Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 681: CHƯƠNG 681: NỖI NHỤC BỊ ĐÈ ĐẦU CƯỠI CỔ, NGƯỜI NÀO TỚI TIẾP

Nữ huấn luyện viên Callahan xoa ngực của mình, cô ta luôn có cảm giác chỗ đó kém chút nữa đã bị hai chân của Claire đè nát.

Nhưng đối mặt với cô bé mặt mũi sáng sủa, năng lực mạnh mẽ này, cô ta cũng đành chịu thua nói: "Claire, chúng ta là đang dạy học, chứ không phải là kiểm tra. Tôi chỉ bảo em tới hỗ trợ biểu diễn động tác chiến đấu, không phải là đánh thật."

Claire ách một tiếng, ngượng ngùng hỏi: "Vậy có tiếp tục nữa không? Lần này em cam đoan là sẽ phối hợp."

Callahan vô ý thức đưa hai tay lên ngăn trước ngực, liên tục lắc đầu: "Không, em có thể trở về chỗ ngồi. Uhm, là. . . em tới phối hợp với tôi đi, Barbara."

Tay của cô ta qua lại dạo một vòng quanh đám nam học viên, chọn trúng một tên mập, chính là người bị huấn luyện viên Harry cầm gậy quất mông hoàn thành huấn luyện chạy bộ kia.

Mặt mũi Barbara tràn đầy vẻ khẩn trương đứng lên: "Em, em à? Thực, thực sự là không có vấn đề gì chứ?" Mặt của cậu ta đã hơi hồng lên.

Callahan: "Đúng, chính là em. Tấn công tôi đi."

Barbara do dự đi lên phía trước hai bước.

"Nhanh tiến lên, chớ lề mề." Miệng Callahan hét.

Barbara vội vàng hấp tấp giơ nắm tay lên đấm tới, điển hình của loại loạn xạ quyền.

Callahan lập tức sử dụng một chiêu cầm nã đón đỡ rồi ném qua vai, đánh ngã mập mạp này ở trên mặt đất, sau đó giả vờ ở đá lên trên đầu cậu ta một phát, khụy hai chân xuống, quỳ xuống, khóa Barbara lại.

Lúc này cô ta mới quay mặt về phía đám học viên: "Nhìn thấy chưa? Sau khi đánh ngã đối phương, cần phải dùng chân và đầu gối khống chế đối phương, phần cổ là một lựa chọn tốt, có thể để cho đối phương nhận hạn chế cực lớn về hô hấp và di chuyển. Bây giờ, ai tới nữa?"

Một đám nam học viên đồng loạt giơ tay lên: "Em, để em!"

Barbara bi thảm bị nữ huấn luyện viên nóng bỏng "đè đầu cưỡi cổ" đã sớm ngạt thở, khuôn mặt đỏ bừng, giống như say rượu nằm co quắp ở nơi đó.

Luke mỉm cười.

Callahan là một cô gái trẻ tuổi tóc vàng ngực lớn, vóc dáng khỏe đẹp cân đối, cũng mới chỉ hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, dung mạo hơi có chút cứng rắn, nhưng cũng được coi là xinh đẹp, khó trách đám nam học viên này lại tích cực như vậy.

Các nữ học viên lại đều khinh bỉ nhìn đám nam học viên đang tỏ vẻ tích cực.

Lần thứ năm, huấn luyện bắn súng.

Claire thành thạo kiểm tra súng ống, kiểm tra đạn đã lên nòng chưa, sau đó nhanh chóng đưa tay liên tục nhả đạn.

Ba ba ba ba!

Bên trên bia ngắm nửa người xuất hiện một chuỗi vết đạn, tất cả đều ở khu vực vòng tám đến mười điểm.

Huấn luyện viên Harry hài lòng gật đầu đi tới, ông ta rất thưởng thức cô bé này.

Các loại năng lực đều xuất chúng, thái độ nghiêm túc, tính cách vui vẻ, đáng tiếc là tuổi quá nhỏ, muốn trở thành cảnh sát chính thức thì vẫn có chút phiền phức, bằng không thì hẳn là phải phân đến đội A1 mới đúng.

Ông ta theo thứ tự đi một lượt, kỹ thuật bắn của những người khác lại cao thấp không đều.

Có mấy phát đều không trúng bia, có một phát trúng vòng chín điểm, một phát bay đâu không thấy bóng dáng, rõ ràng là loại gà mờ.

Đoàng!

Một tiếng nổ lớn, huấn luyện viên Harry bị dọa cho cả người lắc một cái.

Tiếng nổ lớn này hoàn toàn không giống như tiếng súng Glock.

Ông ta lấy lại bình tĩnh, nhìn tới chỗ âm thanh truyền tới, phát hiện ra một người đang dương dương đắc ý cầm một khẩu. . . súng ngắn ổ quay, hiển nhiên là rất hài lòng đối với một phát vừa rồi.

Harry nhìn hơn phân nửa bia ngắm đã bị nổ bay ở cách đó không xa, tiến lên nói: "Nhóc, khẩu súng này ở đâu ra?"

Mặt mũi vị học viên này tràn đầy vẻ cao hứng: "Quà sinh nhật mẹ em tặng."

Khuôn mặt huấn luyện viên Harry chất lên một nụ cười, chậm rãi duỗi hai tay ra: "Có thể, có thể đưa nó cho tôi nhìn một chút không?"

Học viên: "Không có vấn đề, huấn luyện viên."

