Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 691: CHƯƠNG 691: QUÁI VẬT NGU NGỐC!

Tay trái của Luke lắc lư thân thể của cô ta, con dao đen kịt bên tay phải cũng đồng thời quét ngang qua cổ cô ta, cắt ra hơn phân nửa cần cổ, một dòng máu màu đỏ sậm từ trong vết thương phun ra ngoài.

Hai móng vuốt của cô gái tóc đỏ điên cuồng vung vẩy, nhưng hai tay bể nát đã không còn nhanh chóng bằng vừa rồi, căn bản là không ngăn được con dao màu đen kịt lại một lần nữa quay trở lại.

Phốc phốc! Bịch!

Toàn bộ đầu của cô ta rớt xuống.

Luke ung dung cười một tiếng: Thật sự là còn rất non nớt nha! Hệ thống còn chưa nhắc nhở là mày chết, thật sự cho rằng giả chết là lừa được tao à? Quái vật ngu ngốc.

Hắn hơi suy nghĩ một chút, thân thể không đầu trong tay đột nhiên biến mất không thấy đâu nữa.

Chỉ có đầu lâu của cô gái tóc đỏ kia lăn hai vòng ở trên mặt đất, mặt mũi tràn đầy vẻ khiếp sợ nhìn hắn, trong miệng cao vút hô lên: "Trái tim của tao, mày giấu trái tim của tao ở nơi nào rồi? Không ~~~ "

Cùng với một tiếng thét thê lương kéo dài chói tai, sương mù màu đen từ trong đầu của cô ta bay ra, đột nhiên nổ tung thành một đám hoa lửa, sau đó biến thành một đống tro tàn, biến mất ở trong không khí.

Luke dùng ý niệm nhìn vào trong không gian trữ vật, phát hiện ra thân thể không đầu kia vẫn còn ở đó.

Trong lòng của hắn khẽ cười: Loại quái vật này, có vẻ là một loại tài liệu thí nghiệm không tệ nha! Cũng không biết là sau khi lấy thân thể không đầu này ra, có thể biến thành tro tàn giống như những quái vật trước đó hay không.

Trước khi nghĩ ra biện pháp nào đó đáng tin cậy, chỉ có thể tạm thời đặt thứ tài liệu thí nghiệm này ở bên trong không gian trữ vật.

Hệ thống: Nhiệm vụ đánh giết ma cà rồng, hoàn thành.

Tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ: 1000, điểm tích lũy: 1000.

Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ: 100%, đạt được 1000 điểm kinh nghiệm, 1000 điểm tích lũy.

Kinh nghiệm của ký chủ: 33580/90000

Điểm tích lũy: 23280

Hệ thống: Ký chỉ đánh giết ma cà rồng (hỗn huyết) Bathory, đạt được danh sách năng lực.

Năng lực của Bathory: Chiến đấu cơ sở... Hút máu tái sinh (không thể học tập), cái ôm đầu tiên (không thể học tập), trường sinh (không thể học tập), ngủ đông (có thể học tập một bộ phận)

Xử lý xong nữ ma cà rồng Bathory này, Luke cực nhanh bắt đầu thu thập đồ vật, kể cả cái quan tài lớn màu xám đen ở trong gian phòng kia, hai lưỡi hái một dài một ngắn đều bị thu vào bên trong không gian trữ vật.

Sau đó, hắn tháo cô gái bị treo ngược kia xuống, chỉ cởi bỏ bịt mắt và vải cho cô ta, nhưng không mở trói cho cô ta, sau đó để cho cô ta tạm thời ngồi ở trong bể.

Xoay người đi ra ngoài gian phòng này, Luke phân biệt ném mười hai vị "khách" bị hôn mê ở bên ngoài trở về phòng, lại từ hai gian phòng trong đó xách hai cô gái và một bộ y phục ra.

Hai cô gái này chính là đại tiểu thư Beth và một bạn học của cô ta tên là Whitney, cô gái trần trùng trục bị treo bên trong phòng kia lại là một người bạn khác tên là Lorna.

Xách cả hai người này vào trong căn phòng lớn nhất bên trong cùng, Luke cởi bỏ còng tay cho bọn họ, lại ném quần áo cho Lorna, lúc này mới đi tới phòng điều khiển.

Đi vào trong phòng điều khiển, sau khi đóng kín tất cả các cửa phòng, hắn trở lại mặt đất, dọn dẹp sạch sẽ các loại vết tích kể cả thi thể của đám lính canh, lại đi xuống tầng ngầm, từ trong phòng điều khiển bắt đầu dọn dẹp từng bước một.

Tất cả hình ảnh giám sát tồn trữ ở trong phòng điều khiển, ngay cả máy chủ cũng đều lấy đi, các loại văn kiện sổ sách ghi chép cũng không bỏ qua.

Xác định là sẽ không lưu lại bất cứ manh mối nào, hắn đóng kín hệ thống theo dõi, theo thứ tự đi vào trong phòng của mười hai vị "khách" kia.

Hai giờ sau, Luke lái một chiếc Mercedes màu đen đậu bên trong khu xưởng xuất phát, bên trên ghế sau xe có thêm ba cô gái đang nơm nớp lo sợ.

Ba cô gái này đương nhiên là đại tiểu thư Beth và hai người bạn học của cô.

Lái xem lên trên đường cái ở mặt phía bắc của thị trấn, hắn xuống xe, ném cho đại tiểu thư Beth một cái điện thoại trả trước.

