Ra ngoài cửa hội hợp với Luke, hai người trực tiếp đi xuống lầu.
Lúc đi qua lầu 30, bắt kịp nhóm nhân viên cảnh sát đang đi xuống lầu, hai người cười nói phía trên đã có SWAT tiếp nhận, mọi người có thể kết thúc công việc.
Nhóm nhân viên cảnh sát lập tức cảm động đến rơi nước mắt.
Vừa chạy như điên xuống lầu, Selina vừa không quên lẩm bẩm mắng đám đại nhân vật giống như lũ heo ở trên tầng cao nhất: "Cậu có biết đám khốn kiếp kia tởm lợm cỡ nào không? Thế mà hỏi vì sao người của đồn cảnh sát chúng ta còn chưa tới, bọn họ cho rằng bò lên 82 tầng giống như đi hơn 100m đường thẳng hay sao?"
Luke tiếp tục nhảy xuống một tầng nữa, miệng nói: "Bọn họ không sợ chết?"
Selina ở sau lưng hắn cũng liên tục nhảy xuống bậc thang: "Có người sợ chết, còn mang theo vệ sĩ, trước lúc chúng ta tới đã đi theo lối cầu thang rời đi, những tên trên lầu đều là một vài tên kém hơn một chút."
Luke giật mình: "Là một đám cao không tới thấp chẳng phải, lại ưa thích huênh hoang nửa vời?"
Selina: "Đương nhiên. Nhân viên công tác và nhân viên tạp vụ đều bị bọn họ quát tháo loạn, một đống lớn yêu cầu vớ vẩn, căn bản là không có thời gian đi lên trên mái kiểm tra tình huống."
Luke kỳ quái: "Vậy bọn họ vẫn biết máy bay trực thăng không thể hạ cánh ở trên mái nhà?"
Selina: "Vệ sĩ của mấy đại nhân vật chạy trốn sớm nhất kia, đã lên xem qua tình huống, lúc trở về báo cáo thì bọn họ cũng nghe thấy, sau đó không có ai đi lên nữa."
Luke: "... Được rồi, cũng không thể cho rằng tất cả mọi người đều tích cực. Cho dù là có uy hiếp tới mạng sống, cũng có người muốn lười."
Hai người vừa mắng đám đại nhân vật óc heo ở trên lầu kia, bóng người lại nhanh nhẹn giống như khỉ, liên tục nhảy xuống bậc thang, không tới hai phút đã chạy ra ngoài cao ốc.
Sau đó, hai người ngồi lên xe công vụ do Selina mới lái tới.
Lần này là Selina làm lái xe, Luke ngồi trên ghế lái phụ, cũng thuận tiện để hắn xuống xe cứu người.
Có Selina, sử dụng máy bay không người lái và hệ thống giám sát trên xe công vụ thu thập tình huống xung quanh, tính nhắm vào của hành động cứu viện của hắn lại càng mạnh.
Cố gắng tìm những tình huống nguy cấp, sự cố lớn để cứu trợ, điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy không ngừng chảy vào trong hệ thống.
Nhưng mà, không có vị chó săn của đài truyền hình nào chạy tới phỏng vấn bọn họ.
Đèn hiệu cảnh sát trên xe lóe sáng cùng với huy hiệu cảnh sát mà hai người bọn Luke đang đeo, đều làm cho đám paparazzi chuyên nghiệp không có một chút hứng thú nào.
Xe cảnh sát chạy tới chạy lui cũng không có gì kỳ lạ, cảnh cảnh sát cứu người càng là có thể thấy được ở khắp mọi nơi.
Mục tiêu của đám paparazzi chuyên nghiệp không phải là những cảnh sát bình thường, mà là vị siêu phàm—— Batman kia!
Vị siêu anh hùng đột nhiên xuất hiện này, dùng một vụ tai nạn lớn để mở màn, leo lên sân khấu thế giới, mới là mục tiêu duy nhất của đám paparazzi.
Bởi vậy, máy bay trực thăng của đài truyền hình bay tới bay lui trên trời, trên mặt đất, xe phỏng vấn cũng khắp nơi lôi kéo dân chúng được Batman cứu mà phỏng vấn, cũng không có ai để ý tới một thám tử bình thường đang ngồi trên xe cảnh sát, treo huy hiệu cảnh sát, cần mẫn với sự nghiệp cứu người.
Bận rộn cả đêm, mãi đến lúc chân trời bắt đầu lộ ra ánh rạng đông, hai người bọn Luke mới lái xe rời khỏi khu thành thị.
Tất cả các bộ ngành phục vụ cộng đồng đều là một mảnh rối ren, nhưng trên cơ bản thì tình huống nguy cấp đã được bài trừ, Luke và Selina chỉ nói cho Elsa biết một tiếng, sau đó trở về nhà nghỉ ngơi.
Sau khi về nhà, mở cửa phòng, Luke lập tức nhìn nhìn vào phòng của Claire, sau đó ra hiệu cho Selina nhỏ giọng một chút, không được làm ầm ĩ.
Selina quăng tới ánh mắt nghi vấn, Luke thay dép xong, tránh tủ giày đang bị thân thể của mình che khuất ra, chỉ chỉ.
Cô ta lập tức hiểu là có chuyện gì.
Một đôi giày cao gót màu xám đang nằm ở trong đó.
Đây không phải là giày của Claire.
Sức sống của cô nàng nghịch ngợm kia quá tràn đầy, cơ bản là chỉ thích hợp xỏ giày vận động.
