"Chờ một chút, hơi đau một chút!" Đầu của Blake mới sắp chạm mui xe, đã kêu lên.
Động tác của Luke hơi dừng lại: "Đau chỗ nào?"
Blake cau mày, thử dùng sức vài lần: "Chỗ mắt cá chân, hình như là bị kẹt lại."
Chân Luke luồn vào trong lại hơi dùng thêm một chút lực, đạp cho chỗ ngồi phía trước nhích lên trên một chút: "Bây giờ hoạt động một chút xem, thử xem có thể rút ra được không?"
Blake cau mày, cắn chặt bờ môi: "Chút nữa, hình như là tốt hơn một chút, có không gian hoạt động rồi... ."
Hai người cứ thế duy trì tư thế lúng túng này trong khoảng mười giây, đột nhiên Blake lộ ra vẻ vui mừng: "Được rồi, rút ra được rồi."
Luke: "Vậy tôi tiếp tục đây."
Blake gật đầu.
Luke cũng cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ.
Vị trí chiếc xe này bị kẹt quá khéo, vừa vặn nhét vào bên trong đường ống ngầm, hai bên trái phải đều không có đầy đủ không gian.
Chắn gió phía trước có tài xế và rất nhiều khối bê tông vỡ, chắn gió phía sau cũng bị nện sập hơn phân nửa, trước sau đều không thể chui ra được.
Đương nhiên, nếu như hai người trong xe đều hôn mê, vậy thì vô cùng đơn giản rồi, trực tiếp lấy dao găm ra, cắt toàn bộ mui xe đi là được.
Cũng may, phiền toái nhất là Blake đã đã sắp thoát khốn.
Mắt cá chân của cô ta đã hết bị mắc kẹt, rất nhanh đã được Luke kéo ra ngoài.
Nhưng lúc nửa thân trên của cô ta mới từ cửa sổ phía trên chui ra, hai người đều vô cùng xấu hổ.
Bởi vì... Lại bị kẹt.
Luke: "... Chờ tôi rút chân ra đã."
Blake chỉ gật đầu, cũng có chút ngượng ngùng.
Vừa rồi, là bộ ngực đáng kiêu ngạo của cô ta bị kẹt ở dưới khe đùi của Luke.
Nếu như Luke mạnh mẽ dùng lực, vẫn có thể kéo cô ta ra, nhưng chỉ sợ là lễ phục dạ hội trễ ngực mà cô ta đang mặc sẽ bị tuột ra.
Một lát sau, Blake đứng ở bên cạnh mui xe.
Luke nhoài người chui vào trong xe, lấy một chiếc điện thoại di động trên chỗ ngồi phía sau ra, đưa cho Blake.
"Leo lên đi, tôi đưa cô lên trên." Hắn hơi khom người ra hiệu, cô ta ngoan ngoãn bám lên trên lưng hắn.
Một tay Luke nâng cô ta, hai chân và một tay khác phát lực, từ bên trong đường ống đã sụp đổ mau chóng bò lên.
Phía dưới cũng không an toàn.
Cho tới lúc này, ngẫu nhiên vẫn còn có vài trận dư chấn rất nhỏ, Luke cũng không muốn tình huống có một khối bê tông rơi xuống đập chết cô ta.
"Chờ ở chỗ này một lát, đừng chạy lung tung. Tôi xuống cứu tài xế, sau đó sẽ đưa hai người ra ngoài." Hắn vừa để cho Blake từ trên lưng nhảy xuống vừa dặn dò.
Blake tiếp tục gật đầu, cũng không lên tiếng.
Luke lại một lần nữa nhảy xuống đường ống ngầm, đồng thời từ cửa sổ phía trên chui vào trong xe.
Hai phút sau, hắn cõng lái xe đang hôn mê leo lên: "Đi thôi, đi theo tôi, bước chân ổn định, không nên vội vã."
Một tay của Luke đỡ lái xe ở sau lưng, một tay khác nắm Blake, miệng tán gẫu phân tán lực chú ý của cô ta, miễn cho cô ta khỏi nhìn vị lái xe không may đang đổ máu như suối này: "Sao cô lại đi một mình tới đây?"
Blake: "Một... người bạn của mẹ tôi tổ chức bữa tiệc ở trên lầu, tôi đi theo chơi."
Luke: "Làm sao ông ấy không đi cùng với cô?"
Sắc mặt của Blake hơi khó coi, do dự một chút mới nói: "Ông ấy có chút việc nên đi trước rồi."
Luke nhìn sắc mặt của cô gái này, trong lòng cảm thấy kỳ quái: Làm sao cô bé này lại gọi điện thoại cho Claire để cầu cứu, mà không phải là cầu cứu "người bạn của mẹ" kia? Vị kia hẳn là đang ở ngay trong cao ốc này!
Trong đó có khả năng là đã xảy ra chút chuyện không tiện nói, hắn cũng không có ý định hỏi kỹ.
Ba người cứ như vậy, cẩn thận đi ra ngoài bãi đậu xe ngầm.
Níu lấy một cảnh sát tuần tra, Luke nhanh chóng nói rõ tình hình thương thế của lái xe, để bọn họ mau chóng tìm xe cứu thương đến, sau đó mới quay đầu lại nói với Blake: "Được rồi, chờ chút nữa cô cũng có thể đi theo xe cứu thương. Có chỗ nào không thoải mái, tới bệnh viện kiểm tra, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho tôi."
Nói xong, hắn móc một tấm danh thiếp ra đưa tới.
Blake nhận lấy tấm danh thiếp, miệng nói: "Cám ơn."