Đại tiểu thư Beth theo bản năng nhận lấy nó, nhìn một đoạn chữ ở trên màn hình vẫn đang bật sáng: Tiếp tục lái xe đi về hướng bắc, liên lạc người nhà tới đón bọn cô. Để hai người bạn của cô không nên tiết lộ chuyện lần này ra ngoài, bọn họ không thể trêu vào kẻ điều khiển đứng sau hậu trường đâu.

Beth ngẩn người, chỉ thấy bóng hình màu trắng kia đã xoay người rời đi.

Cô ta không nhịn được kêu lên: "Này!"

Bóng người màu trắng nghiêng đầu nhìn lại.

Beth vội vàng hỏi: "Anh... Là ai?"

"White Wolf!" Luke báo danh hiệu, giọng trầm thấp ám ách giống như là Boss bên trong phim ảnh, sau đó tung người nhảy vào trong rừng cây ven đường, biến mất không thấy đâu nữa.

"White Wolf?" Beth thì thào một tiếng, nhưng lập tức lấy lại tinh thần, cầm điện thoại di động lên lập tức gọi điện thoại cho vệ sĩ của mình.

Cô ta tin tưởng, khẳng định là đoàn vệ sĩ của mình đã đang đợi sẵn chờ lệnh.

Giờ phút này đã cách thời điểm cô ta và bạn học thoát khỏi phạm vi giám sát của vệ sĩ hơn 48 giờ, trong nhà khẳng định là cũng đã biết tin tức này.

Thế nhưng, cô ta cảm thất rất phiền chán người trong nhà.

Đặc biệt là đứa em trai làm người khác phải buồn nôn, cùng với người cha làm cho người ta phiền lòng kia của cô, hai người này thậm chí còn làm người chán ghét hơn cả mẹ kế.

Đầu óc của người mẹ kế kia của cô không đủ dùng, cùng lắm chỉ chanh chua một chút, mộng tưởng lớn nhất chính là có thể làm một phu nhân không thiếu tiền, không đáng giá để nhắc tới.

Mà người cha cáo già, và đứa em trai khốn nận thủ đoạn bẩn thỉu kia, cô ta cảm thấy đó chính là trắc trở mà Thượng Đế an bài cho cô.

Nhanh chóng dặn dò vệ sĩ vài câu, cô ta khởi động ô-tô, lái về phía đường biên giới phương bắc.

Ánh mắt của Beth còn quét qua thị trấn nhỏ đã biến mất vào trong bóng tối, trong lòng tức giận: Không thể trêu vào? Trên thế giới này người mà ta không thể trêu vào thật đúng là không có nhiều, bọn bay chờ đó cho ta.

Nghĩ tới đây, trong đầu cô ta hiện ra hình tượng của người vừa rồi kia, bộ áo giáp màu trắng, chỉ có thấu kính màu xanh tím ở trên mũ giáp, cùng với hai con dao đen kịt sau lưng là có những thứ có màu sắc không đồng nhất.

White Wolf? Cái danh hiệu này... Thật đúng là rất thích hợp với cách ăn mặc đó của anh ta. Trong lòng cô ta lẩm bẩm câu, mở miệng hỏi: "Whitney, Lorna, anh ta cứu các cậu như thế nào?"

Hai người bạn học liếc nhau, đứt quãng nói mấy phút, kết quả lại để cho Beth thất vọng.

Thứ mà Whitney và cô ta nhìn thấy lại giống nhau.

Mặc dù Lorna càng không may bị treo lên, nhưng lại cũng chỉ "nghe" thấy một hồi chiến đấu ngắn ngủi.

Đó chẳng qua chỉ là có một người phụ nữ ngắn ngủi nói mấy câu, không có bất kỳ người nào trả lời, sau đó chính là các loại âm thanh đinh đinh đang đang, bành bành bành, ào ào này.

Một câu duy nhất mà người thần bí này nói, chính là cái tên "White Wolf" này.

Nhưng trong lòng của cô ta có một chút hiếu kỳ: Rốt cuộc người này là ai? Trở về nhất định phải cẩn thận tìm hiểu một chút.

Loại tình huống điều tra không ra kia, cô ta lại hoàn toàn không nghĩ tới.

Đại nhân vật trong gia tộc Thompson đều phải khách khách khí khí với đại tiểu thư Beth, cũng là bởi vì cô ta... Có tiền! Có rất rất nhiều tiền!

Mà ở trên thế giới này, có tiền thì có thể làm được tuyệt đại bộ phận mọi chuyện, điều tra tin tức của một người lại càng đơn giản.

Sau khi chiếc Mercedes lái đi, Luke lại một lần nữa từ ven đường đi ra, lấy xe máy ra lại một lần nữa trở lại thị trấn nhỏ.

Hang ổ dưới mặt đất kia chẳng qua chỉ là nơi làm việc của Bubble Gum, bình thường tên đại ca Sasha cũng không có mặt ở nơi này.

Mấy phút sau, Luke dừng lại, nhìn về phía cách đó không xa.

Bên trong một mảng lớn bãi cỏ, là một tòa biệt thự sáu chóp tường trắng xa hoa kiểu dáng Châu Âu, trong lòng của hắn than thở: Những người này thật sự là có tiền! Không biết là đã dùng máu tươi của bao nhiêu người vô tội để đổi lấy.

Máy bay không người lái đã sớm trinh sát qua biệt thự này, bên trong không có bất kỳ thiết bị giám sát nào cả, cũng không có bất kỳ tên lính canh nào.

Trong thị trấn cũng không có ai dám tới đây trộm đồ phá phách, kẻ ngoại lai không biết lợi hại chạy vào nơi này, sẽ chỉ là "con mồi" tự đưa tới cửa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!