành phố, chuyện khác thường đã nảy sinh.

Mặt đất bắt đầu lắc lư, chung cư hai bên con hẻm nhỏ bắt đầu run rẩy, tiếng vỡ vụn do các loại tạp vật rơi xuống, xen lẫn tiếng của thủy tinh vỡ vụn.

Sau đó, đèn bên trong chung cư lần lượt sáng lên, có tiếng trẻ con la khóc, có tiếng người lớn kêu thét sợ hãi.

Toàn bộ thành phố, giống như là đột nhiên sống lại.

Đáng tiếc, đây không phải là phương pháp ví von ở trong văn học, hậu quả của chuyện này cực kỳ nghiêm trọng.

Ở trước mặt Luke, một tòa cao ốc vẫn còn có một bộ phận ánh đèn vặn vẹo giống như là đang khiêu vũ.

Trong đầu của hắn thay đổi thật nhanh, một kế hoạch đã sớm được tính toán nhiều lần hiện lên trong đầu: Bây giờ, hình như đúng là một thời cơ tốt nhất?

Rất nhanh đã làm ra quyết định, hắn từ trong không gian trữ vật lấy một bộ trang bị ra, mặc lên trên người, đồng thời gửi cho Selina một tin nhắn xác nhận an toàn.

Selina lập tức trả lời lại, cô ta và Claire đều không có vấn đề gì.

Luke chỉ bảo cô ta căn dặn Claire và Dollar thành thực ở trong nhà, còn cô ta có thể tự do hành động.

Điện thoại của đồn cảnh sát khẳng định là sẽ tới rất mau, để mọi người bắt đầu duy trì trật tự, Selina có thể giúp hắn qua loa một lát, để hắn có thời gian kiếm một mớ điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy.

Thân phận chính thức không dám sử dụng toàn lực, nên hiệu suất cứu người thấp đi không chỉ mười lần.

Không tới một phút, Luke đã thay xong nguyên bộ trang bị, cũng xác định trong xe không còn lại bất cứ vật phẩm gì của mình, mới mở cửa xuống xe, dây thừng có móc trong tay bắn ra, bám thẳng lên sân thượng của chung cư bên cạnh.

Mái của căn nhà sáu tầng lay động kịch liệt hơn, nhưng hắn lại vững vàng đứng ở biên giới, trong nháy mắt ánh mắt đã quét nhìn bốn phía, sau đó nhảy xuống.

Trên đường cái, hai chiếc ô tô đụng vào nhau.

Chấn động vừa rồi làm cho một nữ lái xe đánh lái sang làn xe đối diện, trực diện đụng vào một chiếc xe khác.

Hai tài xế đều được túi khí và dây an toàn bảo vệ, nhưng xe của nữ lái xe kia lại bắt đầu rò dầu.

Luke nhảy xuống, trước khi rơi xuống đất áo choàng sau lưng đột nhiên cứng lại, người bay xéo ra mấy mét.

Áo choàng lại một lần nữa khôi phục trạng thái tung bay, vừa vặn rơi vào giữa hai chiếc xe.

Đưa tay nắm lấy cửa sổ xe phía trước đã vỡ tan tính, hắn giật nó ra, lại kéo nữ lái xe đang ở trong trạng thái choáng váng ra ngoài.

Tay trái đỡ lấy cô ta, hắn lại dùng tay phải mở cửa sau xe ra, ôm lấy một bé gái khoảng bảy tám tuổi ở bên trong vào tay.

Mỗi tay một người đưa hai mẹ con đến bên cạnh một chiếc xe khác, người đàn ông ngồi trên ghế lái bắt đầu kêu cứu: "Cứu tôi với, chân tôi bị kẹt."

Người đàn ông này không được may cho lắm, thân xe biến dạng đã ép chặt chân trái của anh ta.

Luke kiểm tra một chút, đưa tay giật cửa xe ra, tay nhấc chân giẫm, trực tiếp kéo thân xe đã biến dạng ra tạo thành đầy đủ khe hở, dùng tay không nâng người đàn ông này ra.

Người đàn ông này mặc dù đau đến mức kêu to, nhưng mặt mũi lại tràn đầy cảm kích nhìn Luke.

Anh ta đã ngửi được mùi xăng, có trời mới biết có phải là xe của mình đang rò dầu hay không.

Luke vẫn không quên nhặt một chiếc điện thoại di động ở dưới ghế lái lên, đưa cho người đàn ông kia.

Sau đó, hắn vừa mang theo người đàn ông kia, vừa mang hai mẹ con, đưa vào trong một căn chung cư ven đường.

Giờ phút này, động đất đã dừng.

Mặc dù chung cư này có một ít vết nứt, nhưng chủ thể không có sự cố gì xảy ra, ở đây độ nguy hiểm thấp hơn nhiều so với ở ngoài nhà.

Không để ý đến bà lão quản lý đang lộ ra vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc, Luke xoay người rời đi.

Thời gian chính là sinh mạng, cứu người chính là điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy, hắn nào có thời gian nói nhiều.

Bà lão quản lý kia đợi đến lúc Luke rời khỏi, mới cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Cậu ta, ăn cướp của gia đình nhà cậu à, muốn tôi báo cảnh sát không?"

Hai người kia đều dở khóc dở cười, vẫn là người đàn ông có ý chí mạnh hơn một chút, mặc dù gãy xương chân, vẫn mở miệng nói: "Không, cậu ấy đã cứu chúng tôi, cậu ấy là anh hùng."

Bà lão quản lý giật mình: "Nhưng sao cậu ta lại ăn mặc như thế? Giống như là..." Trong lúc nhất thời bà ta cũng không tìm ra từ để hình dung.

Cô bé kia lại đột nhiên nói ra: "Anh ấy chính là siêu anh hùng! Nhất định là như vậy, cho nên anh ấy mới ăn mặc như thế!"

Bà lão cũng không phản bác, nhưng trong lòng không nhịn được lẩm bẩm: Một đống đen sì như thế, thấy thế nào cũng giống như là cách ăn mặc của một tên cực xấu a!

Luke không biết việc mình bị bà lão quản lý kia nói xấu, hắn vẫn còn đang chạy vội về phía một mớ điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy.

Chạy được hơn 10m, hắn lại bắn dây thừng có móc ra, trực tiếp leolên lầu ba, chui vào bên trong một cánh cửa sổ.

Bên trong có một người phụ nữ đang luống cuống tay chân, bị dọa cho hét rầm lên, hai đứa trẻ ở sau lưng cô ta cũng thét lên theo.

Luke cũng không để ý tới cô ta, chỉ nhanh chóng quét mắt nhìn về phía phòng bếp, ở bên trong một chỗ ngóc ngách tìm tòi vài lần, khóa kín van gas lại.

"Van đã đóng, mở cửa sổ ra để thông gió, sau đó báo cảnh sát đi." Một tràng âm thanh điện tử khô khan trầm thấp vang lên, Luke tung người nhảy lên, xuyên qua cửa sổ.

"A ~" mẹ con nhà kia lại một lần nữa thét lên.

Nơi này chính là lầu ba, bên ngoài cũng không có cầu thang phòng cháy.

Chạy đến cửa sổ nhìn ngó, lại phát hiện ra Luke không ngã ở trên mặt đường bên dưới, mà lại ở cách đó hơn 10m đang chạy nhanh rời xa.

Đứa trẻ trai lớn hơn một chút trong hai đứa trẻ tò mò hỏi: "Mẹ, vừa rồi là ai thế? Là cha à?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!