Luke vừa gật đầu, vừa xoay người: "Được rồi, tôi còn phải tiếp tục làm việc, sẽ không tiễn cô... Ách "
Blake tiến lên một bước, cho hắn một cái ôm thật chặt, còn hôn lên trên gương mặt hắn một cái: "Thực sự là rất cám ơn anh, Luke."
Luke lộ ra nụ cười đặc trưng: "Không cần, đây là công việc của tôi!" Vừa nói vừa xoay người tiến vào trong cao ốc.
Nhưng mà, giờ phút này trong lòng hắn cũng không khỏi phải than thở: Hàng thật kích cỡ thật! Quả nhiên là hàng thật kích cỡ thật a!
Blake lại lộ ra vẻ mặt phức tạp đứng ở nơi đó, kéo kín quần áo thường trên người.
Mặc dù bộ quần áo thường này cũng dính rất nhiều bụi bẩn, nhưng so với chiếc váy dài trễ ngực vừa bẩn vừa nát ở trên người cô ta thì vẫn còn tốt hơn nhiều.
Đây vốn là bộ quần áo bình thường ở trên người Luke, nhưng Luke thấy dáng vẻ chật vật của cô ta, tự động cống hiến ra.
Nghĩ đến câu nói trước đó của Luke, trong lòng cô ta hiện lên cảm giác khó hiểu.
Có ít người, chỉ lấy được chút tiền lương ít ỏi, lại có thể quên mình tới cứu mình.
Có ít người, gia sản ngàn tỉ, lại ngồi nhìn cô bị nhốt ở dưới mặt đất, một đi không trở lại.
Trong lòng cô ta vốn có một ý nghĩ, lúc này rốt cuộc đã có quyết định: Chính mình sẽ ở lại Los Angeles với ba, sẽ tuyệt đối không đi San Francisco.
Luke không biết, tùy ý một câu nói của mình, đã thay đổi vận mệnh tương lai của cả một gia đình.
Khác biệt với ý nghĩ "Cứu vớt dân chúng" của thiếu nữ đơn thuần Blake kia, lúc này hắn tiến vào trong cao ốc, là cứu một đám đại nhân vật giống "như heo".
Loại hình dung "như heo" này là Selina gửi tới, hiển nhiên là tâm trạng của cô không được tốt cho lắm.
Bởi vì, cô ta đang phải leo bộ lên lầu.
Cao ốc Reddick tám mươi hai tầng có bề ngoài rất đẹp, nhưng khi các đại nhân vật không dám sử dụng thang máy để đi xuống, lại không thể sử dụng máy bay trực thăng rời đi, thì nó lại trở thành một ngọn núi cao giống như muốn đòi mạng đám đại nhân vật.
Mà đối với Đồn cảnh sát Los Angeles, mức độ đòi mạng còn cao hơn.
Bởi vì vị sếp lớn nhất của Đồn cảnh sát Los Angeles nhận được rất nhiều cuộc điện thoại, để ông ta không thể không điều lực lượng cảnh sát vốn vô cùng khuyết thiếu đi tới, đưa đám đại nhân vật từ trreen tầng cao nhất của cao ốc này xuống.
Selina với tư cách là một trong số ít các nữ thám tử tinh nhuệ ở khu thành thị, lập tức bị điều đi ra, để cô ta đi lên đưa hai đại nhân vật giới tính nữ xuống.
Lúc ấy cô ta lập tức buột miệng chửi tục.
Nhưng nhân viên cảnh sát xung quanh lại không có một ai lên tiếng, chẳng qua chỉ dùng ánh mắt vừa tán thưởng vừa kính ngưỡng để nhìn cô.
Bọn họ cũng không có ai dám to gan như vậy, mắng đám người phía trên kia là heo, mặc dù bọn họ cảm thấy loại từ hình dung này cực kỳ chuẩn xác.
Selina cũng chỉ thể hiện sự bất mãn mà thôi, cô ra có thể lực dồi dào làm cơ sở, chỉ là trong lòng khó chịu.
Hai nữ cảnh sát khác cũng chỉ có thể sầm mặt âm thầm leo cầu thang, trong lòng điên cuồng mắng chửi những vị đại nhân vật trên tầng cao nhất kia, cùng với người nhà bọn họ.
Nghĩ đến việc mình phải leo lên 82 tầng lầu, sau đó đón ba năm người khác, lại dìu đỡ bọn họ đi xuống 82 tầng, lúc này trong lòng bọn họ đã hoàn toàn hỏng mất: Người ta cũng là phụ nữ mà!
Lúc Luke gọi điện thoại, Selina đang cùng nghỉ ngơi với nhóm nhân viên cảnh sát xui xẻo này.
Một hơi leo lên 50 tầng lầu, hoàn toàn khác biệt so với việc một hơi lên lên năm tầng lầu.
Nếu không phải là thỉnh thoảng điện thoại của cấp trên gọi tới thúc giục, nhân viên cảnh sát cùng lắm chỉ leo đến tầng 30 đã nghỉ ngơi rồi.
Luke vừa dùng tốc độ bình thường, chạy chậm lên trên, vừa suy nghĩ: Như thế này không ổn nha, quá lãng phí thời gian, cần phải suy nghĩ tìm biện pháp khác đưa đám kia heo đi mới được.
Nghĩ như vậy, hắn gửi một tin nhắn sang cho Selina.
Selina ở bên kia nhận tin, mừng rỡ, vội vàng khẳng định ý nghĩ của hắn.
Cô ta cũng không muốn phải leo cầu thang cả đêm. . . .