Vị cộng tác kia ảo não hừ một tiếng, hơi hơi nằm xuống, lại rít một hơi thuốc lá, sau đó nâng tay phải lên, nhìn tàn thuốc đỏ sậm ở giữa hai ngón tay: "Nếu như kém may mắn, trực tiếp ăn một viên đạn, như thế thì cũng không ung thư phổi gì cả, vợ con đều là của người khác..."
Vèo!
Một bóng đen xoay tròn đột nhiên từ khe hở mấy cm của cửa sổ xe chui vào trong xe, cắt qua đầu điếu thuốc lá mà anh ta đang giơ cao, bộp một tiếng bắn vào hộp khăn tay bên trên đài điều khiển.
Hai đặc vụ FBI gần như là đồng thời hạ thấp người, ánh mắt lại vẫn cố gắng quét nhìn bốn phía.
Công kích ở trong dự liệu không xảy ra, xung quanh là một mảnh im ắng.
Hai người rụt người lại, nhìn lẫn nhau.
Vẫn là lái xe vươn tay ra, dùng ngón tay khều hộp khăn tay mới bị đánh bay rơi xuống ghế lái tới, kéo ra nửa cây ... phi tiêu lộ ra bên ngoài?
Hai người nhìn phi tiêu có tạo hình kì lạ này một lát, đột nhiên vẻ mặt hơi thay đổi, cùng nhau khẽ hô: "Batman?"
Trong tay lái xe là một cây phi tiêu toàn thân đen kịt, hai bên có lưỡi dao uốn lượn nhìn giống như cánh dơi, mà ở vị trí tay cầm hơi nhô lên một chút, nhìn tạo hình tổng thể thì chính là một con dơi hơi hơi khoa trương.
Sau khi hô lên, lái xe cũng đưa cái phi tiêu này đến trước mắt nhìn kỹ.
Bởi vì đang ở trong xe giám thị nên không thể bật đèn, cho nên anh ta chỉ có nhờ một chút xíu ánh sáng thiếu thốn từ bên ngoài truyền tới để nhìn cái phi tiêu này.
Đột nhiên, sắc mặt của anh ta hơi động, từ trên phi tiêu giật xuống một tờ giấy nhỏ dính ở phía trên.
Anh ta cực nhanh lấy đèn pin nhỏ ra, hạ thấp tờ giấy kia xuống giữa hai chân, bật sáng đèn pin nhìn một chút.
Cộng tác nhỏ giọng hỏi: "Là cái gì thế?"
Lái xe: "Một địa chỉ, chỉ cách chỗ này ba khu nhà."
Cộng tác: "Đây là ý gì?"
Lái xe cân nhắc một lát: "Báo cáo một tiếng cho sếp trước đã đi, nếu như không được thì hai chúng ta đành tự đi qua vậy."
Một lát sau, lái xe lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ cúp điện thoại.
Cấp trên ra lệnh cho bọn họ ở tại chỗ chờ lệnh, địa chỉ kia sẽ do tiểu tổ dự phòng tiến đến kiểm tra, tránh khỏi trúng phải kế điệu hổ ly sơn của kẻ địch.
Hai người chỉ có thể tiếp tục buồn bực ngán ngẩm nhìn một chiếc xe đột ngột đi ngang qua đầu phố.
Cộng tác mới hút được một nửa điếu thuốc, lại bị phi tiêu chém làm hai nửa, đã sớm nâng cửa sổ xe lên.
Vừa rồi bị cái phi tiêu này dọa cho kém chút tè ra quần, anh ta cảm thấy vẫn nên đóng cửa xe lại thì an toàn hơn.
Kết quả, mới đóng cửa xe lại mấy phút, trong bóng tối lại có một bóng đen nữa xoay tròn bay tới, phập một tiếng cắm ở trên mui xe trước mắt hai người.
Hai người bị dọa buột miệng chửi tục một tiếng, thân thể lại một lần nữa co lại.
Một lát sau, hai người chậm rãi nhô ra gật đầu một cái, nhìn về phía thứ nằm ở trên mui xe.
Cây Batarang thứ hai!
Lái xe cắn răng: "Móa nó chứ hai ngày trước tôi mới đưa xe đi sơn lại! Tên chết tiệt này..."
Nói đến đây, anh ta nhịn xuống.
Đối với Batman, anh ta vẫn tương đối kính nể.
Hai người liếc nhau, yểm trợ lẫn nhau xuống xe, lái xe xe nhẹ đường quen lại lấy một tờ giấy từ bên trên Batarang xuống, dùng đèn pin nhỏ lập tức chiếu lên.
Lại là một địa chỉ khác, chỉ là khoảng cách xa hơn, ở cách đây năm khu nhà.
Trong lòng hai người thoáng hiện lên dự cảm xấu, lại một lần nữa gọi điện thoại cho cấp trên.
Lần này cấp trên im lặng một lát, mới nói: "Được rồi, tôi sẽ để cho tiểu tổ ở gần đó đi xem một chút, hai người tiếp tục ở tại chỗ chờ lệnh. Khả năng đó chính là mánh khóe dẫn dụ hai người rời đi, có lẽ đây chính là cách mà đám tội phạm muốn tìm kiếm cửa đột phá, không nên khinh thường."
Hai người cúp điện thoại, cộng tác lập tức chửi tục: "Bullshxt! Làm sao Batman có thể đi giúp tội phạm đối phó với chúng ta?"
Lái xe lại lắc đầu: "Nhưng thứ này chưa hẳn đã là do Batman ném tới!" Lúc nói lời này, anh ta vẫn còn liếc về phía điều khiển đài.
