Nhìn thấy tất cả mọi người đã thu thập tương đối, vị trùm thổ phỉ trung niên này rốt cuộc nói ra lời động viên sau cùng: "Được rồi, mọi người chú ý một chút."
Đợi đến lúc tất cả mọi người đều dừng động tác lại, nhìn về phía gã, gã mới tiếp tục nói: "Đêm nay, hành động của chúng ta nhất định phải nhanh chuẩn hung ác, tuyệt đối không được dây dưa với cảnh sát, chúng ta không phải là tới đối phó với cảnh sát. Chỉ cần đột phá đi vào, tìm được mục tiêu thì lập tức rút lui. Nếu như người nào bị thương bị bắt, ngậm chặt miệng, phần của người đó sẽ ở dưới sự giám sát của tất cả mọi người, gửi vào tài khoản dự lưu của người đó. Rõ chưa?"
Đám kẻ cướp không quá chỉnh tề trước sau đáp lời: "Rõ."
Sau đó, mọi người cùng nhau nhìn lên trên đầu.
Bởi vì, vừa rồi có một loại âm thanh điện tử lạnh như băng ở trên đỉnh đầu bọn họ, cũng nói hùa theo: "Rõ."
Mấy người phản ứng nhanh chóng nhất không chút do dự giơ súng chĩa về hướng âm thanh truyền tới.
Nhưng ở điểm rơi của tầm mắt của một đám người, lại không có bất cứ thứ gì khác thường.
Bên trên giá thép trống rỗng ở trong nhà máy cũng không có bất kỳ bóng người nào.
Trong lúc mọi người ở đây đều hơi sửng sốt, một bóng người cao lớn màu đen từ nơi hẻo lánh tối tăm trong nhà kho trượt xuống, áo choàng sau lưng cứng lại thành một đôi cánh, trong nháy mắt phóng tới chỗ bọn họ.
Hai chân của người cao lớn màu đen kia ở trên không trung tách ra, trái phải đạp lên ngực bụng hai tên tội phạm ở rìa ngoài cùng, làm cho bọn chúng phát ra một tràng tiếng tạch tạch rất nhỏ.
Hai tên tội phạm này bay ngược ra ngoài, nện lên trên người những tên khác bên cạnh.
Đồng thời, trong hai tay của người cao lớn màu đen cũng có bốn bóng đen bay ra, phía sau những bóng đen này còn nối với từng sợi dây thép màu xám, kéo ra từng đường vòng cung, nhào về phía mấy tên tội phạm ở xa nhất.
Phanh phanh ba ba!
"A! A! Ách! Ọe! Phốc!" Bên trong một tràng tiếng kêu thảm, bảy tám tên tội phạm nếu không bị đá bay, thì cũng bị phi tiêu dây trói thành một đống.
Giờ phút này áo choàng sau lưng vừa vặn cũng biến trở về trạng thái bình thường, chậm rãi hạ xuống, người cao lớn màu đen đứng ở chính giữa đám tội phạm.
"Cảnh cáo lần một! Tất cả mọi người bỏ vũ khí trong tay xuống, nằm rạp ở trên mặt đất, tao cam đoan thân thể của bọn mày sẽ được an toàn." Âm thanh điện tử vang lên, thấu kính hình tam giác ở vị trí hai mắt trên mũ sắt màu đen chớp động lên ánh sáng màu đỏ mờ mờ, giống như một đôi mắt màu đỏ máu, lạnh lùng quét nhìn đám tội phạm.
Súng lục trong tay một người đầu trọc cường tráng bộp một tiếng rơi xuống đất, miệng run giọng nói: "Bat, Batman? !"
Đôi mắt đỏ như máu nhìn về phía tên trọc đầu này: "Rất tốt, lúc vào tù, mày sẽ còn đầy đủ tứ chi."
Đám tội phạm nhìn lẫn nhau, trong lúc nhất thời cũng không ai dám ra tay.
Nếu vừa rồi có người trực tiếp nổ súng, nói không chừng mọi người đều sẽ nổ súng theo.
Nhưng tên thứ nhất đứng ra lại là ném súng để đầu hàng, vậy... Chính mình có nên đầu hàng theo hay không?
Cho dù bọn chúng là người xấu, nhưng cũng không phải là hoàn toàn phát rồ, mấy ngày gần đây chỉ cần mở ti vi, là có thể thấy tin tức về Batman tràn ngập, hành động anh dũng cứu người, tự nhiên là hơi do dự không biết có nên nổ súng không.
Thêm nữa, sức chiến đấu của Batman cực kỳ đáng sợ, ba năm tên lưu manh gặp gỡ anh ta, cũng chỉ là chuyện mỗi người một cú đá.
Mặc dù đám người bọn chúng không phải là đám lưu manh, nhưng không có ai cảm thấy mình có thể chống chọi lại một lần công kích của Batman.
Trong lòng Luke cũng thầm thở dài: Bọn mày chớ thực sự đầu hàng nha! Tao chẳng qua chỉ là vì hoàn thành danh tiếng hiệp nghĩa của Batman, nên mới thuận miệng nói một câu mà thôi.
Hắn chỉ có thể tiếp tục nói: "Bây giờ, tất cả mọi người ném súng xuống, nằm rạp ở trên mặt đất, để hai tay ra sau đầu."
Bọn cướp lại vẫn không nhúc nhích.
Làm người đầu tiên ra tay, bọn chúng không dám.
Xưa nay chim đầu đàn đều gặp xui xẻo trước nhất, bọn tội phạm cũng hiểu đạo lý này.
