Sau lưng hắn, cô gái mới trải qua hai mươi giây ngắn ngủi biến đổi to lớn từ sinh lý đến tâm lý, đều là những sự kiện lớn nhất trong đời kia đang run rẩy, ngay cả tiếng hô hoán đều không thể nghe thấy.
Đây cũng không phải là do cô ta nhát gan.
Đổi thành những người khác, cho dù là đàn ông, trải qua loại sự kiện ngã từ độ cao hơn trăm mét này, không tè ra quần đều tính toán là dũng sĩ.
Cô gái này còn có thể dựa vào ý chí của mình đứng vững không ngã, tuyệt đối là một cô gái can đảm hơn người.
Giờ phút này, bảo an cũng như ong vỡ tổ từ trong cửa tuôn ra, hộ tống cô ta tiến vào trong cao ốc.
Động đất đã dừng lại, ở dưới tình huống không có phương tiện giao thông, ở bên ngoài cao ốc còn nguy hiểm hơn nhiều so với ở trong cao ốc.
Bên này, không tới mười giây, Luke đã chạy tới cao ốc BiDix.
Cách đó không xa cũng có tiếng còi cảnh sát vang lên, hiển nhiên là xe tuần tra của cảnh sát cũng đang chạy tới, nhưng lại không có tác dụng gì cả!
Không có dụng cụ chuyên nghiệp và thời gian, bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn chiếc thang máy lung lay sắp đổ kia mà phát sầu.
Đội phòng cháy chữa cháy có lẽ là còn có thể suy nghĩ một ít biện pháp, người ta là chuyên nghiệp, cũng mang theo rất nhiều công cụ, nhưng đêm nay khẳng định là đội phòng cháy chữa cháy sẽ không thể chạy đến kịp thời được.
Luke giơ hai tay lên, bắn dây thừng có móc trên tay trái ra, nhanh chóng bay lên trên.
Lúc dây thừng có móc bên tay trái sắp thu hồi hết, lại bắn dây thừng có móc trên tay phải ra, hắn nhanh chóng bay lên, giờ phút này dây thừng có móc trên tay trái cũng vừa đúng lúc hoàn toàn thu hồi lại.
Hai tay nhịp nhàng thay phiên nhau, hắn ở trên tường ngoài cao ốc không hề dừng lại từ dưới mặt đất vọt lên trên cao.
Đây là dây thừng có móc chuyên môn thiết kế cho loại thể chất siêu phàm như hắn, lúc thiết kế đã có loại hình thức bay lên với tốc độ cao này.
Chỉ trong thời gian vài giây, hắn đã lên tới chỗ thang máy.
Hai cái phi tiêu dây bằng hợp kim từ trong tay bay ra, vòng sang hai bên trái phải, quấn vòng quanh thang máy ngắm cảnh vài vòng, sau cùng quấn quýt lấy nhau ở dưới đáy thang máy.
Phần đuôi của hai cái phi tiêu dây thì lại quấn vào cấu kiện bằng thép của căn nhà bên cạnh, xem như là biện pháp bổ sung thêm một chút bảo hiểm cho thang máy.
Lúc này, hắn mới nói: "Người trong thang máy nghe kỹ đây, mấy người đã bị bao... Tạm thời đã an toàn. Bây giờ tôi sẽ đánh nát kính mặt bên, cứu mọi người ra, xin mọi người không nên di chuyển, không cần kinh hoảng."
Nói xong, hắn di chuyển đến mặt thang máy ngắm cảnh dựa sát vào tường ngoài tòa nhà.
Không thể đụng vào mặt kính ngoài cùng, tất cả hành khách bên trong đều bởi vì thang máy bị nghiêng mà dồn hết sang bên kia, nếu đánh vỡ thì lập tức sẽ có người từ nơi đó rơi xuống.
Hơn mười người ở trong thang máy đều run rẩy, có người còn kinh ngạc thốt lên "WTF", có người còn kêu to "OMG", có người sợ tới mức sắp tè ra quần rồi.
Luke lại không để ý tới bọn họ.
Tình huống của chiếc thang máy này cũng không quá tốt, phần kim loại neo giữ thành của nó ở phía trên đang kêu kẽo kẹt, tốc độ biến hình càng lúc càng nhanh, đã không kiên trì được lâu nữa.
Tay của Luke móc ra sau lưng, lấy ra một con dao găm dạng cong, đâm một nhát lên kính thang máy.
Ở dưới lực lượng khổng lồ, dao găm cắm vào bên trong lớp kính, vách kính ba một tiếng, vỡ vụn ra.
Đây chỉ là loại kính hữu cơ cường lực bình thường, chỉ cần đánh vỡ một điểm, nó sẽ vỡ thành rất nhiều khối vụn.
Đây cũng là nguyên nhân mà Luke chỉ dám động vào vách kính phía sát tường.
Hơn mười người bên trong lại liên tiếp kêu lên sợ hãi, có mấy người thậm chí còn bắt đầu động loạn: "Đừng, xin Thượng Đế cứu chúng tôi! Mau ngăn cản tên điên này..."
Trong lòng Luke không có một chút gợn sóng nào.
Chỗ này cao mấy chục mét trên không trung, đám người này vẫn còn ở bên trong trong thang máy ngắm cảnh, cũng có thể hiểu tại sao lại mất khống chế cảm xúc.
Thu dao găm lại, trong tay hắn lại một lần nữa có thêm một sợi phi tiêu dây, quấn lấy con dao găm quái dị, bỗng nhiên ném sang vách kính ở bức tường bên cạnh, đánh vỡ nó.
Luke nhìn vào bên trong, nhíu máy phát hiện ra bên trong thế mà ngay cả một nơi để cố định dây cũng không có.
