Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 678: CHƯƠNG 678: KÝ SỔ CẢM TÌNH, ĐẠI THIẾU GIA ĐANG LÀM CÁI GÌ

Claire đi tới trường cảnh sát thể nghiệm sinh hoạt của học viên cũng có một chút chỗ tốt, đó chính là Selina và hắn lại có thêm một nắm lớn thời gian.

Cuối ngày, hắn vừa làm món ăn vừa xem tin tức, đột nhiên nhận được một tin nhắn.

Luke nhíu mày, xoa xoa tay, nhấn mở tin nhắn.

Vẫn như cũ là một đoạn mã mà người khác xem sẽ không thể nào hiểu nổi, Luke chỉ nhìn vài lần, đã phiên dịch nó ra, lập tức bật cười: "Hai vị là cha con mà, tới xem náo nhiệt cái gì chứ. Chờ một chút, bộ trang bị kia của Damon..."

Hắn bất đắc dĩ vỗ vỗ trán, mới nhớ ra bộ áo choàng bọc thép màu đen kia của Damon xác thực là rất giống bộ của Batman.

Còn may là hành tung của Damon cũng không khó điều tra cho lắm, ông ta đang ở bên bờ biển phía đông, hẳn là sẽ không bị ai hoài nghi thành Batman.

Nói không chừng còn có người hoài nghi bọn họ có liên quan gì tới Batman, đây cũng là một vấn đề.

Suy nghĩ kỹ một lát, hắn mới nhắn một tin nhắn trả lời.

New Jersey, trong nhà của cha con Damon, Mindy nhảy lên, chạy đến trước laptop mở một tin nhắn ra.

Cũng không cần quyển giải mật mã đã phiên dịch ra, cô thất vọng thở dài: "Ba ba, V trả lời."

Damon đang bảo dưỡng súng, cũng không ngẩng đầu lên cất tiếng hỏi thăm: "Cậu ta nói thế nào?"

"Anh ấy có thể cung cấp chiến giáp chống đạn đạt đến bảy phần hiệu quả của Batman, về phần áo choàng bay, anh ấy chưa nghiên cứu tới, Batarang có gắn dây thừng hay không, anh ấy đều không có hứng thú làm." Mindy nói, vẻ mặt uể oải.

Cô coi trọng nhất, chính là Batarang và loại áo choàng kia, nhìn quá ngầu.

Về phần chiến giáp, cô ta có một cái áo ngắn tay do V đưa tặng, đã đủ rồi.

Chiến giáp mà Damon dùng cũng là V đặc chế, chỉ cần không bị liên tục bắn trúng một điểm, nửa người ăn bảy tám viên đạn, cũng chỉ cần đổi tấm giáp là được.

Loại áo chống đạn này đã đầy đủ thỏa mãn đại bộ phận nhu cầu, dù sao thì ai cũng không muốn mình bị viên đạn từ đầu tới đuôi quét một lần.

Động tác trong tay Damon ngừng lại, nghiêng đầu suy nghĩ một lát, gật đầu nói: "Vậy đều đặt trước cho chúng ta mỗi người một món đi, dù sao thì loại cũ phải thay tấm giáp cũng quá phiền toái. A, đúng rồi, bảo cậu ta đổi chiến giáp của ta thành màu xám đi, mũ giáp cũng thay đổi một chút, không cần hai cái tai nhọn kia nữa."

Mindy bật cười thành tiếng, biết cha mình không muốn lại bị mình nhận định là người bắt chước nữa.

Damon bất đắc dĩ lắc đầu: "Được rồi, lần này con hết hi vọng rồi đi? Con cũng thấy đấy, V đều không làm những thứ này."

Mindy nghiêng cái đầu nhỏ: "Chưa hẳn là V đã không làm được."

Damon lại buông linh kiện trong tay xuống: "Nguyên văn là, có thể cung cấp chiến giáp có bảy phần hiệu quả cho chúng ta, áo choàng chưa nghiên cứu tới, không hứng thú với Batarang?"

Ông ta vuốt cằm: "Cho nên chưa hẳn là cậu ta đã không có chiến giáp mạnh hơn, chẳng qua là không thể cung cấp cho chúng ta mà thôi. Chưa hẳn là cậu ta không làm ra áo choàng được, chẳng qua là chưa từng thử phương hướng này. Cậu ta có thể làm ra Batarang, nhưng ngại hàm lượng kỹ thuật quá thấp?"

Con mắt của Mindy sáng lên, nắm tay nhỏ nện vào trong lòng bàn tay, reo lên: "Đúng, ý tứ của anh ấy chính là như thế. V kiêu ngạo như thế, làm sao có thể thừa nhận chính mình không rành."

Damon ho nhẹ một tiếng: "Chính con cũng có thể làm một cây Batarang nối dây thừng, nhưng con xác định là mình có thể sử dụng tự nhiên giống như Batman chứ?"

Mindy nhăn đôi lông mày nhỏ lại, buồn rầu: "Con đã thử phi tiêu dây rồi, nhưng hình như là không có thiên phú gì thì phải."

Damon quả đoán phá bỏ ảo tưởng của cô bé: "Độ khó khi sử dụng thứ đó còn cao hơn súng nhiều, bây giờ con bắt đầu tập luyện, khổ luyện thêm 10 năm nữa, có lẽ mới có thể đạt tới trình độ bây giờ của Batman."

Mindy nghe thấy vậy đã không còn hứng thú nữa.

10 năm? Đi luyện tập sử dụng một thứ dùng để phụ trợ? Hơn nữa nó còn có thể bị những vật khác thay thế, như thế thực sự là quá xa xỉ.