Harry cẩn thận từng li từng tí nhận lấy khẩu Colt này, lập tức lui ra phía sau hai bước, đồng thời rút ổ quay ra: "Từ năm năm trước, Los Angeles đã không cấp phép cho cảnh sát dùng loại súng ngắn ổ quay Colt 45 này nữa. Cho nên tôi sẽ tạm thời bảo quản khẩu súng này, cậu dùng khẩu Glock đi."

Luke ở một bên vui vẻ nhìn.

Khẩu súng lục Smith & Wesson M500 kia của hắn, đều là ỷ vào công lao và quan hệ để Dustin phê duyệt cho.

Cũng may là Dustin tương đối tin tưởng lí do thoái thác "cần dùng nó để giải quyết một ít kẻ địch khó chơi " của Luke, nếu không cũng sẽ không phê duyệt.

Súng có đường kính nòng 45 trở lên, đối với việc chấp pháp của cảnh sát, uy lực hoàn toàn là quá dư thừa, lại còn không có tính thực dụng.

Bởi vậy đừng nói là cảnh sát bình thường, coi như là SWAT và tất cả các đơn vị đặc chủng khác, cũng có rất ít người sẽ dùng loại súng lục có đường kính lớn như thế này.

Móc cuốn sổ nhỏ ra, hắn lại một lần nữa thêm một câu: Eugene - Tackleberry, sử dụng súng thuần thục, tính ổn định của cánh tay cực tốt.

Kết quả là không tới hai ngày, Luke ở bên trong sân bãi huấn luyện xạ kích theo tình huống thực, nhìn thấy vị Tackleberry này ghìm súng, vọt vào trong phòng, một chân đạp bia ngắm từ trong phòng ra, bổ sung thêm hai phát.

Luke không thể không tăng thêm một dòng ghi chú: Tính tình quá mức xúc động, có khuynh hướng sử dụng vũ lực quá độ.

Cứ tiếp tục công việc quan sát như vậy, sau hai tuần, Luke nhìn cuốn sổ nhỏ của mình mà thở dài.

Hạt giống tốt đúng quy củ đại khái có hơn 20 người, cơ bản đều ở bên trong hai đội A, về phần các loại năng khiếu kỳ hoa cổ quái khác lại có một đống lớn.

Những loại năng khiếu này bao gồm lực lượng, khả năng giao tiếp, kỹ thuật lái xe, kỹ thuật bắn, phân tích tình báo máy tính, cua gái, có tiền...

Bọn họ đối với việc trở thành một cảnh sát LAPD đều chỉ là điều kiện đủ, mà không phải là điều kiện cần.

Mấu chốt là năng lực của những người này đều nghiêng lệch một cách nghiêm trọng, năng lực ở một phương diện nào đó cực mạnh, năng lực ở những phương diện khác lại rất kém cỏi.

Ngược lại là hơn 20 người đúng quy củ kia, không những là không có nhược điểm rõ ràng, còn có một bộ phận ưu điểm.

Về phần người xuất chúng nhất bên trong nhóm học viên, lại là. . . Claire.

Đối với việc này, Luke cũng không suy nghĩ gì nhiều.

Đầu óc của Claire thông minh, tính cách sáng sủa, từ nhỏ đã rất thích vận động.

Một năm trước, sau lần gia tộc Carlos có ý đồ bắt cóc cô, cô cũng bắt đầu sinh ra hứng thú tương đối lớn đối với chiến đấu và súng ống.

Có sẵn vị huấn luyện viên cấp cao Robert ở đó, năng lực thực chiến của cô tăng lên rất nhiều, tuyệt đối là một hạt giống tốt cho công việc thám tử.

Nhưng Luke không ghi tên cô vào trong danh sách, cô còn muốn đi học đại học mà.

Hôm nay, Clari vừa kết thúc huấn luyện lại trông thấy Luke, bắt lấy hắn nói thầm mấy câu mới chạy đi.

Nhìn cô đang hi hi ha ha cười đùa với mấy nữ học viên khác, Luke cười lắc đầu, lấy điện thoại cầm tay ra: "Selina à? Lát nữa tôi sẽ đưa Claire và bạn nó đi ăn cơm, cô có tới không?"

Selina lập tức đồng ý: "Đương nhiên là phải tới rồi, có phải là con nhóc Claire này có bạn học mới, lập tức quên tôi rồi hay không?"

Luke mỉm cười: "Là nó bảo tôi gọi cô."

Selina hừ hừ hai tiếng: "Dollar cũng có thể đi chứ?"

Luke suy nghĩ một chút: "Hẳn là. . . có thể, chút nữa tôi sẽ tìm một nhà hàng cho phép thú cưng đi vào."

Selina rất nhanh đã chạy tới, ở nơi hẻo lánh trong sân trường tìm được hắn.

Luke kỳ quái: "Sao cô có thể tới nhanh thế?"

Selina: "Hôm nay tôi ở ngay khu vực phía đông, giúp bọn họ duy trì trị an."

Luke: "Khu vực phía đông vẫn còn loạn như thế à?"

Selina: "Đừng đề cập. Nếu như trận động đất mà cậu nói xảy ra, khu vực phía đông tuyệt đối sẽ là một trong những địa phương hỗn loạn đầu tiên, nơi đó có quá nhiều người không nghề nghiệp tụ tập. Uhm, cậu ở đây làm gì thế?"

Luke giơ cuốn sổ nhỏ trong tay ra: "Khảo sát học viên."

Selina nhìn sắc trời đã sắp đen lại: "Chuyên nghiệp như thế?"

Tầm mắt của cô ta quét nhìn bốn phía, mặt mũi tràn đầy vẻ kinh ngạc chỉ về phía căn nhà dưới dốc cách đó hơn 10m: "Cậu khảo sát học viên như vậy à?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!