Stark không nhìn thấy, mỗi khi anh ta chê một câu, ánh mắt của Pepper ngồi bên cạnh lại bất mãn thêm một phần.
Đại thiếu gia nào đó bình luận, lại thực sự là có chút hơi tập trung quá.
Nói đến việc dùng thủ đoạn kỹ thuật, anh ta mới là người xuất sắc nhất trong nghề.
"Cũng chỉ có cái áo choàng kia là có chút thú vị, nhưng giờ là niên đại nào rồi, thế mà vẫn còn dùng loại thủ đoạn lướt đi lạc hậu này? Uhm, hoàn toàn có thể dùng tên lửa đẩy Plasma, trực tiếp bay lượn, mà không phải là lướt đi..."
Mình có nên làm một món đồ chơi ra để chơi hay không nhỉ? Đại thiếu gia nào đó nói đến đây, trong đầu đột nhiên hiện lên một ý nghĩ.
Sau khi ý nghĩ này xuất hiện, cấu tứ linh cảm ở trong đầu anh ta dâng lên giống như là thuỷ triều!
Anh ta là ai? Chính là thiên tài Tony Stark!
Chỉ cần anh ta có cảm hứng, sẽ có thể trong nháy mắt phát minh ra một loại kỹ thuật siêu cấp!
Đại thiếu gia nào đó hoàn toàn không chú ý tới sắc mặt của phụ tá riêng ngồi bên cạnh đã biến thành màu đen.
Anh ta vội vàng nói một tiếng, muốn đi suy nghĩ phương án rơi từ trên không trung xuống an toàn cho cô, cũng bảo cô ta xử lý tốt công việc liên quan tới việc quyên tiền cho vụ động đất này của công ty, sau đó biến mất ở trong thang máy.
Chỉ để lại Pepper với vẻ mặt tràn đầy sự bất đắc dĩ, chậm rãi đứng lên.
Cô ta thở dài, nghiêng đầu xem tivi.
Trên TV, một người mặc chiến giáp màu đen đang ầm một tiếng đánh vỡ tường ngoài tầng năm, hai tay ôm một nhà ba người, cấp tốc xẹt qua ở bên trên ngọn lửa, bịch một tiếng đứng vững ở trên mặt đất.
Sau khi hạ xuống, người trong gia đình kia đều khó có thể tin, người đàn ông ôm lấy vợ và con gái, khó có thể tin khóc thành tiếng: "Chúng ta đều còn sống, quá tốt, thật sự là quá tốt rồi!"
Bóng người màu đen lại đã tăng tốc chạy nhanh, lại một lần nữa vọt vào bên trong đám cháy.
Anh chừng nào thì mới có thể làm được giống như người ta, thành thục hơn một chút! Trong lòng Pepper chua xót, rốt cuộc nói một câu: "Tắt TV."
"Được rồi, Ms Potts. Hôm nay tinh thần của cô không được tốt cho lắm, nên nghỉ ngơi nhiều hơn." Một giọng nam ấm áp vang lên.
Pepper cười khổ: "Cám ơn, Jarvis, mày còn thân mật hơn Tony nhiều."
Jarvis: "Ngài ấy chỉ là không sở trường việc thể hiện tình cảm mà thôi..."
Pepper đưa tay: "Được rồi, mày không cần phải nói nữa Jarvis, gặp lại."
"Gặp lại, Ms Potts."
...
Trong một quán rượu cũ nát, mặt mũi battender tràn đầy vẻ ủ rũ thu dọn quầy bar bừa bộn.
Nơi này có chai rượu vỡ vụn văng khắp nơi, trần nhà cũng mất một mảng lớn, trên mặt đất đều là nước bẩn.
Anh ta bất mãn kêu lên: "Wade, cậu không thể đến giúp tôi được à?"
Wade ngồi ở trước ti vi bắt hai chân lên trên quầy bar, làm như thế khiến gã không cần để ý tới nước bẩn ở trên mặt đất, nhàn nhã cầm bia uống một ngụm: "Tôi là khách, tôi trả tiền cho lon bia này, những chai rượu trước kia, tôi cũng đều trả tiền."
Battender vung tay lên cho gã một dấu hiệu quốc tế, chấp nhận số phận tiếp tục thu dọn, trong miệng lầm bầm nói: "Xem tivi thì làm được cái gì? Cậu cả đời đều sẽ chỉ vì tiền mà đi giết người. Muốn làm Batman? Chờ kiếp sau đi!"
Wade bĩu môi: "Đừng tưởng rằng ông nói hai câu, là có thể để tôi từ bỏ ý nghĩ kiếm tiền, ông dựa vào cái gì cho rằng Batman không có tiền? Nhìn bộ trang bị của người ta xem, ít hơn 100 ngàn đô la thì tôi thua ông 100 đồng."
Battender: "Cậu cho rằng tôi ngốc à? Chỉ là hiệu quả chống đạn của bộ trang bị kia, đã đáng giá 100 ngàn đô la, còn chưa nói tới việc người ta còn có thể bay."
Wade tiếc nuối nhún nhún vai, gã còn muốn mượn cơ hội này đánh cược với battender, đem tiền rượu mới vừa chi ra thắng trở lại.
Giờ phút này ở bên trên màn hình TV, một bóng đen bay ở trên không trung, đón được một người phụ nữ từ trên lầu rớt xuống, lại lướt đi nửa vòng mới rơi xuống đất, sau khi để người phụ nữ kia xuống, mới lại một lần nữa phi thân lướt đi.
Wade cũng có chút ao ước: Tên này thực sự là rất có tiền a!