Cô bé ảo não đưa tay cầm cây đao hồ điệp trên bàn lên, tay múa may vài cái, vèo một tiếng ném nó cắm lên bên trên bia ngắm cách đó 10m: "Khả năng dùng phi đao này của con cũng đủ rồi đi?"

Damon cười lắc đầu, tiếp tục bảo dưỡng súng ống.

Mindy không thú vị cúi thấp đầu, dùng laptop soạn thư mới, rất nhanh cô bé đã nhẹ nhàng thở ra: "Hai bộ chiến giáp chỉ cần 500.000, tặng kèm một đám linh kiện phối với công cụ trước đó. Quy củ cũ, vẫn là ký sổ."

Damon ừ một tiếng, biểu thị là đã biết rõ, vùi đầu tiếp tục làm việc, không tán gẫu nữa.

...

Nhận được danh sách hàng hóa do Mindy gửi tới, Luke cũng không quá mức để ý.

Trong lúc hắn nghiên cứu chế tạo trang bị cho chính mình trong mấy tháng vừa rồi, từng đào thải mấy phương án.

Mặc kệ là bộ sản phẩm giá rẻ bán cho Damon lúc trước, hay là mặt hàng tầm trung chuẩn bị cấp cho hai cha con nhà kia trong lần này, đều là dùng mạch suy nghĩ khác, không dính dáng gì tới cấu tứ chiến giáp Batman cả.

Luke cũng sẽ không dùng những phương án đã bị đào thải này, lợi dụng đồ bỏ đi, làm chút từ thiện, ném cho cha con Damon đi.

Chỉ là các loại tư liệu mà cha con nhà này cung cấp cho hắn, đặc biệt là tư liệu về các băng đảng ở New York, Luke cũng cảm thấy sách lược "Ký sổ" của mình đáng giá.

Bởi vì tính an toàn của giao dịch, dù cha con Damon không muốn nợ tiền hắn, nhưng một bộ phận rất lớn trang bị mà hai cha con nhà kia dùng đều nằm ở trạng thái "chưa trả tiền".

Nội dung chính của tư liệu mà Luke muốn lấy không liên quan gì đến bản thân bọn họ, Damon nào có thể từ chối.

Sau khi hoàn thành vụ làm ăn "dùng tình cảm ký sổ " này xong, Luke ăn cơm, huấn luyện, tăng ca, tất cả đều như thường.

Mà ở trong biệt thự ở bãi biển Malibu, Tony Stark đang ở trong phòng khách nói chuyện với một người.

Người kia tận tình khuyên bảo: "Tony, mấy ngày gần đây, cậu điều động lượng lớn tài nguyên từ bộ môn nghiên cứu khoa học. Tôi không phải là đang ảnh hưởng tới hạng mục nghiên cứu mới của cậu, thế nhưng đột nhiên điều động tài nguyên như vậy, còn không có bất cứ thông báo và báo cáo nào, sẽ làm cho những cổ đông kia hoài nghi, yêu cầu thẩm tra tình hình sử dụng tài chính..."

Tony cầm chén rượu trong tay, lơ đãng nhấp một ngụm: "Obadiah, lần nào tôi làm nghiên cứu mà bọn họ không khoa tay múa chân? Không cần lo lắng, sau cùng bọn họ đều sẽ ngoan ngoãn im miệng thôi."

Người tới im lặng một lát mới nói: "Ít nhất thì cậu đang làm gì, có thể để cho Pepper làm một bản báo cáo chứ? Cậu thuê cô ấy không phải là vì xử lý những việc vặt này hay sao?"

Mặt mũi Tony tràn đầy vẻ mờ mịt: "A, tôi chưa nói gì cho cô ấy à?"

Người tới: "Tony, tôi hỏi qua rồi, Pepper cũng không biết cậu đang làm cái gì. Gần đây ngày nào cậu cũng tự giam mình ở trong biệt thự, tôi rất lo lắng cho cậu."

Tony xấu hổ cười cười: "Được rồi, có thể là tôi bận quá nên quên, ta sẽ nói Pepper bổ sung báo cáo. Tôi còn chưa ăn điểm tâm nữa, như thế sẽ không tốt cho cơ thể, tôi đi đã, Obadiah."

Người tới bất đắc dĩ gật đầu đứng dậy: "Được rồi, chính cậu cũng phải chú ý tới thân thể. Đừng quên báo cáo, tôi cũng không thể lần nào cũng phải nghĩ cớ giúp cậu đi? Những cổ đông kia đều rất chú ý tới nghiên cứu của cậu, tôi không lừa gạt được quá lâu."

Tony giữ lấy bả vai người kia: "Không có vấn đề gì, tôi sẽ bảo Pepper chuyển một phần báo cáo hạng mục."

Đưa người tới ra ngoài phòng khách, Tony xoay người trở về tầng hầm, miệng dặn dò: "Jarvis, gửi tin nhắn sang cho Pepper, thay đổi sách hướng dẫn khái niệm thiết kế đạn đạo trước đó của tôi một chút, đưa cho đám cổ đông ăn không ngồi rồi không có việc gì làm kia đi."

"Rõ, thưa ngài. Nhưng phần văn bản kia chỉ có dàn khung đại khái, có khả năng là tiểu thư Potts không thể giao ra sách hướng dẫn hoàn chỉnh." Một giọng nam trầm ấm vang lên.

Đại thiếu gia nào đó bĩu môi: "Không phiền toái như vậy đâu, hạng mục đạo đạn Jerry đã đầy đủ để những tên kia im miệng rồi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!