Nơi đó đang để hai cái túi vật chứng, bên trong là hai cây Batarang mà bọn họ vừa lấy được.
Anh ta đột nhiên mở miệng nói: "Cửa xe bên chỗ anh mở ra 5cm đúng không."
Cộng tác kỳ quái: "Sao thế?"
Lái xe: "Ừm, tôi cảm thấy mùi thuốc anh mới hút còn chưa bay hết, cảm thấy hơi buồn nôn."
Cộng tác bất mãn lầm bầm một tiếng, cuối cùng vẫn làm theo.
Đột nhiên, điện thoại của cấp trên gọi tới: "Các cậu vẫn còn ở chỗ cũ chứ?"
"Đúng thế." Lái xe đáp.
Cấp trên: "Không có mệnh lệnh của tôi, các cậu không nên di động, có tình huống gì mới lại cho tôi biết lập tức."
Điện thoại cúp máy, cộng tác không hiểu thấu: "Đây là đang làm cái quái gì thế? Vì sao lại bắt chúng ta ở im chỗ này..."
Vèo!
Một bóng đen xoay tròn lại từ khe hở cửa xe bên này bay vào.
Nhưng lần này, người nào đó đã có kinh nghiệm, khống chế lực đạo đã khá hơn rất nhiều, sau khi bóng đen này bay vào, thế đi lập tức giảm mạnh, nhẹ nhàng đụng lên trên điều khiển đài, rớt xuống bên trên hai cây Batarang lúc trước.
Cây Batarang thứ ba xuất hiện!
Lần này lái xe đã sớm thuần thục đeo găng tay lên gỡ tờ giấy nhỏ bên trên xuống, bấm điện thoại đọc địa chỉ phía trên cho cấp trên nghe.
Anh ta đã mơ hồ hiểu ra, đêm nay anh ta và cộng tác chẳng qua chỉ là người đưa tin, là trung gian phụ trách đem tin tức của Batman truyền lại cho cấp trên.
Lần này giọng của cấp trên đã trở nên cực kỳ hưng phấn, đều không có thời gian nói thêm điều gì nữa: "Rất tốt, các cậu tiếp tục ở đó chờ tin tức."
Dưới sự kích động, kỳ thật cấp trên đã tiết lộ ra một chút chân tướng —— địa chỉ bên trên những tờ giấy nhỏ này xác thực là tin tức chuyển cho anh ta.
Cúp điện thoại, cộng tác đột nhiên nói: "Vừa rồi cậu bảo tôi mở cửa sổ ra, cúi thấp người xuống, chính là để Batman thuận tiện ném phi tiêu vào à?"
Lái xe lơ đễnh nằm trở về: "Bằng không thì sao đây? Chẳng lẽ để anh ta lại cắm phi tiêu lên trên nắp động cơ xe của tôi nữa à? Hay là cắm lên trên cửa xe? Sửa xe rất phiền phức, làm như vậy mọi người đều dễ dàng hơn một chút nha."
Cộng tác không phản bác được, chỉ có thể yên lặng móc thuốc lá ra: "Vậy tôi lại hút một điếu nữa, cậu không phản đối chứ?"
Lái xe nhún nhún vai: "Tùy tiện, uống cà phê không?"
"... Cậu keo kiệt vừa thôi!" Cộng tác tức giận mắng: "Cho tôi một cốc cà phê của vợ cậu pha đi."
Sắc mặt của lái xe vẫn như thường: "Thật xin lỗi, hôm nay là chính tôi pha cà phê, lúc ấy tôi còn đang móc chân nữa, anh còn cần không?"
"Cút!" Cộng tác ọe một tiếng, rốt cuộc nhận thua.
Hai người này không hề biết rõ, bọn họ là hai người thanh nhàn nhất đêm nay.
Xem cấp trên của bọn họ xem, giờ phút này đã mặt mày hớn hở gọi điện thoại, điên cuồng triệu tập người: "Tôi mặc kệ, nhất định phải điều sang cho tôi hai mươi người. Tôi đã bắt được hơn năm mươi người, trong đó chí ít có ba người, là tội phạm quan trọng trong danh sách truy nã của Cục, thân phận của những người còn lại vẫn còn đang tra xét. Anh không muốn để cá lớn chạy, thì tốt nhất điều thêm nhiều người nữa sang cho tôi..."
Luke bên này cũng cực kỳ bận rộn.
Mấy ngày nay hắn ở quanh đây định thời gian bố trí máy bay không người lái tuần hành, cùng với lượng lớn camera giám sát gắn trên nóc các tòa cao ốc, phối hợp với tin tức lấy được từ chỗ các băng đảng, để hắn khóa chặt được nhiều địa điểm khả nghi.
Dựa theo kế hoạch đã định sẵn trước đó, tiến hành điều tra từng địa điểm một, chỉ cần có một đám người không rõ thân phận cầm súng phi pháp tụ tập lại, vậy sẽ có thể chính là mục tiêu.
Sau khi lật tung một chỗ hang ổ của đám tội phạm, hắn sẽ trở lại dùng phi tiêu truyền thư một lần, để đám người chuyên nghiệp tới thu dọn.
Việc thu dọn liên tiếp diễn ra, bên trong 16 địa điểm, cũng có năm chỗ thuộc về quân đội bạn, trong đó bao gồm nhưng không giới hạn trong số các tổ chức như FBI, DEA, CIA và Department of Homeland Security.
11 địa điểm còn lại, tụ tập hàng loạt tội phạm từ các nơi trên thế giới chạy tới kiếm một trăm triệu đô la tiền treo thưởng.