Nhưng bảo bọn chúng cứ như vậy ngoan ngoãn nằm sấp xuống, bọn chúng lại không cam tâm.
Luke: "Cảnh cáo! Sau ba tiếng, tao sẽ trực tiếp bắt đầu tấn công. 1!"
"2!"
"Phanh!" Một tiếng súng vang lên, trên vách tường của nhà kho đột nhiên mất nửa khối gạch, nó nện lên bên trên một miếng tôn rách, tạo ra một tiếng vang ầm ầm.
Thần kinh của bọn tội phạm vốn đang ở trong tình trạng khẩn trương cao độ theo bản năng lập tức bóp cò.
Phanh phanh phanh phanh phanh!
Ba ba ba ba ba!
Tiếng súng lục súng trường nối thành một mảnh, Luke lại chỉ cất bước mà đi, dùng tốc độ không hề quá khoa trương xốc lên hai tên tội phạm ở trước mặt, đập tới những tên khác ở bên cạnh.
Mượn hai tên tội phạm đang bay ra ngoài hấp dẫn lực chú ý của một số người, thân thể cường tráng của hắn tăng tốc vọt tới trước, một bên vai huých trúng một tên đang cầm AK vui vẻ nổ súng.
Khẩu AK của tên này rời tay bay ra, toàn bộ thân thể lại treo ở trên bờ vai của Luke, bị bờ vai hắn mang theo tiến lên mấy bước, nện lên trên vách tường.
Chân đá quét ra, chân phải của Luke BA~ một tiếng đá đánh trúng mặt một tên tội phạm bên cạnh, thân thể lại xoay tròn lao lên, chân trái lại đạp bay một tên tội phạm đang điên cuồng nổ súng ở phía bên phải.
Tên tội phạm xui xẻo này giống như đạn pháo nện vào trong một đống tên khác đứng phía sau.
Giờ phút này trong đầu bọn tội phạm đã trống không, chỉ biết điên cuồng bóp cò, nhắm thẳng vào người cao lớn màu đen kia mà nổ súng.
Nhưng chuyện để bọn chúng cảm thấy tuyệt vọng là, tất cả đạn bắn trúng chiến giáp màu đen kia, đều sẽ vỡ vụn văng ra, cùng lắm chỉ lưu lại một chút điểm trắng ở bên trên.
Bộp! Bộp! Keng! Soạt!
Bên trong một chuỗi tiếng động, bóng Luke không hề dừng lại một chút nào, vòng quanh trung tâm nhà máy đi bộ một vòng.
Bọn tội phạm giống như bao cát, hoặc bị Luke đấm đá đánh bay, nếu không cũng bị chiến giáp Batman húc bay, giống như đạn pháo bay ra ngoài.
Không tới hai mươi giây, tất cả đám tội phạm đều đã ngã xuống đất.
Bọn chúng kêu thảm rên rỉ, giống như một đám thiếu nữ bị tàn phá, co quắp nằm ở trên mặt đất.
Không ít tên xui xẻo còn bị đánh cho hoặc treo hoặc kẹt ở trong các loại tạp vật, kể cả nhưng không giới hạn trong số các loại như bàn ghế, xà nhà, xe, thùng rác.
"3!" Miệng Luke không nhanh không chậm đếm ra con số cuối cùng.
Bành! Bành!
Mới nói xong, hắn đột nhiên đá ra hai nhát, hai tên tội phạm bị phi tiêu dây trói nằm bên cạnh lập tức kêu thảm.
"A!" "A!"
Hai người lại bị Luke đá gãy cẳng chân.
Luke cất bước đi vào khu vực trung tâm, miệng nói: "Tao đã nói, đếm tới ba, người nào lộn xộn thù đừng nghĩ tới chuyện giữ tứ chi lành lặn mà vào tù."
Hai tên tội phạm rơi lệ đầy mặt: Đại ca, không phải là chúng ta đang bị ngài trói lại không thể nhúc nhích hay sao!
Luke cũng không thèm để ý hai tên xui xẻo bị oan uổng này: Người cùng một nhà quan trọng nhất là cái gì? Đương nhiên chính là chỉnh chỉnh tề tề!
Bên trong chiến đấu vừa rồi, hắn đã giữ lại tuyệt đại bộ phận thực lực, chẳng qua chỉ dựa vào chức năng chống đạn của chiến giáp, cứ thế mà đánh gục đám tội phạm này.
Trong đó, những tên tội phạm lộ ra sát khí rõ ràng, ra tay tàn nhẫn thì ít nhất cũng bị vỡ vụn một đến hai khớp xương, mà những tên động tác chần chờ tính tình không đủ tàn nhẫn thì chỉ tùy ý đánh gãy tay chân mà thôi.
Sự chú ý của hắn, cũng đã chuyển dời đến tên trung niên đại ca mới từ trên mặt đất đứng lên kia.
Chỉ thấy ở trên thân thể tên trung niên đại ca này, hai nơi bị đánh trúng đột nhiên vặn vẹo một chút, vết tích giống như cát bụi xuất hiện, một lát sau cánh tay vốn đang vặn vẹo lại một lần nữa khôi phục như lúc ban đầu.
Luke nhíu nhíu mày: "Người siêu năng lực?"
Tên trung niên đầu sỏ này nhe răng cười: "Thế mà lại có thể ép tao bại lộ năng lực, tao muốn giết mày!" Nói xong gã ta nhanh chân lao đến.
Theo tên trung niên đầu sỏ này cất bước, cát bụi nhỏ bé ở trong phạm vi hơn 10m xung quanh thân thể của gã bắt đầu chấn động, không tới hai giây đã hình thành một vòng xoáy cát bụi. . . .