Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 667: CHƯƠNG 667: NGƯỜI NÊN ĐƯỢC THƯỞNG HUÂN CHƯƠNG

Blake lại một lần nữa há to miệng: "Anh ấy? Nấu ăn?"

Cô ta vốn còn cảm thấy Luke có chút giống cha mình, vừa rồi sau khi biết hắn đánh rất giỏi, lại càng có loại cảm giác này.

Kết quả, bây giờ đột nhiên lại xuất hiện thêm "sở trường nấu ăn" là có chuyện quỷ quái gì?

Chỉ cần tưởng tượng ra cảnh cha mình vào bếp nấu ăn, cô ta đã có cảm giác rất quái dị!

Nếu như vậy, Luke thật sự là không giống cha mình.

Giờ phút này Luke cũng đã đi ra, hướng về phía bọn họ cười cười: "Rất nhanh, mấy phút nữa là xong thôi."

Một lát sau, ba cô gái nghe thấy hắn gọi, đều đi vào phòng bếp bưng cơm trưa ra.

Món ăn là Beggar's Chicken phiên bản Mỹ đã sớm nướng xong, cùng mới vừa bò bít tết mới nấu xong tức thì.

Luke sợ Blake không thích ăn gà, mới làm thêm mấy phần.

Kết quả, Blake chỉ mới nếm thử một miếng Beggar's Chicken, đã thích mùi vị, tướng ăn có khả năng so sánh với Selina trong lần thứ nhất ăn món gà này.

Lúc bốn người đang ăn đến quên cả trời đất, chuông cửa vang lên.

Luke đứng dậy đi ra mở cửa.

Trong số 4 người, chỉ có tay của hắn là còn sạch sẽ, ba cô gái đều dùng taycầm lấy lấy Beggar's Chicken gặm.

Mở cửa phòng, nhìn người cường tráng đầu trọc còn cao hơn mình gần nửa cái đầu, thân thể lại còn to lớn hơn một vòng lớn ở trước mặt, Luke lại nở nụ cười, đưa tay ra nói: "Ông tốt chứ, là Mr. Ray - Gaines đúng không?"

Người cường tráng đầu trọc nhếch miệng cười một tiếng, đưa tay ra bắt tay hắn: "Đúng vậy, thám tử Luke - Coulson, thật hân hạnh được gặp cậu, gọi tôi là Ray là được."

Luke mỉm cười: "Vậy cũng xin gọi tôi là Luke đi, còn vị này..."

Một người phụ nữ đứng sau lưng người cường tráng đầu trọc này tiến lên, cũng bắt tay Luke: "Luke, tôi là Emma."

Luke gật đầu, hoàn toàn mở rộng cửa ra, nhường đường: "Mời vào, Blake vẫn đang chờ đợi hai người."

Đợi tới lúc ba người đi vào trong phòng khách, ánh mắt của Ray và Emma rơi lên trên người Blake ở chỗ bàn ăn, đều hơi sững sờ: "Blake?"

Blake quay đầu lại, cánh gà đang ngậm trong miệng cũng vung vẩy, va lên trên gương mặt, in ra một vết tích bóng nhẫy: "Cha, mẹ?"

Ray và Emma đều dở khóc dở cười.

Hôm qua bọn họ ở trong điện thoại, cảm nhận được cảm xúc của Blake vô cùng không thích hợp, lúc liên lạc với vị bạn trai giàu có Daniel - Riddick kia của Emma, đối phương lại ấp a ấp úng, chỉ nói là Blake đi tới nhà bạn ở tạm.

Sau khi trận động đất ngừng, Blake không đi theo vị bố dượng tương lai kia, lại chạy tới nhà bạn, tình hình này vô cùng không thích hợp.

Ray và Emma lo lắng cho con gái, lập tức vội vã từ San Francisco trở về.

Nhưng nhìn thấy mặt con gái bóng loáng đầy mỡ, bọn họ cảm thấy có lẽ là mình đã nghĩ quá nhiều.

Xem tình hình này, có vẻ cũng không giống như là tâm trạng không tốt nha!

Blake rốt cuộc cũng kịp phản ứng lại, để cánh gà xuống, đứng lên chạy tới, ôm lấy hai người, trong miệng đã cực nhanh nói: "Hai người đều không sao, đều không sao, quá tốt rồi."

Sau trận kích động này của cô ta, mỡ trên mặt ngoài miệng đều dính lên trên mặt cha mẹ mình.

Mọi người mỉm cười nhìn nhau.

Sau tai nạn, mọi người luôn muốn tự mình xác nhận, mới có thể tin tưởng là thân nhân vẫn an toàn.

Hôm qua Ray và Emma vẫn còn ở San Francisco, chấn động ở nơi đó mạnh hơn Los Angeles rất nhiều, nghe nói còn có không ít căn nhà cũ bị sụp đổ.

Blake lo lắng cho cha mẹ mình mới là bình thường.

Giống như Luke, dù Claire đã gọi điện thoại, cũng muốn tự mình gọi cho Robert và Catherine trò chuyện, để bọn họ xác định được mình mình không có việc gì.

Gia định Blake đoàn tụ, cũng không ở nhà Luke lâu, khách sáo vài câu, ba người cũng nói lời cáo từ.

Lúc Luke đưa bọn họ tới cửa ra vào, Ray đưa tới một tấm danh thiếp, lại đưa tay ra nắm chặt tay hắn: "Tôi làm việc trong đội cứu viện trên không ở Los Angeles, có việc gì cần, có thể tìm ta bất cứ lúc nào."