Hắn thu dao găm lại, đưa tay lại một lần nữa bắn phi tiêu dây ra, quấn chặt lấy cái bàn công tác cực lớn nặng nhất trong phòng kia, cắm chặt xuống sàn, lại quấn sợi tơ bằng thép hợp kim ở phần đuôi phi tiêu dây vào móc khoá bên hông, tung người nhảy lên, từ lỗ hổng nhảy vào trong thang máy ngắm cảnh.
Người ở bên trong thang máy lại thét lên một tràng.
Luke lại chỉ nói: "Người vào bên trong sớm nhất tự bò xa ra một chút, nếu không bị nện trúng thì ráng chịu."
Lúc nói chuyện, hai tay của hắn duỗi ra, bắt lấy hai người gần nhất trong đám người đang chen chúc lại, đưa tay ném ra phía sau.
Hai người lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết, tuần tự theo lỗ hổng bay ra.
Thân thể của bọn họ xuyên qua lỗ hổng của thang máy, lại xuyên qua bức tường cao ốc bị đánh thủng kia, rơi vào trong phòng trong tòa nhà.
Nhưng trong miệng bọn họ vẫn tiếp tục phát ra tiếng kêu thảm thiết, không hề có dấu hiệu dừng lại.
Động tác của Luke bên này vẫn không ngừng, lại một lần nữa tóm lấy hai người, ném về phía sau.
Lại là hai tiếng kêu thảm, lại là hai người bị ném vào trong cao ốc.
Cứ lặp lại như vậy tới cặp thứ tư, người bị tóm đã không kêu thảm nữa.
Hai người bị ném vào trong cao ốc sớm nhất vốn vẫn còn đang kêu thê thảm, nhưng nhìn thấy trang trí trong căn phòng trước mắt, tiếng kêu thảm thiết trong cái miệng đang mở lớn giống như bị nhấn vào nút điều chỉnh âm lượng, từ cao xuống thấp nhanh chóng giảm xuống, khó có thể tin, một lát sau bọn họ thì thào: "Tôi được cứu? Tôi được cứu rồi?"
Luke lại không kiên nhẫn: "Không nghe thấy tôi nói gì sao? Sau khi đi vào thì bò xa ra một chút, bò không nổi thì nhờ người khác trợ giúp."
Người bên trong đang trong cơn mừng rỡ, nào còn thời gian chú ý tới hắn.
Luke cũng chỉ nói câu này, động tác trong tay vẫn không ngừng lại, lại là hai người bay vào.
Phanh! Phanh!
Hai người bị ném vào sớm nhất kia lập tức trở thành đệm thịt cho hai hành khách trong thang máy vừa được cứu vớt.
Người mới được cứu bình tĩnh hơn bọn họ một chút, ở trên mặt đất dùng cả tứ chi bò vào bên trong, người gan lớn hơn một chút còn tiện tay kéo hai tên xui xẻo bị nện đến ngạt thở kia ra.
Bởi vì thời gian đang gấp, Luke phi tiêu dây cố định không hề đặc biệt kiên cố, phát lực cũng không dám quá mạnh, hắn ném người vào căn bản đều ở vị trí 3-4m trong phòng.
Nếu như người được cứu đều chen chúc ở chỗ lỗ hổng không đi, mấy người bị ném vào sau cùng sẽ bị đẩy ra ngoài.
Chuyện này trì hoãn hắn kiếm điểm tích lũy a!
Có hai tên xui xẻo làm mẫu, người phía sau đều trung thực hơn.
Muốn cao hứng muốn khóc lóc, bò sâu vào bên trong thêm mấy mét, tùy tiện làm gì cũng được, chớ cản đường là được.
Vị to con đen xì bên ngoài này mặc dù cứu người rất anh dũng, nhưng tính tình cũng không hề tốt.
16 hành khách đã bị ném ra 7 đôi, Luke rốt cuộc đã trông thấy hai người quen biết cũ.
Ngay vừa rồi lúc mới đi lên, hắn đã thông qua vách kính thang máy nhìn thấy hai người bọn họ.
Hai vị này thân là các đại mỹ nữ trứ danh, vừa rồi lại bị một đống người chen ra vị trí vách kính ngoài cùng, không thể động đậy.
Hai khuôn mặt vốn vô cùng thu hút, cực kỳ mê người đều bị mặt kính ép thành hình dạng kỳ quái, Luke thậm chí còn có thể nhìn thấy mấy vết phấn lót màu trắng do hai người in ra ở trên mặt kính.
Hắn kém chút đã lấy điện thoại cầm tay ra, chụp lại tạo hình kinh dị này của bọn họ, cho mình một tấm hình lưu niệm tự chụp đầy xúc động.
Nhưng vì duy trì tạo hình tràn đầy vẻ thần bí như bây giờ, cuối cùng Luke vẫn không làm ra chuyện phát rồ như vậy.
Hắn mới vừa bắt lấy cánh tay của hai cô gái kia, bộ phận kim loại của thang máy rốt cuộc không chống đỡ nổi nữa, bịch một tiếng gãy lìa, toàn bộ thang máy từ góc nghiêng 45 độ, gọn gàng lộn ngược, bắt đầu rơi xuống.
Hai cô gái đều hét ầm lên, cho dù Luke đang đeo tai nghe điện tử, cũng không khỏi phải nhíu mày: Đây cũng là sư hống công à?
Cũng may là tiếng kêu của hai cô gái này, không có uy lực giống như "Sư hống công" chính quy như của Stephanie, nhưng cũng có thể để cho màng nhĩ của người bình thường nhức nhối.