Chỉ là cái áo choàng có thể lướt đi này, giá cả tuyệt đối không phải là người bình thường có thể tưởng tượng được, chế tạo còn khó hơn xa so với bộ giáp chống đạn kia.
Thế nhưng, làm sao mà tên này lại che kín mặt như thế? Trừ khi cực kỳ xấu xí, bằng không thì ai lại che mặt mình kín mít như thế, hay là mặt mũi của tên này bị hủy rồi?
Với khuôn mặt đẹp trai này của mình, về sau nếu như làm gì náo động tuyệt đối là sẽ không đội nón trụ mặt nạ gì hết, quá mất mặt! Trong lòng Wade tràn ngập cảm giác ưu việt: Dù không nhiều tiền bằng, nhưng ít nhất thì tao cũng đẹp trai hơn mày!
...
Cùng lúc đó, nơi nào đó ở Los Angeles, trong một chung cư cũ nát, một đám người cũng đang xem TV.
Một người cường tráng trọc đầu nhìn lên TV, người cao lớn màu đen kia một cú đá bay một tên cướp đang giao chiến với cảnh sát, ùng ục nuốt một ngụm nước bọt xuống, không nhịn được lẩm bẩm nói: "Lúc đó nếu như chúng ta hành động, chẳng phải là sẽ đụng phải tên này hay sao?"
"Ngu xuẩn, mày không chú ý thấy à, gã ta chủ yếu là đang cứu người. Những tên tội phạm kia đều đang ảnh hưởng tới việc gã cứu người nên mới bị đánh!" Một người đàn ông trung niên Mỹ Latinh có khuôn mặt thon gầy râu ria xồm xoàm mắng.
Người cường tráng đầu trọc kia sờ sờ lên đầu: "A, hình như là thế thật."
Những người khác ở trong phòng đều không ngu xuẩn giống như tên cường tráng đầu trọc này, ánh mắt đều lóe lên suy nghĩ về khả năng này.
Người đàn ông trung niên nhìn vẻ mặt của mọi người, chỉ có thể tiếp tục mở miệng nói: "Trước đó, tên Batman gì đó này đều chưa từng thấy xuất hiện, rất có thể là gã chỉ vì động đất xảy ra, mới lâm thời đi ra hoạt động. Thêm nữa, gã không giết chết bất kỳ ai, cùng lắm chỉ đánh bị thương. Hơn nữa đó là khu thành thị Los Angeles, mục tiêu hành động của chúng ta ở phía Đông quận Los Angeles, còn cách tới mấy chục cây số."
Mọi người nghe thấy lời này của gã, rốt cuộc không giữ im lặng nữa, mồm năm miệng mười đồng ý.
Người đàn ông trung niên lại không coi những lời nói nhảm này ra gì cả, tiếp tục kiên định lòng tin của mọi người: "Đừng quên, chúng ta muốn là một trăm triệu đô la tiền thưởng kia. Mấy người nếu như sợ chết không muốn kiếm tiền, vậy rời khỏi sớm một chút đi, vừa vặn ít đi vài người chia tiền."
Tất cả mọi người đều im lặng không nói.
Người chết vì tiền chim chết vì mồi, đây là chân lý từ thời xa xưa.
Bọn họ làm sao có thể chỉ vì một quái nhân áo đen không rõ danh tính mà dừng hành động.
Còn chưa nói, tên này xác thực là không giết người, vậy coi như gặp phải gã, cũng không nhất định là sẽ nguy hiểm hơn gặp phải cảnh sát tuần tra phổ thông.
Ăn đạn của cảnh sát tuần tra thì có thể sẽ chết, bị tên kia đánh lại không chết.
Trong lòng một đám người cảm thấy âm thầm lo sợ tự thuyết phục chính mình, lại không nỡ bỏ một trăm triệu đô la tiền thưởng này, vẫn tiếp tục chuẩn bị cho hành động cướp tù của mình.
...
Luke không biết, đại thiếu gia nào đó thế mà bởi vì món chiến giáp Batman hàng nhái vụng về kia, sớm sinh ra suy nghĩ muốn đi nghiên cứu chiến giáp sắt thép, đồng thời đã bắt đầu nghiên cứu chế tạo.
Hắn cũng không biết, chiến giáp Batman bị vị đại thiếu gia kia chê bai như một món rác rưởi.
Đương nhiên, coi như là biết rõ, hắn cũng chỉ cười một tiếng mà cho qua.
Tony chê bai cũng không hề sai, Luke cũng sẽ không phản đối.
Hắn cũng có được đại bộ phận năng lực kỹ thuật của Tony, lòng dạ biết rõ mấy khuyết điểm kia.
Thế nhưng, đây là chuyện không có cách nào khác.
So sánh với đại thiếu gia nào đó có khối tài sản được định giá ở mức mấy trăm tỷ, kinh phí mà Luke đầu tư vào trang bị, căn bản không thể gọi là làm nghiên cứu khoa học.
Đây là điểm thứ nhất.
Thứ hai, thể chất của Luke khác so với Tony.
Người nghèo dựa vào biến dị, người giàu tiếp cận khoa học kỹ thuật. Câu danh ngôn comic này không phải là không có lý.
Mà cái gọi là biến dị kia, chỉ chính là đi tiếp cận với lực lượng thân thể, đây cũng là ước mơ duy nhất của người nghèo.
Mặc dù Luke không biến dị, nhưng tố chất thân thể mạnh mẽ của hắn cũng rất tiết kiệm tiền.
Xem Tony vì sự an toàn của chính mình, phải bỏ ra một trăm triệu đô la nghiên cứu phát minh một ít kỹ thuật, Luke có lẽ là không cần, cũng có thể bảo chứng chính mình vẫn bình an vô sự. . . .