Luke cười gật đầu: "Nhất định."

Ray là một người không nói nhiều, nhưng lại có cảm giác là có thể tin được, câu nói này chính là ghi nhớ tình cảm của Luke.

Hơn nữa, món nợ tình cảm này rất nặng.

"Có gì cần thiết ", "Bất cứ lúc nào" đại biểu chỉ cần Luke cần gì, hầu như là ông ta sẽ ra tay giúp đỡ không cần điều kiện.

Đội cứu viện trên không vẫn có chút tác dụng, ít nhất là máy bay trực thăng luôn có mặt chờ lệnh.

Đưa tiễn gia đình này xong, Luke và Selina cũng thu dọn rồi đi ra ngoài.

Đến đồn cảnh sát, đã là một giờ chiều.

Hai người bọn Luke đi vào văn phòng của Elsa, chỉ thấy cô ta đang gọi điện thoại.

Nhìn thấy hai người đi vào, rất nhanh cô ta cúp điện thoại, trực tiếp mở cái túi mà Luke đưa tới ra, móc bánh ngọt bên trong ra bắt đầu ăn.

Luke ra hiệu cho Selina, cô lập tức đi ra ngoài đến bàn làm việc của mình lấy sữa bò cho Elsa.

Luke cười nói: "Bận rộn hơn nữa cũng phải ăn cái gì đi, chị cũng không phải lànghị viên, nghỉ ngơi mấy phút, Los Angeles cũng sẽ không loạn hơn."

Elsa há to miệng ăn bánh ngọt, mơ hồ nói: "Biết Batman không?"

Luke buông tay: "Có ai không biết chứ?"

Elsa nói: "Lần này, đồn cảnh sát, uhm, hẳn là hội đồng thành phố đều muốn tặng huân chương vinh dự cho vị Batman này."

Luke ha ha: "Anh ta cứu được nhiều người như vậy, đó không phải là anh ta nên được hay sao?"

Elsa trợn mắt một cái: "Thôi đi, cậu cứu người ít hơn hắn ta à?"

Luke cười không lên tiếng, yên lặng xem hệ thống.

Kinh nghiệm của ký chủ: 24890/90000.

Điểm tích lũy: 14590.

Hắn không hề bất mãn, bận rộn một đêm, điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy đã tăng thêm hơn sáu ngàn.

Điểm tích lũy vốn có hơn 20.000, nhưng có khoản doanh thu tối hôm qua, đương nhiên là lập tức bỏ ra 10.000 điểm tích lũy để học tập năng lực sóng âm sơ cấp.

Đây mới là phần thưởng lớn nhất của hắn.

Elsa cũng không tiếp tục đề tài này nữa, cô ta biết vị cựu cộng tác này của mình xưa nay đều không thích khoác lác về chiến tích quá khứ, miễn khỏi rước lấy đội chó săn.

Cô ta chỉ nói: "Được rồi, công lao cứu người của vị Batman kia chỉ có thể xếp thứ hai. Công lao lớn nhất của anh ta, là trên diện rộng làm ổn định cảm xúc của thị dân phổ thông của Los Angeles, để Los Angeles sau trận tai nạn này vẫn không bộc phát bất cứ trận rối loạn cỡ lớn nào."

Luke hơi ngạc nhiên: "Còn có chuyện này nữa à?"

Lúc này Elsa nhận sữa bò do Selina đưa tới, nói cám ơn, sau đó mới tiếp tục nói: "Đương nhiên. Một vị anh hùng đã đủ để cổ vũ lòng người..."

Nhìn vẻ mặt tràn đầy sự nhàm chán của Luke và Selina, cô ta dừng loại lời khách sáo quan cách này lại: "Tất cả mọi người đều đang thảo luận về một vị anh hùng cứu người, nhưng hết lần này tới lần khác tư liệu của người này lại không có một chút nào cả, người này lại cho thấy năng lực vượt xa người bình thường, cho nên bọn họ cũng không có thời gian để tích lũy tâm trạng bất mãn."

Luke cười gật đầu: "Là như thế à, thế thì cũng không tệ."

Chỗ đáng sợ của đảng vây xem và quần chúng ăn dưa chính là, dù rằng bản thân sự việc chỉ bình thương, nhưng cũng sẽ bị bọn họ đưa đến một phương hướng kỳ dị để thảo luận, sau đó chính đảng vây xem và quần chúng ăn dưa cũng không có cách nào khống chế hướng đi của vấn đề đó.

Giống như giờ phút này, một đám lưu manh đang thảo luận xem nên đi chỗ nào để ăn cướp.

"Chúng ta có thể đi cướp cửa hàng giá rẻ ở đầu phố, vừa vặn chúng ta không có rượu."

"Tao còn muốn có đồ ăn vặt, nhất định là phải lấy khoai tây chiên và bắp rang."

"Tao cũng muốn, cướp về rồi xem tivi đi, tên mặc áo đen kia quá ngầu."

"A, mày cũng cảm thấy như vậy à? Đặc biệt là cái áo choàng kia..."

"TV tính là gì, trên mạng đã có diễn đàn cho fan hâm mộ của Batman, còn có rất nhiều video và phân tích về tên đó, quá mức ngầu!"

"Vậy chúng ta đi nhanh về nhanh." . . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!