Mặc dù đôi giày cao gót này vô cùng bẩn, nhưng nhãn hiệu bên trên chứng minh giá của nó không hề rẻ, chính Claire sẽ không nỡ bỏ tiền mua.
Hai người bọn Luke cũng không cần phải rón rén, chỉ cần không lớn tiếng trò chuyện cười đùa, khả năng cách âm của nhà này vẫn rất không tệ.
Hai người riêng phần mình đi tắm, sau đó mở tủ lạnh tìm chút thức ăn, bắt đầu ăn.
Khối Vàng cũng từ trong phòng chạy ra, ngồi ở trước mặt Luke lắc đầu vẫy đuôi.
Luke: "Được rồi, tối hôm qua ở nhà không xảy ra vấn đề gì, cũng tính là mày đủ cần mẫn."
Khối Vàng trợn to đôi mắt chó, dấu hỏi đầy đầu: Sau đó thì sao?
Luke lấy hai đía thức ăn lớn trên bàn đưa cho nó: "Mày cũng ăn đi."
Khối Vàng cau mày nghĩ trong chốc lát, cuối cùng vẫn cúi đầu xuống bắt đầu ăn.
Nó vốn muốn đòi chút thù lao, nhưng Selina đột nhiên thông qua phân thân ở trong người cô cảnh cáo Khối Vàng, tuyệt đối là không được nói.
Khối Vàng cảm thấy được ý nghĩ của Selina, quả đoán im miệng.
Nhưng nó vẫn có chút không hiểu rõ: Làm việc, lại đòi thù lao, đây không phải là quy tắc của nhân loại mà Luke dạy nó hay sao?
Selina nhìn nét mặt của nó, vẫn truyền tới một câu: Đối với người nhà và bạn bè, thì không thể sử dụng loại quy tắc này. Giống như là mỗi ngày mày ngủ ở trong phòng tao, nhưng tao có thu tiền thuê nhà của mày không?
Khối Vàng: ... Đó là Dollar ngủ.
Trong lòng Selina kinh hãi: Tinh thần mặt dày của mày càng ngày càng thuần thục nha! Nói, học từ ai?
Khối Vàng vẫn không dừng ăn, chỉ len lén dùng đôi mắt nhỏ như hạt đậu đen liếc nhìn người nào đó ở trên bàn ăn.
Người nào đó đang vừa ăn, vừa xem tin tức bản địa nghiêng đầu: "Sao vậy?"
Hắn hoàn toàn không chú ý tới hai tên đang dùng ý niệm trao đổi với nhau kia, lực chú ý đều đặt ở trên tin tức bên trên tablet.
"Luke, anh về rồi à?" Một tiếng reo hò từ trong phòng khách bên kia vang lên.
Luke ngẩng đầu, mỉm cười: "Đương nhiên, bận rộn cả một đêm, cũng nên trở về nhà nghỉ ngơi chứ. Sao em không ngủ thêm một lát nữa? Blake, buổi sáng tốt lành."
Từ bên phòng khách bên kia, trong lối đi có hai thiếu nữ xinh đẹp mặc áo thun quần cộc đi ra, dáng vẻ đều là tóc tai rối bời quần áo không chỉnh tề.
Claire chạy tới, vừa vòng quanh Luke nhìn nhìn, vừa nói với Selina: "Ừm, sáng sớm tốt lành, Selina."
Selina chỉ ậm ự, tiếp tục há to miệng nhai đồ ăn, đối với lời hỏi thăm ứng phó của Claire này cũng không để bụng.
Luke là anh của người ta, đương nhiên là cô không có ách nào so sánh được.
Cô chỉ vẫy vẫy tay: "Blake, tôi có thể gọi cô như thế chứ?"
Blake chỉ hơi hơi nhanh chân bước tới, hướng về phía cô ngượng ngùng cười cười: "Có thể. Selina, chị tốt chứ. "
Selina: "Nếu như đói, thì ăn chút gì đi, ăn no mới ngủ ngon giấc được."
Blake ghé mắt: Ăn rồi ngủ? Như thế sẽ thêm ra bao nhiêu mỡ đây!
Nhưng nhìn hình thể của Selina, cuối cùng cô ta vẫn không lên tiếng.
Selina cũng không sợ béo.
Claire cũng tỉnh ngộ lại, lôi kéo Blake đi vào nhà vệ sinh.
Một lát sau, ngồi vào bàn ăn, mọi người mới bắt đầu tám chuyện.
Bọn Luke cũng không hỏi tại sao Blake lại tới nhà mình ngủ, đoán hẳn là có chút chuyện gì đó không dễ nói.
Câu chuyện của mọi người đều là tình hình động đất tối hôm qua.
Bên trên tablet bên cạnh, vẫn đang phát tin tức ở Los Angeles.
Luke nhìn Claire đang vui vẻ ăn uống, vẫn hỏi một câu: "Gọi điện thoại cho Robert và Catherine chưa?"
Claire gật đầu: "Tối hôm qua lúc em gọi điện thoại cho anh, đã thông báo cho hai người rồi, để hai người không cần lo lắng."
Luke cũng không hỏi nhiều.
Ăn điểm tâm xong, Selina lập tức trở về phòng nghỉ ngơi, thể năng của cô ta còn kém Luke rất nhiều, bận rộn cả một đêm cũng cần phải mau chóng nghỉ ngơi.
Luke ngồi ở trong phòng khách, pha một ấm trà, vừa uống vừa xem tin tức trên tivi. . . .